[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 602: Răng Tôi Kém Nên Chỉ An Được Đồ Mềm (8)Chương 602: Răng Tôi Kém Nên Chỉ An Được Đồ Mềm (8)
"Ngươi đừng đụng vào nó, đừng đụng vào nó, đừng đụng nói
Ngươi đừng đụng vào nó, đừng đụng vào nó, đừng đụng nó
Tên ăn mày vừa quơ tay từ chối, vừa ôm chặt cái bình sứ trắng
Bà ấy vốn rất im lặng lại giống như điên rồi, tốc độ nói rất nhanh, liên tục lập lại những câu: 'Một ngọn núi, hai ngọn núi
Núi xa, trời cao yên nước lạnh
Nhớ đến bướm phong đỏ
Hoa cúc nở, hoa cúc tàn
Nhạn thi nhau bay cao, người chưa đến
Một mảnh tình yêu tan biến
Một ngọn núi, hai ngọn núi
Núi xa, trời cao yên nước lạnh
Nhớ đến bướm phong đỏ
Hoa cúc nở, hoa cúc tàn
Nhạn thi nhau bay cao, người chưa đến..
Diệp Gia nghe thì cảm thấy không đúng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây rõ ràng là một bài hát
Nàng cau mày ngồi xuống nhìn người phụ nữ lớn tuổi cực kỳ dơ bẩn
Nghe bà ấy lặp lại những lời này không dưới mười lần, càng nghe lại càng thấy kỳ lạ
Trong lòng nàng mơ hồ đoán được gì đó
Vì thế nàng mở cửa một căn phòng
Gọi hộ vệ đến, ép buộc bà ấy đi vào trong phòng
Lại gọi một chút nước ấm
Sau một trận tẩy rửa, Diệp Gia đã chắc chắn bà ấy sạch sẽ
Lấy một bộ quần áo cũ cho người này, làm xong hết thì Diệp Gia mới nhìn rõ được diện mạo của người đàn bà lớn tuổi này
Khuôn mặt đã có phần già nua, chắc khoảng sáu bảy mươi tuổi
Chỉ là ngày tháng của người cổ đại khổ cực, nên già rất nhanh, cũng không thể nhìn ra được tuổi tác cụ thể
Điểm duy nhất có thể xác định chính là thời còn trẻ người phụ nữ này có diện mạo không tệ
Lúc này bà ấy đang cuộn mình nằm ở trên giường, trong lòng vẫn còn ôm cái bình ấy, trong miệng vẫn còn lẩm nhẩm: "Một ngọn núi, hai ngọn núi
Núi xa, trời cao yên nước lạnh
nhớ đến bướm phong đỏ..
:
Diệp Gia làm ra hành động lớn như thế, đương nhiên Chu Cảnh Sâm sẽ đến đây nhìn xem: "Chuyện gì thế
Đây là người nào?”
"Không biết
Diệp Gia chính là thấy bà ấy trời lạnh như thế lại ăn mặc mỏng manh có chút đáng thương nên cảm thấy đồng tình: "Hình như là bị điên rồi
Không phải, ta nói là vừa rồi bà ấy chính là tên ăn mày lẻn vào ăn trộm
Người bị đánh vừa rồi chính là bà ấy, ta thấy đáng thương nên ngăn lại
Tướng công, chàng nói xem trong lòng bà ấy là cái gì
"Hửm
Chu Cảnh Sâm đi vào rồi liếc mắt nhìn người đàn bà đó, nghe thấy như thế cùng không nhìn bà ấy nữa mà nói: "Là hủ tro cốt
"Hũ tro cốt?
Diệp Gia hoảng sợ: "Bây giờ vẫn còn có người hỏa táng sao
Không phải chúng ta đều chôn cất hay sao
Chu Cảnh Thâm nhìn Diệp Gia một cách sâu xa, Diệp Gia còn trước phát hiện bản thân đã bất ngờ lỡ lời, lại nghe thấy hắn nói: "Trong khu vực trung nguyên đều thổ táng, phần lớn người Hán cùng thổ táng
Nhưng sau khi Phật đã từ giã thế gian, xác thân Ngài được đốt cháy bằng gỗ hương, linh hồn trở thành tro tàn
Ngài cũng được hỏa táng, khi Ngài qua đời tại Trường An, theo luật pháp nước ngoài, xác thân Ngài bị lửa thiêu cháy
Diệp Gia: "..
Nàng không hiểu gì hết
"Bà ấy đang ôm một cái hũ tro cốt, mà hủ tro cốt có thể tùy tiện mang theo thế sao
Diệp Gia xem nhẹ ánh mắt Chu Cảnh Sâm nhìn mình
Bỗng nhiên nàng ý thức được bản thân đã nói một câu vô cùng lộ liễu, tim Diệp Gia đập thình thịch
"Không thể
Chu Cảnh Sâm nhìn về phía bà lão."Gia Nương muốn làm như thế nào
Hay là đã có phát hiện gì
"A, không có
Diệp Gian lắc đầu, vô tội nói: "Xung quanh đây cũng không có thôn trấn nào
Dù làm ăn xin thì cũng không tìm được đồ ăn
Ta sợ người này sẽ chết ở đây
Không phải chúng ta muốn đến Vu Điền sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiện đường chúng ta dẫn theo bà ấy một đoạn đường, để bà ấy đến nơi có thôn trấn yên bình một chút
Hoặc là đưa bà ấy đến quan phủ, xem quan phủ có trông bà ấy hay không
Dù sao thì cũng phải cho người ta một con đường sống
Chu Cảnh Sâm chưa nói gì, ánh mắt ngược lại rơi xuống trên cổ bà lão
Trên cổ bà lão hình như có một khối gì đó màu đen, rất giống sắt, lại có chút giống với đồng, hoa văn trên đó lại rất quen thuộc