Chương 16: Minh Ly Cửa phòng đột ngột mở ra, một cái đầu thò vào khiến đôi nam nữ trong phòng giật mình kinh hãi. Nữ nhân phản ứng cực nhanh, từ trên ghế bật dậy, vươn bàn tay thanh mảnh muốn bóp cổ hắn.
Giang Tự phản ứng còn nhanh hơn, nhẹ nhàng tránh thoát khỏi tay nàng, lách người tiến vào trong phòng, còn không quên khép cửa lại. Hàng loạt động tác được thực hiện trong cùng một lúc, tốc độ nhanh đến mức nữ nhân hoàn toàn không theo kịp. Chiến lực khởi điểm của học giả quả nhiên khiến người ta phải cảm thán.
Giang Tự cười nhìn Khương Chân Thủy vẫn còn vẻ kinh hãi: - Đúng là kẻ làm chuyện mờ ám mới hay có tật giật mình.
Gương mặt Khương Chân Thủy đỏ bừng, tức giận mắng: - Ngươi nói ai có tật mờ ám? Còn không biết gõ cửa trước khi vào, phép lịch sự tối thiểu của ngươi đâu?
- Ai nói ta không gõ cửa?
Hắn đáp xong cũng không để ý phản ứng của tên kia, quay đầu lại đánh giá nữ nhân. Ấn tượng đầu tiên chính là rất xinh đẹp. Mái tóc đen dài nhuộm hai đường đỏ, mi tâm có một đóa hoa sen nhỏ, dung mạo xinh đẹp động lòng người. Nàng là sự kết hợp giữa khí chất văn nhân nho nhã thanh cao cùng nét quyến rũ thành thục của nữ nhân chốn hồng trần. Rõ ràng là hai loại đối lập nhưng lại kết hợp hài hòa trong một người.
Dung mạo này… Khí chất này… tuyệt đối là nhất lưu. Khương Chân Thủy thật sự có mắt nhìn.
- Phúc phận không tệ.
Giang Tự thấp giọng tự nói một câu rồi cười với Minh Xảo Cơ: - Minh cô nương, ta là Giang Tự, bằng hữu của Khương Chân Thủy. Vừa rồi không làm lỡ chuyện tốt của các ngươi chứ?
Minh Xảo Cơ thấy Giang Tự và Khương Chân Thủy quen biết liền thu hồi địch ý, có chút ngượng ngùng đáp: - Không có.
Giang Tự gật đầu: - Vậy là tốt rồi. Cũng không còn sớm nữa, ta phải đưa hắn trở về. Nếu không ngày mai thật sự sẽ có người bị đánh gãy chân chó.
Khương Chân Thủy vội phản bác: - Đừng nghe hắn nói nhảm. Ta là người trưởng thành, nơi này thích đến lúc nào là đến.
Giang Tự cười khẩy: - Vậy sao? Lời này sẽ được chuyển lại nguyên văn cho nhị tỷ ngươi.
Khương Chân Thủy tái mặt, ánh mắt như muốn nói: “Huynh đệ, làm người phải chừa cho nhau đường lui, tương lai sẽ còn gặp lại”.
Giang Tự khinh bỉ ra mặt. Thiếu niên còn non lắm, muốn thể hiện trước mặt mỹ nữ, còn không xem bản thân có mấy cân mấy lạng. Thiên tài còn chưa đặt chân lên con đường tu luyện, vẫn còn ăn bám phụ mẫu cũng muốn đòi nhân quyền?
Minh Xảo Cơ che miệng cười nhẹ. Nàng cảm thấy quan hệ của hai người này rất tốt, vừa giống bằng hữu vừa giống huynh đệ thân thiết. Thật hâm mộ.
Hai người nhanh chóng chào tạm biệt Minh Xảo Cơ, rồi nhảy qua lối cửa sổ. Giang Tự là chuyên nghiệp, ra vào đều không bị đám hộ vệ đi tuần phát hiện.
Đứng trong hẻm nhỏ, Khương Chân Thủy bực bội chất vấn: - Ta xem ngươi là huynh đệ ngươi lại khiến ta mất mặt?
Giang Tự lắc đầu: - Không phải ngươi vẫn muốn xin lỗi vì chuyện của Khương Sơ Tình sao? Con người ta không thích nghe lời nói suông. Ân đền oán trả, không ai nợ ai.
Khương Chân Thủy hết đường phản bác. So với phiền phức hắn mang đến cho Giang Tự, mất mặt trước Minh Xảo Cơ chỉ là chuyện nhỏ. Nếu cứ như vậy thanh toán hết nợ nần thì cũng là chuyện tốt. Khương Chân Thủy cảm thấy vị huynh đệ này vẫn có thể tiếp tục kết giao.
- Chúng ta trở về thôi.
Giang Tự thấy Khương Chân Thủy vừa đắm chìm trong tửu sắc, quên mất chính sự liền nhắc nhở: - Vẫn còn Chu Trạch.
- Tên đó không có trong Khôn Sơn Thành. Tiểu Ly nói chiều nay hắn rời đi rất vội, đoán chừng là chi nhánh gia tộc xảy ra vấn đề nghiêm trọng.
- Gặp vấn đề cũng không đến lượt một tên công tử vô dụng như hắn đứng ra giải quyết.
- Ta cũng nghĩ như ngươi. Nhưng Chu Trạch đúng là đã rời khỏi thành, chúng ta biết đi đâu tìm hắn?
- Vậy thì bỏ đi. Một tên nhất phẩm mà thôi.
Hai người nhanh chóng rời khỏi hẻm nhỏ. Giang Tự lấy ra hai bình rượu nhỏ, một đưa cho Khương Chân Thủy. Đây là phần còn thừa trên bàn tiệc bị hắn thuận tay nhét vào người.
Đi được một đoạn, dây thần kinh phản xạ của Giang Tự truyền đến tín hiệu phản hồi, hắn thản nhiên hỏi: - Tiểu Ly là ai?
Khương Chân Thủy vui vẻ đáp: - Là Minh Ly, Xảo Cơ chỉ là nghệ danh. Tên thật của nàng chỉ có ba người biết, hôm nay ta cũng vừa mới nghe được.
Bình rượu trên tay Giang Tự rơi xuống đất vỡ tan tành. Rượu dính vào giày và ống quần, mùi cồn lan tỏa trong không khí. Hắn nhìn Khương Chân Thủy, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang tò mò, cuối cùng dừng lại ở thương cảm.
Khương Chân Thủy thoáng rùng mình, vội lui về phía sau ba bước: - Có gì không đúng sao?
Giang Tự thở dài, lắc đầu đáp: - Ta vốn nghĩ là nhân vật chính, không ngờ lại là vật hiến tế. Khó trách… Khương Chân Thủy nhìn vào bình rượu trên tay mình, đưa lên uống xuống một ngụm lớn: - Không mạnh lắm. Tửu lượng tên này kém vậy sao?… Sáng sớm hôm sau, Giang Tự còn chưa tỉnh ngủ thì ngoài phòng đã vang lên tiếng đập cửa. Hắn theo phản xạ nghĩ đó là Khương Chân Thủy, mở cửa ra định mắng thì thấy là một người hầu trong phủ. Người hầu thường không dám làm phiền khách nhân trừ phi có việc quan trọng. Hắn nghi hoặc hỏi: - Có chuyện gì sao?
Người kia cung kính đáp: - Đại tiểu thư mời Giang công tử qua một chuyến.
Giang Tự gật đầu, đi theo người hầu. Hắn vừa đi vừa hiếu kỳ hỏi: - Đã xảy ra chuyện gì?
Người kia do dự nhưng vẫn trả lời: - Là tam thiếu gia. Những chuyện khác ta không dám tùy tiện nói.
Giang Tự mơ hồ đoán ra được gì đó. Ôm theo tâm thái cười trên nỗi đau của người khác, hắn thản nhiên bước vào đại sảnh tiếp khách của Khương gia.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng trong đại sảnh, Giang Tự cảm thấy biết ơn Khương Sơ Tình vì đã cho người gọi hắn đến, nếu không đã bỏ lỡ trò vui này. Chính giữa đại sảnh, Khương Chân Thủy đang quỳ hai chân trên mặt đất, hai tay đưa lên cao đỡ lấy một chậu nước lớn.
Đứng trước hắn là Khương Diệp Ngư đang cầm theo một cây roi dài đi qua đi lại, miệng nói gì đó, thỉnh thoảng lại quất một roi vào đùi khiến Khương Chân Thủy tru lên đau đớn.
Trông thấy Giang Tự bước vào, vẻ mặt Khương Diệp Ngư tối sầm, nào còn bộ dạng hiền hòa vui vẻ chào đón tối qua. Nàng ném roi qua một bên, ngồi vào ghế chủ tọa, hít một hơi thật sâu điều chỉnh tâm trạng rồi hỏi: - Giang Tự, ngươi thành thật nói cho ta biết tối qua ngươi và Chân Thủy đã đi đâu?
Chuyện đến nước này chín phần là đã bại lộ. Giang Tự là người khôn ngoan, biết cái gì cần giấu, cái gì không nên giấu. Hắn chủ động lược bỏ phần diễn của Minh Ly Minh Xảo Cơ, chỉ nói các vấn đề xoay quanh Độ Minh tại Ái Hương Lâu.
Khương Diệp Ngư nghe xong sắc mặt tối sầm, đang muốn chạy lại nhặt roi cho Khương Chân Thủy một trận thì Khương Sơ Tình đã ngăn nàng lại. Khương Chân Thủy quỳ trên mặt đất mếu máo: - Mẫu thân, ta thật sự chỉ dùng Liệt Dương Hương cho Độ Minh. Cái chết của hắn không liên quan gì đến ta.
Giang Tự ngẩn ra, Độ Minh chết rồi? Không đúng, rõ ràng tối qua còn rất sung sức. Lẽ nào phát hiện bản thân bất lực, không chấp nhận nổi hiện thực nên liều mạng, kết quả là tinh tẫn nhân vong?
Khương Sơ Tình lạnh lùng nhìn Khương Chân Thủy rồi chuyển sang Giang Tự: - Ai động thủ?
Khương Chân Thủy vội cướp lời: - Là ta. Ta đã ngứa mắt tên Độ Minh kia từ lâu. Một tên cặn bã như hắn cũng dám theo đuổi đại tiểu thư.
