Chương 47: Nương Tử Sao Vậy
(3)Chương 47: Nương Tử Sao Vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
(3)
Thầm nghĩ ép buộc quá cũng không tốt, Dư thị buông rèm xuống: "Thôi, con suy nghĩ lại một chút đi
Hôm sau, Diệp Gia trời chưa sáng đã thức dậy
Dư thị đã quen sáng sớm ra quầy hàng với nàng, nàng khẽ động
Dư thị cũng thức dậy
Diệp Gia nhanh chóng rửa mặt trong phòng bên này, Dư thị đã vào bếp khuân đồ
Dời đồ ra ngoài, Chu Cảnh sâm thì chống một cái nạng hơi ngắn đứng ở nhà chính, người cũng đã thu dọn thỏa đáng
Bên ngoài sân, một lão hán đẩy xe bò đang đợi ở ngoài
Từ khi Diệp Gia quyết định để Chu Cảnh Sâm cùng với nàng đi ra quầy, dứt khoát bao hết xe bò của lão hán
Để ông ta vất vả chút, sáng sớm mỗi ngày đến Chu gia đón bọn họ ra quầy, đợi quầy hàng hết lại đến chở một chuyến
Bình thường nếu như Chu gia cần vận chuyển đồ đạc, cũng tới chở một chuyến
Diệp Gia cho ông ta một tháng một lượng bạc tiên công, không cần làm việc khác, một tháng này chỉ tập trung cho chuyện của Chu gia
Mặc dù yêu cầu này có chút bá đạo, nhưng thật ra xem như cho nhiều
Lão hán một tháng chạy mù mắt cũng không chạy được một lượng bạc, Diệp Gia như vậy xem như là đã chiếu cố ông ta
Ông ta tất nhiên vô cùng cảm kích mà chấp nhận công việc này, lúc này đang ở trong sân giúp đỡ chuyển bếp nồi và phôi bánh
Dọn xong đồ đạc, Diệp Gia để Chu Cảnh Sâm lên xe bò, mình thì ngồi xuống bên cạnh hắn
Đã là trung tuần tháng ba, đất trời sống lại, vào ban ngày không lạnh nữa
Chỉ là sáng sớm không có mặt trời vẫn rất sáng, Diệp Gia không biết từ chỗ nào làm một chiếc khăn vải dệt thủ công, che đầu và mặt lại giống như đa số đại nương đại tỷ trong thôn
Phát hiện ánh mắt Chu Cảnh sâm nhìn tới, tay đang thắt nút của nàng dừng lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dừng một chút hỏi: "..
Chàng cũng muốn sao
Chu Cảnh Sâm: '..
Sau khi được điều trị bằng thuốc thang lâu như thế, người này đã không còn dáng vẻ gầy khô lạnh lùng như lúc trước
Buồn bực trong phòng cả một tháng, màu da dần dần trắng như tuyết
bây giờ nói về dung mạo, nói hắn một câu 'thu thủy vi thân, nguyệt vi cốt' cũng không đủ
Hắn mới ra ngoài, lão hán lân đầu tiên nhìn thấy nam nhân của nhà này suýt chút nữa rơi tròng mắt ra ngoài, liên tục nói thâm dáng dấp trông như tiên nhân
Tiên nhân với chả không tiên nhân, tiên nhân nhà ai mặc quần rách hai lỗ
Diệp Gia nghe thấy được nhỏ giọng nói thầm sau lưng
Chu Cảnh Sâm vừa muốn cười vừa không nhịn được cúi đầu nhìn đầu gối của mình
Trên đầu gối đúng là rách hai cái lỗ, đã vá lại
Mặc dù y phục hơi rách nát, nhưng giặt rất sạch, mặc cũng không tính là khó coi
Hai người một xe lên trấn, người mua bánh lập tức vây quanh
Nửa tháng này, người ăn bánh củ cải sợi càng đến càng nhiều
Bọn hắn cũng muốn làm ở nhà nhưng trong nhà không có tay nghề không làm vị này, cho nên mỗi sáng sớm đểu muốn ăn một cái này
Không phải sao, sạp hàng còn chưa dọn xong, một đám người đã há miệng muốn mua mấy cái bánh
Diệp Gia nhìn bọn hắn thỉnh thoảng cũng cảm thấy có điểm giống mình hồi học cấp hai, cấp ba lúc trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi đó có mấy sạp hàng ở cổng trường, quây bánh ngon nhất kia, sáng sớm mỗi ngày cũng có đầy ngươi vây quanh như vậy
Những người này cũng giống như vậy
Chu Cảnh Sâm lần đầu tiên tới, nhìn cảm thấy rất thú vị
Hắn không giống Dư thị, lần đầu tiên không bỏ được sự xấu hổ