Chương 97: Sớm kiểm tra, sớm phát hiện, sớm điều trị, biết chưa?
Tự lo liệu cho xong, rồi trả tiền.
Tự nhiên phải nghĩ cách để Hứa Trường Nguyên đi bệnh viện kiểm tra.
Bệnh này tốt nhất đừng kéo dài.
Chỉ thấy ánh mắt Hứa Trường Nguyên lóe lên mấy lần, sau đó cẩn thận từng li từng tí nhìn Trương Dịch Đạo: "Ta nào có bệnh gì a?
Ta khỏe mạnh đây, Tiểu Dịch, cháu cứ yên tâm."
Khá lắm, hắn thế mà còn không muốn nói."Cậu, cậu quên cháu là bác sĩ rồi à?"
Một câu nói, thật đúng là khiến Hứa Trường Nguyên chột dạ.
Đúng vậy, cháu trai mình là bác sĩ mà!
Chẳng lẽ còn có thể qua mặt được sao?
Bên cạnh mợ ngược lại có chút ngơ ngác.
Người chung chăn gối với mình sinh bệnh rồi sao?
Nàng làm sao không biết gì vậy?"Trường Nguyên?
Anh làm sao thế?
Có chỗ nào không thoải mái thì nói với Trương Dịch, nó là bác sĩ đấy!"
Hứa Trường Nguyên do dự một chút.
Hắn vốn không muốn nói cho các nàng biết.
Một là sợ các nàng lo lắng.
Hai là trong nhà vốn dĩ không có nhiều tiền.
Lỡ đi một chuyến bệnh viện, các loại kiểm tra này kia... chẳng phải sẽ tốn rất nhiều tiền sao?
Cho nên vì tiết kiệm chút đỉnh, Hứa Trường Nguyên mới giấu chuyện gần đây mình luôn cảm thấy khó chịu trong lòng."Cậu, nhìn sắc mặt của cậu không được tốt lắm, có vấn đề gì nhất định phải nói nhé.
Nếu cậu không nói thì bây giờ cháu dẫn cậu đến bệnh viện kiểm tra ngay đấy."
Hứa Trường Nguyên vội vàng xua tay: "Thôi thôi, để ta nói, ta nói mà!""Ôi chao, các cháu khẩn trương vậy làm gì, ta chỉ là cảm thấy gần đây ngực có hơi khó chịu, chứ không có gì khác."
Trương Dịch hỏi: "Vị trí nào?
Chỉ cho cháu xem một chút?"
Hứa Trường Nguyên chỉ vào chính giữa ngực.
Trương Dịch nghiêm mặt nói: "Cậu, vị trí này là tim đấy!
Vậy đi, chúng ta bây giờ đến ngay bệnh viện gần nhất đăng ký, kiểm tra sức khỏe xem sao.""Ôi dào, không cần phiền phức vậy đâu Tiểu Dịch, không cần phải đến bệnh viện."
Hứa Trường Nguyên vẫn còn muốn từ chối.
Nhưng câu nói tiếp theo của Trương Dịch lại khiến cả Hứa Trường Nguyên và Đường Hiểu Hà đều im lặng."Cậu, khỏe mạnh mới là quan trọng nhất.
Bệnh nhẹ không chữa thì thành bệnh nặng, bệnh nặng rồi thì có khi không chữa được đấy.
Chẳng lẽ...
Chẳng lẽ cậu muốn Phi Phi với Đình Đình không có ba sao?"
Dứt lời, trong phòng khách lập tức im phăng phắc.
Trương Dịch không nói thêm gì.
Hứa Trường Nguyên cũng cúi đầu.
Chỉ có Đường Hiểu Hà thì hốc mắt càng ngày càng ướt.
Một lúc sau, Đường Hiểu Hà mới kéo tay Hứa Trường Nguyên nói: "Nghe Trương Dịch đi, đến bệnh viện kiểm tra, chúng ta nghèo thì cũng phải chú ý đến sức khỏe chứ."
Nếu không... lỡ có chuyện gì thì hai đứa bé biết làm sao?
Trương Dịch, con bé cũng là mình nhìn nó lớn lên.
Cha mẹ nó vừa mất thì nó còn là đứa bé mười mấy tuổi đáng thương biết bao.
Cho nên người ta à, có sức khỏe mới là quan trọng nhất.
Trương Dịch tiếp lời Đường Hiểu Hà nói: "Huống chi bây giờ cháu cũng rảnh, nên tranh thủ thu xếp một chút rồi mình đi bệnh viện thôi."
Cuối cùng Hứa Trường Nguyên cũng gật đầu: "Được, ta cùng các cháu đến bệnh viện."
Sau khi thu xếp xong xuôi, cô em họ Phi Phi ở nhà làm bài tập.
Trương Dịch mang theo Hứa Trường Nguyên và Đường Hiểu Hà đến một bệnh viện tam giáp khá gần nhà.
Bệnh viện Nhân dân số Một thành phố Mây.
Bệnh viện ở Mây Đô kỳ thật có rất nhiều.
Ngoài mấy bệnh viện nhân dân số một, số hai, số ba thành phố Mây ra, còn có các bệnh viện tỉnh và các bệnh viện ở khu.
Quan trọng nhất là Bệnh viện Hoa Tây cũng ở Mây Đô.
Vốn Trương Dịch định đưa cậu đến bệnh viện tỉnh hoặc bệnh viện Hoa Tây khám.
Nhưng hai bệnh viện này lịch hẹn sớm nhất đều là tháng sau, hoặc nhanh nhất thì cũng cuối tuần mới có lượt.
Nghĩ tới nghĩ lui thì thôi vậy.
Thời gian quá dài chờ không nổi.
Tại bệnh viện Nhân dân số Một thành phố Mây, Trương Dịch chọn bừa một lượt khám của bác sĩ trưởng khoa.
Chờ hơn một tiếng sau, cuối cùng cũng tới lượt khám."Chào bác sĩ Vương."
Trong phòng khám là một bác sĩ trẻ tuổi đeo kính.
Khoảng hơn ba mươi tuổi."Mời ngồi, có vấn đề gì?
Chỗ nào không thoải mái?"
Bác sĩ Vương ngẩng đầu lên nhìn ba người hỏi.
Trương Dịch nói: "Ba tháng gần đây cậu ấy thường xuyên thấy ngực khó chịu, đồng thời môi bị sẫm màu, nên muốn làm kiểm tra sức khỏe, ví dụ như điện tâm đồ, mỡ máu, chức năng gan, siêu âm ổ bụng."
Bác sĩ Vương ngạc nhiên nhìn Trương Dịch: "Cậu... cũng học y?"
Trương Dịch gật đầu: "Đúng, nhưng không phải làm ở bệnh viện này, chỉ là muốn cho người nhà kiểm tra một chút."
Bác sĩ Vương hiểu ý gật đầu: "Tôi hiểu rồi, cậu nghi ngờ việc khó chịu ở ngực của cậu ấy là do có dấu hiệu bệnh động mạch vành đúng không?"
Đều là bác sĩ, nói chuyện cũng thuận tiện.
Sau khi hiểu rõ tình hình, bác sĩ Vương quyết đoán cho làm mấy xét nghiệm.
Chắc chắn phải lấy máu, xét mỡ máu, cholesterol, siêu âm.
Vốn dĩ phải xét nghiệm khi bụng đói, nhưng Trương Dịch bảo cứ xét nghiệm luôn.
Kết quả không ảnh hưởng nhiều.
Dù sao Trương Dịch đã hiểu rõ cả rồi.
Chỉ là làm xét nghiệm cho cậu với mợ yên tâm thôi.
Rất nhanh đã có kết quả điện tâm đồ.
Bệnh ở giai đoạn đầu của động mạch vành cũng rất dễ dẫn đến loạn nhịp tim.
Trên tờ xét nghiệm, sóng P biến mất, bị những đường sóng bất quy tắc thay vào đó.
QRS sóng trở nên rộng và biến dạng.
Đây là biểu hiện điện tâm đồ điển hình của rung nhĩ, một loại loạn nhịp tim.
Hứa Trường Nguyên không hiểu gì, liền hỏi: "Trương Dịch, cậu ta không sao chứ?"
Trương Dịch tức giận: "Sao lại không sao chứ?
Kết quả này cho thấy cậu đang bị rung nhĩ, tim đập không đều.
Có phải cậu còn thường xuyên thấy tim đập nhanh không?
Có cảm giác tim đập không theo quy luật không?"
Hứa Trường Nguyên ngơ ngác gật đầu: "Có vẻ đúng là vậy..."
Trương Dịch bất lực lắc đầu: "May mà đến bệnh viện kiểm tra sớm, sớm kiểm tra, sớm phát hiện, sớm điều trị, biết chưa?"
Hứa Trường Nguyên ngoan ngoãn gật đầu: "Ừ ừ, bác sĩ Trương nói phải, ta nghe lời ngài mà ~" Tiếp theo là tờ xét nghiệm siêu âm.
Gan nhiễm mỡ nhẹ, tuyến tiền liệt tăng sinh độ I.
Cũng còn may, đều là ở giai đoạn đầu.
Giảm béo, ăn uống thanh đạm một chút là có thể giải quyết được.
Mỡ máu: Cholesterol toàn phần: 9.38 (bình thường 2.9 - 4.8 mmol/L) Cholesterol là hạng mục phải xét nghiệm khi kiểm tra mỡ máu, nó tăng cao biểu thị khả năng bị xơ cứng động mạch, bệnh động mạch vành, tắc nghẽn ống mật...
Triglyceride: 19.57 (0.5 - 1.7 mmol/L) Triglyceride tăng cao biểu thị có khả năng bị tăng lipid máu, bệnh động mạch vành, bệnh tiểu đường...
Apolipoprotein A1: 0.9 (1 - 1.7 g/l) Nó giảm xuống biểu thị có khả năng bị tăng lipid máu, bệnh động mạch vành, xuất huyết não...
Apolipoprotein B: 1.3 (0.5 - 1.0 G/l) Nó tăng cao biểu thị khả năng bị tăng mỡ máu, bệnh động mạch vành, giảm xuống thì biểu thị bị bệnh về gan.
Tóm lại sau khi xét máu xong, cơ bản đã có thể chẩn đoán chính xác.
Đúng là có liên quan đến mỡ máu cao và bệnh động mạch vành.
Quay lại phòng khám.
Bác sĩ Vương xem kỹ các tờ xét nghiệm một hồi rồi hỏi: "Có muốn làm thêm chụp chiếu, xem động mạch tim cụ thể như thế nào không?"
Trương Dịch từ chối: "Không cần, kê đơn thuốc luôn đi, tân phạt hắn đinh, lợi phạt cát ban, còn cả đơn thuốc kép rễ sô đỏ dạng viên, xạ hương bảo đảm tâm hoàn với tâm nhưng thư các loại trung thành thuốc cũng mở thêm một ít."
Mục đích Trương Dịch đến bệnh viện không phải để làm quá nhiều kiểm tra.
Mà là để kê đơn thuốc.
Tân phạt hắn đinh và lợi phạt cát ban là để hạ mỡ máu, cholesterol và hạ tắc nghẽn động mạch.
Các loại trung thành thuốc còn lại có tác dụng rất tốt trong việc giãn nở tim và mạch máu não.
Dù sao cũng là cậu ruột mình, mình xem kê đơn thuốc thì sẽ yên tâm hơn.
Bác sĩ Vương kia ngẩng đầu nhìn Trương Dịch thêm lần nữa.
Trong lòng có chút khó chịu.
Làm ơn!
Đây là địa bàn của ta đó!
Ta muốn kê thuốc gì thì phải để ngươi nói sao?
Ngươi còn trẻ như vậy chắc còn chưa có cả chứng chỉ hành nghề chứ?
Ngươi không thấy trên ngực ta đeo bảng bác sĩ trưởng khoa sao?!
