Lâm Uyên Hành

Chương 12: Cư Dân Ở Khu Không Người (2)




- Thằng nhóc Tô gia xấu xí
Đột nhiên một con chồn nhìn thấy Tô Vân, bèn thét lên:
- Hắn giúp lũ xấu xa thôn Hồ Khâu đánh Nha Nhi tỷ nhà Tam cô gia phải khóc, gãy hai cái răng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đánh hắn

Vô số hòn đá nhỏ và những cục phân tròn bay lên từ trong ngôi mộ đất vàng, một mảng đen sì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám chồn này ra sức cầm những cục đá và viên phân ném tới Tô Vân
Nhưng dường như Tô Vân đã quá quen với điều này, hắn lập tức thò tay với tới cái sọt sau lưng, lấy ra một chiếc ô giấy dầu khá dày rồi bung tán ra
Đá và cục phân rơi xuống như mưa, đánh lên ô vang lên tiếng thịch thịch
Một lát sau, Tô Vân rung ô, cụp nó xuống rồi đặt về trong sọt, nghiêng đầu hỏi
- Tiên sinh không bị sao chứ
Cầu Thủy kính đáp lời
- Ta không sao
Những hòn đá và cục phân kia còn chưa tới người ông thì đã lơ lửng giữa không trung, không có cái nào đánh trúng người
Đám chồn già ở Hoàng thôn thấy cảnh đó, lòng nghiêm nghị, vội vàng ngăn đám chồn con lại, tránh cho chọc phải kẻ địch mạnh
Đám chồn con này đã chạy tới chỗ cách hai người Tô Vân không xa, cả lũ quay người lại, giơ đuôi chổng mông lên định phóng khói độc, lại bị lão chồn ngăn lại, nên có chút không cam lòng
Cầu Thủy Kính liếc mắt nhìn qua, thầm nghĩ
- Đám chồn này số lượng rất nhiều, nếu hại người..
Ông khẽ nhíu mày, lại nhớ tới Dã Hồ tiên sinh, bèn đè sát tâm xuống
- Xung quanh Thiên Môn trấn ít người lui tới, phỏng chừng ngoài Tô Vân ra thì không còn người sống nào khác
- Đám yêu này lấy đâu ra cơ hội làm việc ác
Trong lòng ông có chút bất đắc dĩ
Bản thân ông ngoan cố cả đời, không ngờ tới tuổi trung niên lại bị một con hồ ly già dạy dỗ, hiểu được câu "hữu giáo vô loài", không dạy mà giết cùng với dạy mà không giết
- Thị phi và đúng sai thế gian này ban đầu cũng không hề phân tách rõ rệt như trắng và đen
Ông bùi ngùi một câu trong lòng
Rốt cuộc bọn họ đi tới thôn Hồ Khâu
Tô Vân mỉm cười, gọi to
- Dã Hồ tiên sinh
Hoa nhị ca, Ly tam ca
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta và Thủy Kính tiên sinh tới thăm mọi người này
Cầu Thủy Kính khẽ nhíu mày, đột nhiên bắt lấy tay Tô Vân ra hiệu cho hắn dừng lại, rồi cẩn thận nhìn chằm chằm vào thôn xóm nhỏ phía trước
Thôn Hồ Khâu là một thôn làng không lớn, có mấy chục nhà, nhưng mỗi ngôi nhà đều rất nhỏ, cao chừng có bốn năm thước, rộng chừng hai trượng, hệt như nhà cho người lùn ở
Thôn xóm này được xây dựng trên một gò đất nhỏ, nơi đây tán cây rậm rạp, bên dưới mỗi gốc cây là ba bốn căn nhà
Nhưng mà lúc này thôn Hồ Khâu hỗn độn một mảng, không ít căn nhà bị lật tung
Cầu Thủy Kính nhíu mày, lại nhìn thấy mấy cái xác hồ yêu
Tô Vân cũng ngửi thấy mùi máu tươi trong không khí, lòng có chút bối rối
Giọng Cầu Thủy Kính vang lên
- Mắt ngươi không thể nhìn thấy, nếu lòng rối loạn thì phương hướng cũng rối loạn theo
Mất cảm nhận về phương hướng, ngươi không thể sống lâu được trong Thiên Thị viên này
Tô Vân dốc sức ổn định tâm thần, nhưng chuông vàng vẫn loạn trong chốc lát
Cầu Thủy Kính chờ hắn bình phục tâm tình rồi mới dẫn hắn đi bước thứ nhất
Khi đi được bước này, Tô Vân lại trở về dáng vẻ thong dong như lúc trước
Đây là điểm mà Cầu Thủy Kính thưởng thức nhất ở hắn
Một người mù mới mười ba tuổi, bắt buộc phải có tâm linh vô cùng hùng mạnh thì mới có thể sinh tồn ở Thiên Thị viên nơi yêu ma hoành hành
Người mù Tô Vân đã một mình sống sót sáu năm, hắn có một loại khí phách như trời sụp cũng không sợ hãi
Tô Vân lạnh nhạt đi vào thôn Hồ Khâu, chân đá phải căn nhà bị sập, bèn ngồi xuống, sờ soạng trong đống đổ nát kia
Cầu Thủy Kính nhìn hắn, không trợ giúp
Một lát sau, Tô Vân sờ tới một thi thể
Điều ngoài dự đoán của hắn là thứ hắn sờ được không phải thi thể người, mà là của hồ ly
Hắn im lặng ngồi đó, không hề kêu gào như những thiếu niên bình thường khác
Một lúc lâu sau, Tô Vân mới run rẩy đứng dậy, lại tiếp tục sờ soạng từng đống đổ nát của những căn nhà khác
Hồi lâu sau, thiếu niên ôm mấy chục xác hồ ly ra khỏi đống đổ nát, đặt trên mặt đất, rồi ngửa đầu nói
- Thủy Kính tiên sinh, đâu là Dã Hồ tiên sinh
Cầu Thủy Kính cầm tay hắn để lên người một con hồ ly già
Tô Vân dùng lòng bàn tay vuốt ve mặt của lão hồ kia, trầm mặc một lúc lâu, rồi mới khàn khàn nói
- Ta không biết Dã Hồ tiên sinh là một con hồ ly, nhưng ông ấy rất tốt, ông ấy dạy ta đọc sách và viết chữ
Ta bị mù, đầu óc ngốc nghếch, mà ông ấy vẫn cực kỳ kiên nhẫn..
Hắn ngồi dưới đất, suy nghĩ bay xa
- Ta cũng không biết bạn cùng trường đều là hồ ly, lòng ta vẫn cho rằng bọn họ là người
Một đám người sinh động tươi sống
Hoa nhị ca đã mười bốn tuổi rồi, Ly tam ca nhỏ hơn huynh ấy hai tháng, Khâu tiểu muội nhỏ nhất, mới sáu tuổi..
Cầu Thủy Kính nhìn dấu vết giao chiến ở khắp nơi, nói
- Hẳn là những người ở chợ quỷ Thiên Môn tối qua làm
- Tiên sinh, ta ghi nhớ được giọng nói của bọn họ
Cầu Thủy Kính quay đầu nhìn hắn, chỉ thấy khuôn mặt Tô Vân vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức có chút đáng sợ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.