Lâm Uyên Hành

Chương 37: Khách Tới Từ Thành Sóc Phương (1)




Tô Vân thầm khó hiểu trong lòng
- Những hình ảnh ngạc long này là các tán thủ của Ngạc Long Ngâm, nhưng vì sao nó lại xuất hiện trên các nấc đo trên chuông vàng của ta
Vả lại những hình ảnh ngạc long này có tác dụng gì
Chuông vàng được dùng để tính thời gian, tán thủ của Ngạc Long ngâm lại được dùng để chiến đấu và trui luyện cơ thể, hai thứ này không hề liên quan gì tới nhau
Nhưng tán thủ của Ngạc Long Ngâm lại hóa thành dấu ấn khắc lên các nấc của chuông vàng
Cầu Thủy Kính và Dã Hồ tiên sinh chưa từng nhắc tới loại chuyện này bao giờ
- Mọi chuyện xảy ra đều có nguyên do, Ngạc Long Ngâm và chuông vàng gắn lại với nhau, chứng tỏ giữa chúng nó ắt có mối quan hệ nào đó
Tô Vân suy nghĩ
- Chỉ là ta tạm thời chưa phát hiện ra loại quan hệ này là gì
Tán thủ của Ngạc Long Ngâm khắc lên bề mặt chuông vàng, chứng tỏ giữa hai thứ này có liên quan tới nhau, tán thủ của Ngạc Long Ngâm phụ thuộc vào chuông vàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Nói không chừng mai sau ta tu luyện pháp môn khác thì cũng sẽ in dấu lên chuông vàng
Sau khi ta thấu hiểu tán thủ của Ngạc Long Ngâm rồi, trên chuông vàng mới xuất hiện hình vẽ ngạc long, quá nửa là các pháp môn khác cũng cần được tu luyện tới trình độ rất cao thì mới có thể in dấu trên chuông vàng được
Hắn nghĩ tới đây, khí huyết đột nhiên xao động, cảm giác suy yếu truyền tới
Đồng thời Hoa Hồ thấy ngạc long do khí huyết của Tô Vân hiển hóa bỗng ngừng lột xác, rồi biến mất không thấy đâu nữa
Hắn ta không khỏi thầm tiếc thay cho Tô Vân
Ban nãy Tô Vân đã suýt chút nữa đạt được thành tựu thứ ba của Ngạc Long Ngâm, chỉ còn một chút xíu nữa là có thể khiến ngạc long lột xác thành giao long rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoa Hồ kể những gì mình nhìn thấy cho Tô Vân nghe, rồi suy đoán
- Sở dĩ không lột xác thành công, chẳng lẽ vì tu vi nguyên khí của đệ không đủ để chống đỡ cho trận lột xác này
Tô Vân kinh ngạc, hắn không hề biết đã xảy ra những chuyện này
Hắn chỉ cảm thấy người hắn đột nhiên khí huyết trống rỗng, không ngờ lúc hắn "quan sát" chuông vàng thì khí huyết của hắn đã đang lột xác
- Cũng có thể vì Tiểu Vân ca không hiểu biết nhiều về hóa giao long thôi
Thanh Khâu Nguyệt nằm trên cáng, nói
- Nếu khí huyết của Tiểu Vân ca hóa thành giao long, như vậy có bốn loại thành tựu rồi
Cho nên Toàn Thôn Cật Phạm lột xác thành giao long, cho dù thế nào Tiểu Vân ca cũng phải đi xem, quan sát một lần cho rõ
Tô Vân trầm ngâm, tuy hắn từng nhìn thấy cảnh tượng ngạc long lột xác hóa thành giao long từ trong tiên đồ, nhưng ngay sau đó ngạc long đã bị tiên kiếm đột nhiên phóng tới chém chết
Vả lại lúc đó thứ hắn chú ý hơn chính là bốn lôi âm ngạc long và giao long biến hóa, chứ không mấy để ý tới việc lột xác
Hiện giờ xem ra hắn quả thực nhất định phải đi xem đại hắc xà lột xác thành giao long rồi
- Tuy mắt ta không thể nhìn thấy, nhưng ta chú ý về biến hóa khí huyết, nên không cần dùng mắt nhìn
Chỉ cần bắt giữ được sự biến hóa khí huyết khi Toàn Thôn Cật Phạm diễn biến từ hình thái rắn sang hình thái giao long, như vậy ta có thể nắm chắc cách biến hóa khí huyết cho bản thân
Hắn thầm nghĩ trong lòng
Vết thương của hắn đã tốt hơn rất nhiều, nhưng khi thử làm lại một kiếm kia thì cánh tay phải vẫn khó có thể tiếp nhận được khí huyết vô cùng cuồng bạo ùa vào
Tô Vân chỉ đành nhẫn nại, tiếp tục tu luyện Hồng Lô Thiện Biến phần thượng và phần hạ để rèn luyện cơ thể
- Chờ khi Toàn Thôn Cật Phạm hóa thành giao long, vết thương của ta sẽ hoàn toàn khỏi hẳn, lúc đó hẳn có thể chịu đựng được khí huyết tràn vào
Rốt cuộc kỳ hạn bảy ngày đã đến, vừa đúng ngày mười bốn tháng chín, trăng vẫn chưa tròn
Trời còn chưa tối, mấy con hồ ly đã tập tễnh cùng Tô Vân xuất phát đi tới Khe Rắn
- Khe Rắn vẫn chưa có động tĩnh gì cả
Toàn Thôn Cật Phạm nói nó sẽ lột xác độ kiếp vào giờ Tý buổi tối, chúng ta đi hơi sớm, vậy thì đến thượng du của Khe Rắn đi
Tô Vân đề nghị
- Đứng ở trên thượng du nhìn xuống, có thể bao quát mọi thứ không bỏ sót cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Muốn tới thượng du của Khe Rắn thì phải đi qua thôn Lâm Ấp, bất kể Tô Vân hay Hoa Hồ thì thường ngày bọn họ đều không thích đi vào trong đó
Nhà cửa của cư dân thôn Lâm Ấp được xây dựng trên cây, vả lại đám cư dân này rất ồn ào, thường xuyên cười nhạo bọn họ
Có điều lần này bọn tới thượng du của Khe Rắn, như vậy bắt buộc phải đi qua thôn Lâm Ấp
Một người và bốn con hồ ly đi tới khi mặt trời xuống núi rồi mới tới thôn Lâm Ấp
Chỉ thấy nơi đây cây cối với phần tán rộng che phủ cả bầu trời mọc san sát, kín không kẽ hở
Ngửa đầu nhìn lên là có thể thấy được bầu trời qua những kẽ hở nho nhỏ
Thôn Lâm Ấp này nằm ở sườn núi, giữa các tán cây là những ngôi nhà lớn nhỏ đủ loại, những con bào hào mặt người đứng trước những cánh cửa nho nhỏ, dùng ánh mắt kỳ dị nghiêng đầu nhìn bọn họ
- Giải thích, Bào hào là một loài dị thú ăn thịt người, tập hợp đặc trưng của ba loài động vật người, hổ, dê thành một thể
Nó có ngoại hình là mặt người thân dê, nanh hổ vuốt người, con mắt mọc ở dưới nách, âm thanh giống như trẻ sơ sinh đang khóc
Biền Nhã ghi chép: “Thân dê mặt người mắt dưới nách, tên là Bào Hào.” Hết giải thích
- Tên què..
Đột nhiên một con bào hào cười vang
- Ục ục, tên què, còn cả tên mù, còn hai tên liệt nửa người với một tên tàn phế
Ục ục
Trong rừng cây lập tức ồn ào, các ngôi nhà trên cây đều được mở cửa ra, có nhà thì mở cửa sổ, những cái đầu xù lông thò ra từ trong
Đám chim chóc đó đều cười trào phúng
- Tên mù Thiên Môn trấn, ục ục, mang theo đám tàn phế thôn Hồ Khâu, ục ục..
Tô Vân và đám người Hoa Hồ không nói lời nào, bọn họ men theo đường núi bước đi, bị thôn Lâm Ấp trào phóng mỉa mai cả đoạn đường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.