Lâm Uyên Hành

Chương 30: Lòng Người Hiểm Ác Còn Hơn Cả Yêu Quái (2)




Dương Thắng mặc kệ bọn họ, cười nói
- Học đệ giết chết Đồng Phàm, đã tạo ra một sự quấy nhiễu rất lớn cho ta, nhưng nguy cơ cũng là nguy hiểm và cơ hội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi giết Đồng Phàm, ta đã biết cơ hội của ta đã đến
Chỉ cần giao học đệ ngươi cho Đồng gia, ta chẳng những không lo cơm áo gạo tiền, thậm chí còn có thể lên như diều gặp gió, trở thành kẻ đứng trên người khác
Tô Vân quay người lại, nói
- Học huynh, tiên sinh của quan học và Thủy Kính tiên sinh không dạy ngươi đạo lý làm người sao
Dương Thắng hơi ngẩn ra, rồi bật cười nói
- Một kẻ không theo học chính quy, được một con hồ ly hoang dã dạy như ngươi mà cũng xứng nói tới đạo lý làm người với ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Vân nghiêm mặt nói
- Ta nghe nói sau khi con người chết, tính linh sẽ bất diệt, bám vào người của đám muông thú mà hóa thành yêu
Cho nên yêu cũng có khả năng là người
Ta lại nghe nói yêu chết rồi, tính linh bất diệt, cũng có khả năng bám vào thân người, cho nên, kẻ khoác da người chưa chắc đã là người
Dương Thắng tỏ ra châm chọc, vận chuyển Hồng Lô Thiện Biến trong cơ thể, thản nhiên nói
- Học đệ, ngươi lớn lên ở nơi yêu ma quỷ quái này, trải qua những ngày tháng ăn tươi nuốt sống, mà ngươi lại còn dạy ta cách làm người
Thật buồn cười
Trong một khoảnh khắc Hồng Lô Thiện Biến của hắn ta tăng lên tới cực hạn, thẳng lên tầng thứ sáu
Hắn ta quan tưởng ngạc long, nguyên khí trong cơ thể phát ra lôi âm ngạc long, đinh tai nhức óc
Khí thế của hắn ta ngày càng mạnh, khí huyết trong cơ thể cũng ngày càng dày
Nguyên khí và máu đang chảy đã hình thành nên hình xăm ngạc long trên da mặt
Mà hình xăm ngạc long kia lập tức rời khỏi cơ thể hắn, hình thành ảo ảnh một con ngạc long dài tới một trượng sáu một trượng bảy ở phía sau hắn ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con ngạc long này lắc đầu quẫy đuôi, trông rất sống động
Khóe mắt Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly giật loạn, có chút không biết nên làm gì
Dương Thắng quá mạnh, hắn ta đã tu luyện Ngạc Long Ngâm tới loại thành tựu thứ ba, khí huyết hiển hóa
Con ngạc long ở phía sau hắn ta chính là do khí huyết phóng ra ngoài hiển hóa thành ngạc long
Khi hắn ta ra tay, con ngạc long sau lưng hắn cũng sẽ tấn công cùng với hắn
Thậm chí con ngạc long do khí huyết hiển hóa còn có thể hợp thể với hắn ta, làm cho mỗi một chiêu một thức của hắn có uy lực tăng lên gấp bội
Dương Thắng không phải người mà bọn họ có thể ứng phó được
Tô Vân chậm rãi nhắm mắt lại, dò hỏi
- Học huynh, ta muốn hỏi một chút, làm sao ngươi lại biết thôn Hồ Khâu
Lần trước theo Thủy Kính tiên sinh hẳn là lần đầu tiên ngươi tới đây chứ
Lúc ấy đã tối muộn, ngươi không có khả năng thấy rõ những nơi xung quanh trường làng được
Hoa Hồ ngẩn ra, quay sang nhìn Tô Vân với ánh mắt nghi hoặc
Tô Vân lại nói tiếp
- Thủy Kính tiên sinh bảo các ngươi quay về Sóc Phương, ngươi lại càng không có khả năng biết nơi đây có thôn Hồ Khâu
Bây giờ là ban đêm, mà ngươi có thể lập tức mò tới nơi đây
Điều này chứng tỏ, lúc Thủy Kính tiên sinh bảo ngươi quay về Sóc Phương, ngươi không hề đi
Dương Thắng cười
- Học đệ thật thông minh, Thủy Kính tiên sinh bảo bọn ta về trước, nhưng lúc ở chợ quỷ ta lại gặp được người quen, chính là Đồng Phàm
Gia thế nhà ta thấp kém, không có địa vị gì, bình thường khó mà gặp được bậc công tử thế gia này
Cơ hội này rất hiếm có, làm sao ta có thể bỏ qua
Dương Thắng nhìn thôn Hồ Khâu phía sau Tô Vân, cười nói
- Vả lại đồng hành với Đồng Phàm còn có các công tử và tiểu thư các thế gia khác, vì vậy ta đã ở lại
Tô Vân hỏi
- Sau đó đã xảy ra chuyện gì
Dương Thắng thản nhiên đáp
- Các công tử tiểu thư của thế gia đại phiệt giàu kiến thức, có thứ tốt gì mà bọn họ chưa thấy, có gì hay ho mà chưa từng chơi
Chút bản lĩnh của ta khó mà nhập mắt xanh bọn họ, nên chỉ cùng bọn họ chơi đùa mà thôi
Hắn ta mỉm cười
- Khắp Thiên Thị viên này đầy rẫy yêu ma quỷ quái, các công tử tiểu thư thế gia đều thích săn thú, vả lại làm thế còn thể hiện cái đại nghĩa hàng yêu trừ ma
Cho nên bọn ta tìm kiếm khắp nơi, rồi tìm được tới nơi đây
Hoa Hồ nức nở một tiếng, nước mắt lập tức rơi
Tô Vân nói
- Học huynh, ngươi đã gặp Dã Hồ tiên sinh, cũng biết Thủy Kính tiên sinh rất kính trọng Dã Hồ tiên sinh
Khi ngươi tới thôn Hồ Khâu này thấy được Dã Hồ tiên sinh, ngươi hẳn nên khuyên can bọn họ
- Ta không hề làm thế
Dương Thắng lắc đầu
- Ta thật nhận ra lão hồ ly kia, nhưng các công tử tiểu thư đang hào hứng, ta nói lời ngăn cản chẳng phải làm bọn họ không vui
Ta lấy lòng bọn họ còn không kịp, sao có thể làm ra loại chuyện phá bầu không khí như vậy được
Các công tử tiểu thư chơi vui vẻ thì mới dìu dắt ta được
Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly cắn chặt răng nhìn chằm chằm Dương Thắng, cơ thể càng căng cứng
- Cho nên ta chẳng những không được làm người ta mất hứng, mà còn phải khiến bọn họ tận hứng mới được
Ánh mắt Dương Thắng đầy lạnh lùng, từ từ lướt qua Tô Vân và mấy tiểu hồ ly
- Làm sao thì mới có thể tận hứng
Đương nhiên là cùng chung niềm vui với bọn họ, cùng nhau hàng yêu trừ ma
Cho nên ta cũng ra tay giết vào con hồ yêu
Hắn ta lạnh nhạt nói
- Học đệ, sau khi ngươi giết Đồng Phàm, dẫn một con hồ ly rời khỏi chợ quỷ, ta nhìn thấy con hồ ly kia đã biết ngươi sẽ tới chỗ này
Học đệ, ngươi cũng sẽ trở thành món quà để ta tranh công xin Đồng gia ban thưởng đi
Còn chưa dứt lời, lôi âm trong lồng ngực hắn ta đã ầm ầm chấn động, đinh tai nhức óc
Dương Thắng vừa sải bước ra, khí huyết dầy đặc, hệt như ngạc long lao ra khỏi đầm lầy, hung ác vồ tới Tô Vân!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.