Lâm Uyên Hành

Chương 2: Bạn Đọc Sách Hồ Ly Ở Tường Tự (2)




Cộp cộp
Tiếng quải trượng gõ xuống đất truyền tới, lão hồ ly màu vàng dạy học kia chống quải trượng đi ra, từ trong khoang miệng truyền ra giọng nói già nua
- Khách quý đường xa tới đây, đã không nghênh tiếp được, xin thứ tội
Dứt lời, lão hồ ly sầm mặt xuống, nói với đám tiểu hồ ly
- Tan học, trời tối rồi, các ngươi mau về nhà đi
Đám tiểu hồ ly lập tức giải tán
Cầu Thủy Kính đưa mắt nhìn thiếu niên mù kia, đã thấy thiếu niên tuy mù, nhưng dường như có thể nhìn rõ bốn phía
Hắn khẽ khom người vái chào ông và đám sĩ tử, rồi theo đám hồ ly kia rời khỏi trường tự bị bỏ hoang
Cầu Thủy Kính cảm thấy kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn bóng lưng thiếu niên kia, khuôn mặt đầy vẻ suy tư
- Hắn tên Tô Vân
Lão hồ ly kia ho khan một tiếng, giơ tay lên, dẫn Cầu Thủy Kính vào nội đường, nói
- Người Thiên Môn trấn ở Thiên Thị viên này, năm nay mười ba tuổi
Lúc Tô Vân bảy tuổi, nhà xảy ra biến cố, mắt bị mù mà không rõ vì sao, thật đáng thương
Nhưng hắn là một đứa bé hiếu học, có một ngày đi tới chỗ này của ta, nghe thấy tiếng đọc sách thì không đi nữa, cứ đòi nghe giảng
Ta thấy hắn hiếu học, vì thế đã cho hắn ở lại
Cầu Thủy Kính ồ một tiếng, thản nhiên nói
- Hắn là người của Thiên Môn trấn
Theo ta được biết, trấn đó của Thiên Thị viên đã sớm không còn người sống
Không chỉ Thiên Môn trấn này không còn ai, ngay cả phạm vi trăm dặm xung quanh trấn này cũng không có người
Lão hồ ly dừng lại, nghiêng đầu nhìn Cầu Thủy Kính, lão mỉm cười, chòm râu khẽ rung rung
- Những gì tiên sinh nghe được quá nửa là lời đồn
Cầu Thủy Kính quan sát nội đường, chỉ thấy trên chính đường có treo một bức họa vẽ mai lan trúc cúc, tương ứng với tứ quân tử, bên trên có đề chữ, viết bốn chữ "Tấm gương cho người", không có lạc khoản, không rõ tranh vẽ của ai
Lão hồ ly kia đi tới bên dưới bức tranh, ngồi ngay ngắn, quay mặt về phía Cầu Thủy Kính, đặt quải trượng ngang trên gối, nghiêm nghị nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Thưa tiên sinh tới từ trong thành, kính xin hãy để ta được toàn thây
Cầu Thủy Kính rời mắt khỏi bức họa, dò hỏi
- Xin hỏi các hạ xưng hô như thế nào
Lão hồ nói
- Bọn họ gọi ta là Dã Hồ tiên sinh
Xin hỏi tiên sinh tới từ trong thành xưng hô thế nào
- Cầu Thủy Kính
Cầu Thủy Kính khẽ khom người
- Thủy Kính dẫn học trò đi ngang qua bảo địa, đường xa mệt mỏi, mượn bảo địa của tiên sinh nghỉ chân, kính xin hãy châm chước
Lão hồ kia ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn ông
- Tiên sinh không giết ta để hàng yêu trừ ma sao
- Khổng Tử có câu "hữu giáo vô loài", không phải những gì Dã Hồ tiên sinh đang làm đó ư
Cầu Thủy Kính nghiêm nghị nói
- Tiên sinh là yêu, Tô Vân là người, tiên sinh không vì hắn không phải đồng loại mà không dạy hắn, đây chính là điều người thầy nên làm
Mà nay chốn nông dã đã không còn trường học, giáo dục khó được, người còn chưa chắc đã có thể làm được cái gọi "hữu giáo vô loài" huống chi là yêu
Bởi vì những gì Dã Hồ tiên sinh làm càng đáng quý hơn
Lão hồ khẽ thở phào một hơi
Cầu Thủy Kính lại chuyển đề tài
- Nhưng ban nãy ta có nghe Dã Hồ tiên sinh giảng bài, là giảng về kinh điển của Cựu Thánh, là kinh học cũ kỹ của mấy ngàn năm trước
Kinh điển của Cựu Thánh tuy tốt nhưng đã không hợp thời cuộc, không theo kịp thời đại hiện nay
Lão hồ lắp bắp kinh hãi
- Hà cớ gì Thủy Kính tiên sinh lại nói lời ấy
Từ trước tới nay không phải trường tự đều dạy những sách này sao
Mấy ngàn năm trước đều học những thứ này..
- Đó là trước kia, mấy trăm năm, thậm chí ba mươi lăm năm trước cũng đều học những thứ này
Nhưng hiện giờ..
Khuôn mặt Cầu Thủy Kính toát lên đôi chút chua xót, ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp
- Tiên sinh, thời đại đổi thay rồi
Ông lặp lại một câu
- Thời đại đổi thay, hà hà, bảo thủ cổ hủ thì sẽ phải chịu đòn, mà nay đã không giống khi xưa rồi..
Ông lắc đầu, không tiếp tục nói hết
Lão hồ run rẩy đứng lên, nói với vẻ mờ mịt
- Xin hỏi Thủy Kính tiên sinh, không dạy kinh học của Cựu Thánh, vậy nên dạy cái gì
Tiên sinh nói là Cựu Thánh, chẳng lẽ hiện nay đã có tân Thánh rồi sao
Cầu Thủy Kính lắc đầu, lộ ra vẻ châm chọc
- Tân Thánh
Trên đời này không có cái gọi Tân Thánh..
Có lẽ là có, nhưng không ở nước Nguyên Sóc này..
Ông định thần lại, không còn tâm tư nói tiếp, chỉ bảo
- Trường học ở làng quê không theo kịp thời đại, muốn học thứ hữu dụng vẫn phải vào trong thành, dựa vào kinh học của Cựu Thánh thì chỉ có thể bị đòn, những thứ học được đều là của mấy ngàn năm trước
Dã Hồ tiên sinh, mặc dù ông dạy học không phân biệt giống loài, nhưng nếu ông tiếp tục dạy như vậy thì cũng chỉ dạy hỏng học trò
Những thứ của Cựu Thánh là không sống nổi trong thành
Lão hồ nghẹn họng trố mắt nhìn
Dạy hỏng học trò
Lời này nói từ đâu vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Học vấn của Cựu Thánh đã suy sụp đến mức này rồi sao
Một lúc lâu sau, lão hồ chắp tay bái Cầu Thủy Kính, hóa thành một trận yêu khí rồi biến mất
Cầu Thủy Kính bước ra ngoài
Đến canh ba, Cầu Thủy Kính đang ngồi chợp mắt đột nhiên tinh thần thoáng rung, mở mắt ra, khẽ nói
- Tỉnh dậy
Thiên Môn mở rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong trường tự, đám sĩ tử đều đang ngủ trên mặt đất, nghe vậy thì đều vùng dậy, ai nấy đều toát lên vẻ kích động
- Diệt lửa
Cầu Thủy Kính ra lệnh, lập tức có sĩ tử dập tắt đống lửa
Vù..
Cầu Thủy Kính tung người nhảy lên nóc của trường, mấy sĩ tử cũng lanh lẹ nhảy theo, dừng bên người ông
Vào đêm, các thôn xóm ở Thiên Thị viên không có ánh đèn đuốc gì cả, hoàn toàn khác hẳn sự rực rỡ đèn đuốc của chốn thành thị, chỉ có mặt trăng với những ngôi sao lấp lánh điểm xuyết cho bầu trời đêm
Gió lạnh đìu hiu thổi qua
Cầu Thủy Kính nhỏ giọng nói
- Mở thiên nhãn, nếu không thì không thể nhìn thấy Thiên Môn
Đám sĩ tử phía sau ông đều lấy ra một mảnh lá cây làm từ ngọc
Lá cây kia có hình dáng con mắt, được bọn họ dán lên ấn đường, trông hệt như một chiếc mắt dựng thẳng
- Mở
Đám sĩ tử khẽ hô
Chỉ thấy lá cây làm từ ngọc trên ấn đường của bọn họ dần dần ẩn vào dưới da thịt, không thấy gì nữa
Làn da nơi ấn đường của một sĩ tử như có thứ gì lăn lộn, sau đó da của hắn nứt ra hai bên, để lộ một con mắt đang đảo tròn
Thiên nhãn của các sĩ tử khác cũng đều đã mở ra, bọn họ nhìn khắp mọi nơi, toàn thân không khỏi rung lên, khẽ hô
- Thiên Môn thật sự mở ra rồi
Chợ quỷ, chợ quỷ cũng xuất hiện rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.