[Làm Giàu] Xuyên Thành Chính Thất Vai Ác Của Thế Tử Bị Lưu Đày

Chương 619: Tôi Chỉ Ăn Mỹ Nhân Kế




Chương 619: Tôi Chỉ Ăn Mỹ Nhân Kế (6)Chương 619: Tôi Chỉ Ăn Mỹ Nhân Kế (6)
Phật nói đời người có ba cái khổ lớn
Cầu không được, gia tăng thù hận, yêu biệt ly
Tuổi già cô đơn, là sự đau khổ trong đời người
Nàng không phải là người không hiểu lý lẽ, lúc này hỏi lại có chút không nói tình cảm
Vì thế nàng đứng dậy đi pha một bình trà
Châm một ly tra đến trước mặt bà Dương
Bà Dương như cố tình như vô tình nói, Diệp Gia sợ bà ấy có chuyện gì nên rất muốn hỏi bà ấy, trong nhà còn có người vướng bận nào sao
Là con cháu là hay là người thân?”
"Đã không còn nữa, hiện giờ không còn ai
Một người cũng không còn, một người cũng không còn
Bà lão nói chuyện, một bàn tay vuốt ve đôi tay nhăn nheo của mình: "Tùy hứng một đời đến già cũng phải trả giá
Ai, không mất đi không biết quý trọng, sau khi người mất đi mới nói lời hối tiếc
Sớm biết có ngày như thế ta đã không đối xử với ông ấy như thế..
Diệp Gia vuốt hai má mình, tâm trạng có chút phức tạp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật ra nàng không phải không muốn khuyên mà là cái khổ của người khác cũng không phải người cũng khuyên được
Không chừng khi vô tình lại nói ra câu nào đó sẽ khiến người khác tổn thương
Diệp Gia cảm thấy tâm trạng lúc này của bà lão không thích hợp để chịu đả kích, nên nàng không nói gì, chỉ im lặng ngồi chờ ở một bên
Trong không khí yên lặng, giây lát sau không có tiếng khóc nào vang lên
Chờ nàng ngẩng đầu lên lân nữa thì mí mắt của bà lão đã hạ xuống, mặt dán vào hũ tro cốt, hình như đang ngủ
Tuy rằng còn chưa hỏi rõ được nhiều chuyện nhưng Diệp Gia có thể đoán được sao lại thế này
Chỉ là thanh quan có dứt việc nhà
Vì thế nàng gọi hai người hộ vê đến đỡ bà ấy về lại giường nằm
Diệp Gia thổi tắt ngọn đèn dầu, lại quay đầu nhìn thoáng qua người đang nằm trên giường, rồi quay đầu lại đóng cửa lại
Lúc này trời đã tối muộn, mọi vật trong trời đất đang dần bị bóng tối bao phủ
Chân trời có tiếng quạ kêu vang
Sau khi Diệp Gia rời khỏi nơi của bà lão thì về lại phòng của mình
Chu Cảnh Sâm không có ở trong phòng, dưới bình trà có đè một bức thư
Diệp gia nhướng mày, mở lá thư ra xem
Trong thư nói Chu Cảnh Sâm phải quay về trong nhiều ngày, ít nhất là bà ngày sau mới có thể trở về
Diệp Gia nếu rảnh rỗi thì có thể dạo các cửa hàng ở trong trấn, cũng xem xem tình hình buôn bán của cửa hàng thế nào
Trong thu còn nói hắn để lại người ở trong thành, chỉ cần cầm ngọc bội đến tiệm sách Thiên Hạ là có người sẽ làm việc thay nàng
Ngọc bội
Diệp Gia mới nhớ đến việc Dư lão thái gia có cho nàng một cái ngọc bội, hôm nay khi nhận lấy nó những người trong Dư Gia có chút kỳ lạ
Diệp Gia đoán là một vật gì đó rất đáng quý, sau lưng nó hẳn là có giá trị gì đó hơn một chiếc ngọc bội bình thường
Trong phòng thắp đèn, ngọn đèn dầu làm căn phòng sáng lên
Diệp Gia ngồi trước bàn lấy ra miếng ngọc đặt ở dưới ngọn đèn dầu xem xét
Phát hiện trên ngọc bội có khắt bốn chữ lớn Tiệm sách Thiên Hạ
Nàng trừng lớn con ngươi, còn tưởng là mình nhìn lâm
Nàng cầm lại hai ngọn đèn khác, lại nhìn thêm một lần, quả thật là có
Bên trong ngọc bội nếu không có ánh sáng thì sẽ không thấy rõ
"Tiệm sách Thiên Hạ
Là cái gì
Lão gia tử cho ta thêm mấy cái cửa hàng hay sao
Trong lòng nói thâm như thế thì Diệp Gia gọi người mang thức ăn đến
Chu Cảnh Sâm không nói cụ thể về lại Quy Tư để làm gì
Nhưng khi một hồi nói chuyện với bà Dương thì nàng có thể đoán được mục đích của hắn
Dù sao thì đô hộ phủ cũng ở Quy Tư
Dùng xong cơm canh Diệp Gia có chút mệt mỏi, chạy cả một ngày
Nên nàng lêu nước để tắm rửa thay quần áo, rồi ngủ mất
Không biết Chu Cảnh Sâm bận chuyện gì, ba bốn ngày trôi qua mà chả có tin tức gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên người Diệp Gia để lại hai hộ vệ, bảo đảm an nguy của nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.