[Làm Giàu] Xuyên Thành Chính Thất Vai Ác Của Thế Tử Bị Lưu Đày

Chương 36: Hình Như Diệp Thị Này Có Gì Đó Khác Với Trong Trí Nhớ




Chương 36: Hình Như Diệp Thị Này Có Gì Đó Khác Với Trong Trí Nhớ (4)Chương 36: Hình Như Diệp Thị Này Có Gì Đó Khác Với Trong Trí Nhớ (4)
Từ lúc gọi tên của nàng, bây giờ hắn gọi khuê danh của Diệp Gia cũng rất tự nhiên: "Có thể dìu ta ra ngoài ngôi một chút không
Diệp Gia bưng bát lại uống một ngụm cháo, nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát
Rồi mới phù phù phù uống hết bát, vén rèm đi vào, nắm cánh tay hắn đỡ lên vai mình, dìu hắn ra ngoài
Nhuy Tả Nhi cố hết sức kéo băng ghế ra, nhìn Diệp Gia nửa ôm tam thúc dừng lại ở góc tường có đầy nắng
Cô bé thở hổn hen, kéo băng ghế qua đó để
Vừa ấn người ngồi xuống, Chu Cảnh Sâm ngẩng đầu nhìn về phía nàng: "Nàng đang nhìn gì ở sân sau vậy
Diệp Gia là sinh viên ngành khoa học tự nhiên, phương diện trồng trọt thứ nàng có kinh nghiệm duy nhất chính là nuôi cây xương rồng cảnh
Bây giờ gặp vấn đề, nếu như nàng tìm người xới đất, những thứ này nên trông như thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong ý tưởng của nàng thì không khó, nhưng ý tưởng là ý tưởng, hiện thực là hiện thực
"Chàng..
Diệp Gia cau mày dù xét hắn trên dưới: "Biết trông cây không?”
Chu Cảnh Sâm sững sờ, hắn lập tức hiểu được
Diệp Gia đang muốn trồng cây ở sân sau
Nhiếp chính vương đời trước đã từng chăm sóc hoa cỏ, người ngoài đều đồn đoán hắn tâm tính lạnh lùng, sát nghiệp quá nặng
Hắn cũng từng có hoản cảnh khó khăn này, sau đó thường xuyên tu thiền với đại sư của chùa Bạch Tượng, chăm sóc hoa lan mẫu đơn một thời gian
Khi nhàn hạ chăm sóc tu dưỡng tâm tính, sau đó tìm thú vui, cũng nuôi dưỡng không ít cô nhi
Thế là gật gật đầu: "Biết một chút
Đôi mắt của Diệp Gia sáng lên, lập tức cam tay hắn để lên trên đầu gối
Diệp Gia hiểu hắn, người hàm súc giống như Chu Cảnh Sâm, nói biết một chút có nghĩa là rất hiểu
Sau đó chỉ thấy nàng đưa tay tiến vào trong lông ngực của mình, dưới ánh mắt nghẹn họng nhìn trân trối của Chu Cảnh Sâm móc ra ba bọc nhỏ đặt ở trong lòng bàn tay hắn: "Quá tốt rồi
Toàn bộ những chuyện lặt vặt này nhờ cả vào chàng
Bàn tay của Chu Cảnh Sâm vẫn còn đang nằm trong lòng bàn tay của con gái người ta: "..
Diệp thị này, có phải hơi khác với người ở trong trí nhớ không
Việc buôn bán sáng này khiến Dư thị mở rộng tâm mắt
bà ấy tính toán sổ sách ở trong phòng
Một buổi sáng bán hơn sáu trăm văn, một tháng sẽ có mười tám lượng bạc
Trừ đi chi phí đồ ăn linh tinh, ít nhất có thể thừa mười ba mười bốn lượng bạc
Không biết nhiều hơn bao nhiêu so với bà ấy thêu hoa không biết ngày đêm
Không cần Diệp Gia thúc giục, bà ấy ăn cơm xong thì lôi giỏi củ cải kia ra, vô cùng vui vẻ ngồi xổm bên cạnh giết rửa sạch
Nghĩ đến sáng nay cũng không đủ bán, sau đó vẫn còn có rất nhiều người đến hỏi cũng có đồ bán cho người ta, đến mai bán hai trăm cái cũng không thành vấn đề
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng Dư thị suy nghĩ rất đẹp, vừa rửa vừa ngâm nga giai điệu dân gian
Khiến cho Chu Cảnh Sâm cũng phải liên tục liếc nhiều
Nhớ lại dáng vẻ lịch sự thanh tao đoan trang của mẫu phi trong trí nhớ, dáng vẻ hoạt bát như vậy lại có rất ít
Không khỏi khiến hắn vui mừng cười một tiếng
Diệp Gia ăn xong thì lấy thùng lòng lợn kia ra rửa
Vừa xách ra, mùi xộc thẳng vào mũi
Chu Cảnh Sâm trầm tư ở góc tường khóe mắt liếc qua lại liếc tới
Dư thị tất nhiên cũng không tránh được
Thời đại này, trừ phi trong nhà thật sự đói, ai lại bán thứ này để ăn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mùi hôi của phân, có rửa như thế nào cũng không hết, sắc mặt hai người cũng có chút không dễ nhìn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.