Chương 20: Tra Hỏi Nhân Thân
Dù Khương Tịch Dao có nóng nảy, bướng bỉnh, nàng vẫn không dám trái lời phụ mẫu.
Bị mắng bất ngờ, nàng chỉ có thể tức giận trừng mắt với Giang Tự, sau đó tán đi hỏa lang đang ngưng tụ trên cao.
Khương Tuyệt thầm thở ra một hơi.
Nữ nhi càng lớn càng nóng tính, không biết phân nặng nhẹ.
Vậy mà dám sử dụng tam phẩm linh kỹ Liệt Hỏa Lang ngay trong nhà.
Một khi hỏa lang đánh xuống, chưa cần biết Giang Tự thế nào, toàn bộ bảo vật mà hắn cất công sưu tầm, trưng bày trong đại sảnh đều sẽ bị hủy sạch.
Dựa trên tốc độ phát triển và tài năng phá hoại của ba nhi tử thiên tài, đã đến lúc suy tính xem nên mời vị trận pháp sư nào đến bố trí đại trận phòng ngự cho Khương phủ.
Tối thiểu phải là ngũ phẩm trận pháp sư, tốt nhất là lục phẩm trở lên.
Nhưng trận pháp sư cấp bậc đó sợ rằng vét hết tài sản Khương gia cũng không mời nổi.
Khi gia chủ Khương gia còn đang đau đầu vì đám phá gia chi tử nhà mình, chủ mẫu Khương Diệp Ngư đã lên tiếng: - Tịch Dao, đừng làm loạn.
Hắn là vị hôn phu của Sơ Tình, tương lai ngươi có thể sẽ phải gọi một tiếng tỷ phu.
Khương Tịch Dao đơ ra, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Biểu cảm của Khương Tuyệt càng thêm khoa trương, mắt trừng to miệng há lớn, trán nổi gân xanh, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
Hắn nhìn chằm chằm vào Giang Tự, gằn từng chữ một: - Là thật sao?
Giang Tự cảm thấy mình nên giải thích một chút.
Chuyện này bắt nguồn từ vài câu nói đùa, sau đó Khương Chân Thủy lấy hắn làm bình phong cho Khương Sơ Tình.
Làm bình phong cũng không sao, Giang Tự vốn không ngại phiền phức.
Nhưng lừa gạt khiến phụ mẫu bọn hắn lo lắng thì không tốt lắm.
Nào ngờ hắn còn chưa kịp lên tiếng, Khương Chân Thủy, kẻ nhân lúc hỗn loạn đã trốn sau cột nhà bất ngờ thò đầu ra: - Đúng, Giang Tự là vị hôn phu của đại tỷ.
Điều này được nàng chính miệng thừa nhận.
Ngươi không tin có thể hỏi mẫu thân.
Khương Chân Thủy vừa nói vừa dùng ánh mắt cầu xin nhìn Giang Tự, rõ ràng là muốn mượn chuyện này di dời sự chú ý, tránh cho bản thân tiếp tục ăn đòn.
Nhìn gương mặt sưng vù, toàn thân không có chỗ nào lành lặn của đối phương, Giang Tự khẽ thở dài, nuốt lời định nói xuống bụng.
Dùng khẩu hình miệng truyền đạt “Chúng ta không ai nợ ai”.
Khương Chân Thủy vui mừng.
Chỉ cần qua chuyện ngày hôm nay muốn hắn gọi Giang Tự là phụ thân đều được.
Vị huynh đệ này lại nói không ai nợ ai, rõ ràng là không muốn hắn có gánh nặng tâm lý.
Quả nhiên là huynh đệ tốt…
Khương Chân Thủy rưng rưng nước mắt vì cảm động, nào biết rằng sáng nay Giang Tự đã bán đứng hắn cho Khương Sơ Tình.
Khương Tuyệt nhìn sang Khương Diệp Ngư, nhận được một cái gật đầu.
Hắn ngồi bệt xuống ghế, khí lực giống như bị rút sạch.
Trong ba nhi tử, Khương Tuyệt thích nhất là Khương Sơ Tình.
Lúc nàng còn trẻ không có ô dù như Khương Tịch Dao hay Khương Chân Thủy.
Khi đó Khương gia vẫn là một gia tộc kinh thương nhỏ, dựa vào vài mối buôn bán làm ăn kiếm sống qua ngày.
Cả phủ cộng lại còn chưa đến mười người.
Khương Sơ Tình từ nhỏ đã nỗ lực hơn người, không ngại gian khổ, từng bước bộc lộ tài năng sau đó ghi danh vào học viện Thanh Thủy.
Nàng vốn không thích làm võ giả nhưng lại chọn chức nghiệp này.
Đơn giản vì võ giả trực quan nhất, có tài năng liền được công nhận, không phức tạp như các nhóm chức nghiệp khác.
Cuối cùng và cũng là quan trọng nhất, Khương Sơ Tình không bao giờ gây rối, phá hoại như muội muội và đệ đệ của mình.
Khương Tịch Dao cả ngày gây gổ bên ngoài khiến Khương Tuyệt tiêu tốn không ít tiền bạc và nhân mạch để dàn xếp.
Nếu nàng không bỏ nhà ra đi, sau đó ghi danh vào học viện Chu Đế, Khương Tuyệt cũng sẽ tìm cách đưa nàng đến một học quán nào đó mài giũa lại tâm tính.
Khương Chân Thủy ít khi lộ diện nhưng lại là kẻ thù dai, thích chơi trò âm hiểm.
Chỉ cần có cơ hội sẽ ra tay với kẻ khiến mình chướng mắt.
Chuyện hắn vừa gặp Giang Tự đã gài bẫy, sau đó lôi kéo đối phương đi tính sổ với Độ Minh đã thể hiện rất rõ điều này.
Một bông cải trắng tốt đẹp như vậy lại bị heo lạ ủi mất, bảo Khương Tuyệt sao có thể bình tĩnh được.
Nhưng nếu Khương Sơ Tình đã chính miệng thừa nhận, người làm phụ thân như hắn cũng không thể phản đối.
Nữ nhi mình yêu thương nhất tìm được ý trung nhân, phụ thân nào lại đi chia sẻ uyên ương, không có đạo đức.
Giang Tự không biết chỉ trong vài giây ngắn ngủi trong đầu Khương Tuyệt đã diễn ra thiên nhân giao chiến.
Than trời trách đất hận số phận xong, Khương Tuyệt nhìn chằm chằm Giang Tự, nghiêm túc nói: - Nếu ngươi dám làm nữ nhi của ta rơi nước mắt, cho dù bán cả Khương phủ ta cũng sẽ khiến ngươi phải trả giá.
Vẫn là câu đe dọa quen thuộc.
Giang Tự thầm khinh bỉ trong lòng nhưng ngoài mặt lại bình tĩnh gật đầu.
Hắn cũng không biết mình phải diễn vai hôn phu đến khi nào.
Luôn có cảm giác thân phận vị hôn phu này càng ngày càng chân thật.
Sẽ không cần đợi đến lúc bái đường thành thân sau đó bỏ trốn ngay đêm động phòng chứ?
Khoan đã, tại sao hắn lại phải bỏ trốn?
Chỉ có kẻ thiểu năng mới từ chối miếng bánh thơm ngon dâng đến tận miệng.
Giang Tự ta nay đã khác xưa rồi.
- Ngươi đến từ đâu?
Gia đình có mấy người?
Quen biết Sơ Tình như thế nào?
- …
Khương Tuyệt hỏi một tràng dài.
Giang Tự lần lượt trả lời từng vấn đề một.
Khương Tịch Dao bên cạnh cũng đã bình tĩnh lại, nhìn hắn với ánh mắt đầy hứng thú, thỉnh thoảng còn chen vào hỏi vài câu.
Thân thế Giang Tự không có vấn đề, là cô nhi từ nơi khác đến, không nợ nần hay có kẻ thù truy sát.
Về phần quen biết Khương Sơ Tình thế nào, cũng chỉ có thể dựa vào trí tưởng tượng bịa ra một phen.
Khương Tuyệt nghe xong chỉ gật đầu, không hài lòng cũng chẳng thất vọng.
Gia thế Giang Tự rất bình thường nếu không muốn nói là hơi kém.
May mắn là chưa chạm vào điểm mấu chốt, không mang nợ nần hay bị kẻ thù truy sát, sẽ không mang họa đến cho Khương gia.
Ưu điểm là bề ngoài khá tuấn tú, khí chất lãng tử, đặt cùng chỗ với nữ nhi của hắn cũng không làm mất mặt nàng.
Các thông tin cơ bản đều đã hỏi xong, Khương Tuyệt im lặng một lát, suy nghĩ xem nên nói gì tiếp theo thì Khương Tịch Dao đã hào hứng nói: - Chức nghiệp của ngươi là gì?
Vừa rồi ngươi đã nói gì đó như tư vấn, có phải là học giả hay không?
Học giả hay kỳ môn dự ngôn sư đều là chức nghiệp có khả năng giải đáp vấn đề giúp người khác.
Một bên dựa vào kiến thức học thuật sâu rộng, một bên dựa vào khả năng tính toán dự đoán tương lai nhân quả.
Ngoài ra còn có một ít chức nghiệp cực hiếm khác ít được nhắc đến.
Cái trước thông dụng dễ gặp, cái sau hiếm có khó tìm.
Phần lớn những kẻ tự xưng là thầy bói ngoài kia đều là lừa đảo.
Dự ngôn sư chân chính không phải trưởng lão đại tông thì cũng là quốc sư một quốc gia, kém nhất có thể mở đạo đường.
Nào có ai hạ mình đến mức ra đường dựng sạp xem bói.
Khương Tịch Dao giống như tất cả những người khác, tư duy theo hướng thường gặp nhất.
Giang Tự khẽ lắc đầu: - Ta là lãng nhân.
- Lãng nhân?
Đó là chức nghiệp gì?
Khương Tịch Dao nhất thời không nhớ ra được có loại chức nghiệp này.
Khương Tuyệt và Khương Diệp Ngư cũng cau mày suy nghĩ.
Chỉ có Khương Chân Thủy nhanh mồm nhanh miệng nói: - Lãng nhân là chức nghiệp thuộc nhóm hành giả.
