Lâm Uyên Hành

Chương 17: Lão Tẩu Trộm Tiên Đồ (1)




- Tiền bối
Trong lòng Tô Vân vui vẻ, bước nhanh đi tới chỗ người trên cầu
Mây mù vấn vít xung quanh bóng người trên cầu kia, hắn ta hệt như bị định thân tại chỗ, từ nãy tới giờ vẫn giữ nguyên tư thế guồng chân la hét, nhưng không hề động đậy
Tô Vân thầm nghi hoặc trong lòng, hắn đã tới gần bóng người kia từ lúc nào không hay
Mây mù cũng đang không ngừng tan đi, có càng nhiều cầu đá hiện ra
Giống như hắn đoán, quả nhiên cầu đá này nối với một tòa tiên sơn vân đài
Mà bóng người trên cầu kia hẳn đã chạy xuống từ trên tòa tiên sơn vân đài này
Bước chân của Tô Vân càng lúc càng chậm lại
Hắn thận trọng nhìn chăm chú bóng người trên cầu, gọi vài tiếng, nhưng bóng người kia lại chẳng hề trả lời hắn, cũng không hề cử động lấy dù chỉ một chút
Mây mù xung quanh người kia cũng dần dần sáng tỏ, đây không phải mây mù, mà là một bức tranh cuốn đã được giở ra, đang vòng quanh hắn ta
Bức tranh đó hệt như được tạo ra từ màn sáng, chỉ có hai trục của bức tranh lơ lửng phía sau người ta mới cho thấy đây là một bức tranh
Mà mây mù bao xung quanh người nọ lại chính là hình ảnh phản chiếu của biển mây bốn phía lên bức tranh
Điều càng kỳ quái hơn là, người bị bức tranh vờn quanh đó gợi cho Tô Vân một cảm giác quen thuộc, hệt như đã gặp được ở nơi nào rồi
Hơn nữa hắn càng tới gần, cảm giác quen thuộc đó càng mạnh
Đó là một ông lão với thân mình đã còng xuống, nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng cao lớn oai phong
- Trông lão giống Khúc bá, hộ đầu tiên ở Thiên Môn trấn quá..
Tô Vân càng lúc càng tới gần, hắn đương nhiên rất quen thuộc với hộ đầu tiên của Thiên Môn trấn
Sáu năm trước vào cái lúc hắn chưa bị mù, hắn thường xuyên chạy ra ngoài chơi đùa, khi lao ra Thiên Môn thì luôn gặp được Khúc bá của hộ đầu tiên
Đó là một ông già rất hòa ái, luôn cầm cái đục và chùy đứng trên giá đỡ cạnh Thiên Môn, đục tảng đá vang lên những tiếng keng keng
Mỗi lần nhìn thấy Tô Vân, lão còn hay cười đùa hắn
Sau khi biến cố xảy ra, đôi mắt Tô Vân không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng mỗi lần đi qua hộ thứ nhất Thiên Môn trấn thì hắn vẫn luôn cất tiếng chào hỏi Khúc bá
Khúc bá đang ở Thiên Môn trấn, đương nhiên không có khả năng xuất hiện ở chỗ này
Nhưng dáng vẻ của người trên cây cầu này thực sự quá giống Khúc bá
Tô Vân kiên trì đi tới từng bước một, lòng thầm nói
- Lão ấy không thể nào là Khúc bá được, bởi vì Khúc bá vẫn luôn ở Thiên Môn trấn
Sáng hôm nay ta với Khúc bá còn chào nhau..
Hắn không khỏi rùng mình một cái
- Người trên cầu chắc chắn không phải Khúc bá
Càng lúc càng gần người trên cây cầu đá, khóe mắt Tô Vân giật loạn, hắn đã nhìn thấy rõ khuôn mặt người đó
Lão già lưng còng trên cầu này quả thật là Khúc bá trong trí nhớ của hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi Tô Vân bị mù, hắn luôn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết về người mình quen biết vì sợ sẽ quên mất, mà lão già lưng còng trên cầu trùng khớp với Khúc bá trong ấn tượng của hắn về từng chi tiết một
Tô Vân dừng bước lại
- Người trên cầu là Khúc bá, như vậy Khúc bá ở Thiên Môn trấn là ai
Vị Khúc bá sáng nào cũng chào hắn, hòa ái và thân thiết với hắn rốt cuộc là ai
Hắn nhìn thật kỹ, thấy ấn đường của Khúc bá có một miệng vết thương hình thoi, có thể từ miệng vết thương này nhìn thấy cảnh tượng sau đầu lão
Đây là vết thương do kiếm gây ra
Một thanh kiếm đã xuyên thủng qua đầu lão
Tô Vân nhắm mắt lại
Khi nhìn thấy miệng vết thương trên ấn đường của Khúc bá, đôi mắt hắn đột nhiên đau nhức, hệt như có ánh kiếm bùng nổ từ trong mắt
Trong đầu hắn không kìm được lại vang lên âm thanh khiến hắn liên tục mơ thấy ác mộng
Đó là tiếng kiếm rít phát ra khi tiên kiếm phá không khí, vô số tiếng rít cũng nối liền thành một đường
Sáu năm trước hắn ngẩng đầu lên, chính là nhìn thấy thanh tiên kiếm phát ra tiếng rít, khiến đôi mắt hắn mất đi ánh sáng
- Thứ đâm thủng đầu của Khúc bá chính là thanh kiếm kia
Nhưng vì sao miệng vết thương trên đầu Khúc bá lại nhỏ như vậy
Tô Vân cố chịu đựng cơn đau trong mắt, mở mắt ra rồi thì thào lẩm bẩm
- Khúc bá, vì sao bá lại chết ở chỗ này
Bá chết đã bao lâu rồi
Là từ sáu năm trước sao
Như vậy, Khúc bá làm bạn với ta sáu năm rốt cuộc là ai
Là tính linh của bá sao..
Trước khi chết Khúc bá còn đang chạy trốn, dáng vẻ như đang gào thét
Lão gào cái gì, không ai có thể biết được, nhưng cánh tay lão giơ ra đang xòe rộng chính là đang nâng bức tranh kia lên, như muốn dùng nó để ngăn cản cái gì đó
Bức tranh này như được tạo nên từ lớp màng ánh sáng, phản chiếu cảnh sắc xung quanh, mà trong tranh lại không có bất nội dung nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nó càng giống một tấm kính trong suốt cực kỳ mỏng và có thể uốn cong
Tô Vân thò tay nhẹ nhàng vuốt bức tranh kia, đột nhiên hình ảnh trên đó hệt như mặt hồ tĩnh lặng chợt gợn sóng
Tô Vân vội vàng rụt tay lại
Bức tranh trước mặt hắn nảy sinh biến hóa
Khói mây trên tranh dần dần tiêu tan, thay vào đó là một đầm lầy rộng lớn kéo dài mấy trăm dặm
Trong bức tranh, sấm sét đột nhiên vang lên, tia chớp đan vào nhau, mưa to tầm tã
Tô Vân ngơ ngác nhìn cảnh này, nội dung bức tranh ấy thế mà lại đang không ngừng biến đổi, làm cho hắn có chút không hiểu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đột nhiên trong đầm lầy kia, đất rung núi chuyển, một con thần ngạc mình đầy mụn cục bay vọt lên trong vô số tia sét, lắc đầu quẫy đuôi nuốt lấy sấm chớp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.