Lâm Uyên Hành

Chương 4: Thiên Môn mở, Chợ Quỷ Hiện (2)




- Nếu nhìn thẳng vào mắt quỷ thần, chỉ trong vòng một giây sẽ tự móc đôi mắt của mình xuống, để trong lòng bàn tay, để quỷ thần lấy đi mắt của ngươi
Ông lại giơ ngón tay thứ hai lên
- Quy tắc thứ hai, không được cò kè mặc cả
Nếu ngươi thích bảo vật của quỷ thần, vậy thì hãy tiến tới cúi đầu hỏi, quỷ thần sẽ yêu cầu ngươi hoàn thành một di nguyện
Ngươi hãy tự suy nghĩ xem có bản lĩnh hoàn thành thì hãy đồng ý
Nếu chính bản thân không có bản lĩnh đó, mà còn thèm muốn bảo vật của quỷ thần, rồi cò kè mặc cả..
Cầu Thủy Kính lạnh giọng
- Bản thân sẽ tự nhổ đầu lưỡi của mình
Nghe ta, các ngươi tuyệt đối không muốn quỷ thần ở chợ quỷ này ra tay nhổ lưỡi ngươi đâu
Đám Sĩ tử liên tục ớn lạnh
Cầu Thủy Kính lẩm bẩm
- Quy tắc thứ ba, gà gáy thì phải đi, quyết không được nán lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Nếu gà gáy rồi mà còn chưa đi thì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một Sĩ tử thiếu niên không kìm được hỏi
Khóe mắt Cầu Thủy Kính giật giật, ông cất bước tiến lên phía trước
- Gà gáy rồi mà còn chưa đi, sẽ vĩnh viễn biến mất
Ta chưa từng thấy có người có thể sống sót ra khỏi chợ quỷ khi trời sáng..
Đám sĩ tử toát mồ hôi lạnh đầy trán, lòng lo sợ bất an đi theo sau Cầu Thủy Kính
Tuy bọn họ là con cháu các gia tộc lớn ở thành Sóc Phương, nhưng bọn họ cũng biết vị tiên sinh này không phải hạng người tầm thường có thể sánh bằng, vậy nên các vị tộc trưởng hay phụ huynh trong tôn thất bọn họ đều phải kính cẩn lễ phép với ngài ấy
Các gia tộc danh tiếng trong thành Sóc Phương đều biết chợ quỷ ở Thiên Thị viên cực kỳ hung hiểm, nhưng khi nghe nói Thủy Kính tiên sinh dẫn bọn họ đi, lại chẳng có ai can ngăn, có thể thấy được sức nặng của Thủy Kính tiên sinh trong lòng các danh môn thế gia
Không biết từ lúc nào mà bọn họ đã bước lên cầu thang tạo thành từ chữ viết đi lên bầu trời
Gió lạnh thổi thốc gào thét như tiếng quỷ khóc
Trên này không khí lạnh lẽo khiến toàn thân bọn họ lạnh buốt
Bọn họ chợt ngẩng đầu lên, chỉ thấy Thiên Môn đã ở bên cạnh
Trông nó mơ hồ, rất không chân thật, hệt như được tạo nên từ các đám mây
Không biết khi nào mà bọn họ đã bước vào trong Thiên Môn, mà ở phía trước bọn họ, chính là chợ quỷ Thiên Thị viên tiếng tăm lẫy lừng
Nhìn từ dưới lên thì bọn họ chỉ thấy đó là một tòa thần thành rực rỡ sắc màu, nhưng khi đi lên trên không trung, bước qua Thiên Môn, thần thành rực rỡ này lại trở nên quỷ khí âm trầm, không còn chút vẻ gọn gàng đẹp đẽ nữa
Chỉ còn lại con phố u ám với những tòa nhà đầy âm khí hai bên, còn cả ma trơi lơ lửng bên đường, với những quỷ thần ẩn mình trong bóng tối
Hoặc có thể gọi đó là tính linh của người đã khuất
Tuy biết rõ thuyết về quỷ thần là giả, đám sĩ tử bọn họ cũng tu luyện tính linh, nhưng khi thực sự đặt chân đến nơi đây rồi, bọn họ vẫn không khỏi lo sợ bất an
Ở trước mặt những quỷ thần ẩn trong bóng tối là những món bảo vật tỏa ra ánh áng đẹp đẽ
Những bảo vật này còn được gọi là đồ chôn theo người chết, là thứ để trong mộ phần
Thiên Thị viên có rất nhiều mộ, mà trong những ngôi mộ này có cất giấu trọng bảo, nhưng không ai dám tới trộm mộ, có điều quỷ thần chính là chủ nhân của những ngôi mộ đó
Bọn họ lấy bảo vật trong mộ của mình, chính là đang chờ người hữu duyên thay mình hoàn thành tâm nguyện mà bản thân chưa từng làm được
Chợ quỷ Thiên Viên thị đã tồn tại được trăm ngàn năm, những tâm nguyện dễ hoàn thành đã bị người ta làm hết, chỉ còn lại những tâm nguyện quỷ thần không cách nào hoàn thành được
Nhưng xưa nay tiền tài động lòng người, huống chi đây là bảo vật của quỷ thần
Bởi vậy, trong lịch sử có không biết bao nhiêu người tiến vào chợ quỷ, lấy bảo vật của quỷ thần, nhưng không cách nào hoàn thành được tâm nguyện của quỷ thần, thường mất mạng cực kỳ thê thảm
Thậm chí, có một số tự thấy thực lực hơn hẳn người khác, tụ tập người xông vào chợ quỷ định cướp đoạt bảo vật, kết quả là chết không toàn thây, máu tươi nhuộm đỏ cả chợ quỷ, chỉ tăng thêm hồng danh cho chợ quỷ mà thôi
- Ta biết có một vị đại nhân vật vừa qua đời, chính là chôn ở Thiên Thị viên này
Lần này ngoại trừ dẫn các ngươi tới đây cho biết, còn có một tầng ý nghĩa khác
Cầu Thủy Kính dẫn đám sĩ tử đi trên con phố của chợ quỷ, hai bên là ma trơi âm u, hẳn là mắt của quỷ thần trong bóng tối
Cầu Thủy Kính nói tiếp
- Vị đại nhân vật kia lúc sinh thời có rất nhiều tâm nguyện, mà nay ông ta đã qua đời, tâm nguyện vẫn chưa xong
Có lẽ các ngươi có thể lấy được vài món bồi táng của ông ta..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ô
Cầu Thủy Kính đột nhiên dừng bước, đám sĩ tử phía sau suýt thì đâm sầm vào người ông, ai nấy đều vội vàng dừng lại
Cầu Thủy Kính ngạc nhiên không thôi, cứ thế ngơ ngác nhìn phía trước
Đám sĩ tử vội vàng nhìn theo tầm mắt của ông, cũng không khỏi ngây ra
Chỉ thấy con đường của chợ quỷ phía trước, một thiếu niên đang ngồi ngay ngắn bên đường, hắn nở nụ cười trông vô hại trên khuôn mặt, bày một quầy hàng nhỏ bên chân
Trên quầy hàng rõ ràng là mấy món đồ tuẫn táng
- Là thằng nhóc mù kia
Một nữ Sĩ tử thất thanh hô lên
- Là thằng nhóc mù ở trong trường tự
Thiếu niên bên đường chính là thiếu niên mù mà bọn họ gặp được ở trong trường làng, kẻ học cùng đám tiểu hồ yêu với Dã Hồ tiên sinh
- Tô Vân
Cầu Thủy Kính ép giọng xuống, nhưng khó giấu được sự nặng nề trong giọng nói
Người mù bên đường như nghe thấy giọng của bọn họ, nghiêng đầu "nhìn" về phía này, cười đầy ngọt ngào
Đó là một nụ cười trông rất hồn nhiên và ngây thơ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.