- Sầm bá, đây là Hoa nhị ca, là bằng hữu của ta
Tô Vân đá vào Hoa Hồ đã ngất nằm dưới đất
Hoa Hồ vẫn mãi không tỉnh lại, thiếu niên chần chừ một lát rồi nói
- Sầm bá, Thủy Kính tiên sinh truyền thụ Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên cho ta, nói rằng ta tu thành công pháp này thì có thể chữa khỏi đôi mắt
Sầm bá im lặng một lát rồi nói
- Lúc trước ngươi tiến vào chợ đêm là để tìm kiếm biện pháp chữa khỏi đôi mắt
Hiện giờ ngươi đã chắc chắn có thể chữa được mắt rồi vậy thì không vào chợ đêm nữa
Lần này ngươi tới để nói cho ta biết, đây là lần cuối cùng ngươi đến chợ đêm
Tô Vân nói
- Tuy rằng ta không cần đi chợ đêm nhưng ta vẫn sẽ thường xuyên đến nơi này
Sầm bá vẫn luôn chăm sóc ta
Là bá bảo ta chuyển đến sinh sống ở Thiên Môn trấn, lại nói cho ta về vạch thời gian, còn bảo ta rằng có thể dựa vào dây thừng ở gốc cây này để leo lên chợ đêm, tìm người chữa trị mắt cho ta
Mỗi lần ta đến chợ đêm, Sầm bá còn luôn ở phía dưới chờ ta bình yên trở về..
- Ta không cần ngươi ghi nhớ cái tốt của ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sầm bá lạnh lùng cắt ngang lời hắn
Lão đứng dậy khỏi ngôi mộ, chắp tay sau chiếc lưng gù đi tới trước mặt hắn rồi nghiêng đầu nhìn hắn
- Ngươi chỉ là một thằng nhóc đáng ghét sống cạnh nhà ta mà thôi
Ngươi ở trong nhà ngươi mà không an phận, gõ gõ tới mức khiến ta ngủ không ngon
Không phải ta tốt với ngươi, mà ta muốn đuổi ngươi đi
Tô Vân mỉm cười
Sầm bá hừ một tiếng, đi quanh hắn một vòng
- Lúc mắt ngươi mù đã khiến người ta ghét, mắt không mù lại càng khiến người ta ghét hơn
Ta phải đi, đi xa nhà, thật xa, không về nữa, để đỡ thấy ngươi là phiền
Đôi mắt Tô Vân đỏ bừng lên
- Sầm bá, bá..
- Tối nay ta sẽ đi
Sầm bá vẫn lạnh lùng nhìn hắn, trong giọng nói vẫn lạnh lùng từ chối người ngàn dặm như trước
- Dù sao chúng ta làm hàng xóm một thời gian, ta để dây thừng này lại cho ngươi, coi như cho ngươi có cái để nhớ
Sống mũi Tô Vân cay cay, hắn không nhịn được muốn rơi nước mắt, trong lòng có chút buồn bã và mất mát
- Sầm bá, bá không chờ khi ta chữa khỏi mắt rồi hẵng đi sao
Ta muốn nhìn bá một lần, Sầm bá đã chăm sóc ta như cha mẹ của ta..
Sầm bá nhìn hắn, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt dần tiêu tan, dường như bên dưới ánh mắt lạnh lẽo kia cất giấu nội tâm nóng như lửa, nói
- Ta nhìn thấy ngươi đã thấy phiền, không gặp còn tốt hơn
Sau khi ngươi trở về từ chợ, kéo dây thừng một cái, nó sẽ tự rơi xuống
Lão đi vào trong mộ của mình
Đột nhiên ngôi mộ nho nhỏ kia có ánh sáng chói lóa vô tận bay vọt lên, nhất thời hàng vạn tia sáng cao tới vạn trượng chiếu rọi khắp bầu trời, tung trào, tràn bờ, sau đó càng lúc càng lên cao
Ánh sáng kia do vô số chữ viết tạo thành, những hàng chữ xộc lên trời cao, hệt như một vách đá cao vút khiến người ta phải ngước nhìn, tiếng đọc chữ ù ù vang, hệt như có vô số âm thanh đang đọc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong ánh sáng đó, Sầm bá bước lên những chữ viết xếp chồng này mà như đang đi trên biển sách
Lão không còn là một ông già lưng còng nữa, lão đi càng cao thì lại càng ngày càng trẻ ra, hệt như vị cường giả bụng đầy kinh luân thơ hoa mà lại chẳng tài nào thi triển khát vọng, chỉ có thể rời bỏ nơi trần thế
Lão đi càng lúc càng xa, chữ viết cũng dần biến mất theo
Cuối cùng, Sầm bá và chữ viết của lão cùng biến mất giữa bầu trời sao mênh mông
Tiếc rằng Tô Vân không thể nhìn thấy cảnh tượng này
Tại Sóc Phương cách đó mấy trăm dặm, nơi quỳnh lâu chọc thẳng vào mây, những tòa lầu các nối nhau san sát
Cầu Thủy Kính đứng trên tòa lầu các cao nhất của thành Sóc Phương, nhìn thấy phương xa có quầng sáng như dòng nước chảy ngược từ mặt đất tuôn trào lên trời cao, ông không khỏi xúc động
- Tính linh ngời sáng, ánh sáng như ánh trăng, chữ viết như thiên tượng đẹp đẽ giáng xuống
Nho Thánh, một trong bốn đại thần thoại của nước Nguyên Sóc từ bỏ sự chấp nhất cả đời, rời thế quay về với Thần đạo
Cầu Thủy Kính giơ chén lên kính
- Chúc Sầm thánh nhân lên đường bình an
Hoa Hồ lén lút he hé mắt liếc qua bầu trời, Sầm bá đã đi rồi, hắn ta mới thở phào một hơi, vùng người đứng dậy
Tô Vân tìm được dây thừng kia, nói
- Hoa nhị ca, tới chỗ này
Chúng ta bám theo dây thừng ở gốc cây này leo lên chợ đêm
- Dây thừng kia là dây thừng Sầm lão quỷ dùng để thắt cổ..
Hoa Hồ lạnh run, nhưng lại không dám nói những lời này ra khỏi miệng, kiên trì đi tới bên người Tô Vân
Tô Vân nhắc nhở hắn ta
- Nhị ca, huynh nắm lấy dây thừng này, nó sẽ tự động mang chúng ta tiến vào chợ đêm
Hoa Hồ nắm lấy dây thừng, đột nhiên nghe thấy một tiếng vù, dây thừng kia hệt như sống lại mà điên cuồng sinh trưởng lên bầu trời
Bên tai Hoa Hồ là tiếng xé gió ù ù, hắn cúi đầu nhìn xuống, trong bóng đêm, đừng nói là cây liễu, ngay cả Thiên Môn trấn cũng biến thành một chấm nhỏ xíu
- Đừng sợ, đừng sợ
Hắn ta dường như nghe thấy tiếng an ủi của Tô Vân
- Sắp đến rồi, sắp đến rồi
Người Hoa Hồ cứng ngắc, hắn ôm chặt lấy sợi dây thừng còn đầu óc thì trống rỗng
Cuối cùng dây thừng không mọc lên nữa, Tô Vân khẽ run một cái, đặt chân xuống đất, rồi quay người nắm lấy gáy Hoa Hồ, định túm hắn xuống khỏi dây thừng.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]