Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lãng Nhân: Mỹ Nữ, Mời Tư Vấn

Chương 21: Phổ Thông Và Tinh Anh




Chương 21: Phổ Thông và Tinh Anh Khương Tịch Dao như bừng tỉnh khỏi mộng:

- Lãng nhân chẳng phải là đám…

Hai từ “vô dụng” cuối cùng nàng không nói ra miệng.

Vị này có khả năng trở thành tỷ phu tương lai, mặt mũi của đại tỷ không thể không cho.

Thế nhưng là…

Toàn bộ Chu Thiên Giới chỉ có mười học viện, dù kém hơn đôi chút so với Lập Đế Học Phủ nhưng mọi quy chuẩn giáo dục đều đặt ở mức cao cấp nhất.

Tại học viện, mỗi học viên không chỉ học tập các kiến thức xoay quanh chức nghiệp của mình mà còn phải nắm bắt đặc điểm của tất cả các chức nghiệp khác.

Điều này rất quan trọng, một thiên tài toàn diện phải có kiến thức sâu rộng, hiểu biết về mọi đối thủ.

Nếu không trong tương lai gặp phải kẻ địch với chức nghiệp mới lạ mà chẳng có chút thông tin nào, kết quả thua thiệt chẳng phải sẽ làm ô uế cái danh thiên tài và cả học viện giáo dục bọn hắn sao?

Thua vì thực lực kém hơn rất bình thường nhưng thua vì thiếu kiến thức thì không thể chấp nhận được.

Thế nhưng tinh lực của một người là có hạn.

Ngoại trừ học giả có thể thông qua học tập tăng tiến tu vi, những nhóm chức nghiệp khác căn bản không có thời gian đi đào sâu tìm hiểu, phân tích chi tiết mọi loại đối thủ.

Cho dù có thì cũng là lão quái vật đã sống hàng trăm, hàng ngàn năm, tu vi thông thiên.

Vậy nên học giả của các học viện đã nghiên cứu, phân chia chức nghiệp thành hai cấp bậc chính, phổ thông và tinh anh.

Thời gian nghiên cứu dành cho cấp tinh anh sẽ nhiều hơn.

Chức nghiệp phổ thông là nhóm có tiềm năng phát triển thấp hơn.

Không phải chiến lực kém thì là càng tu luyện càng khó khăn, tóm lại là đi đường dài bất lợi.

Chức nghiệp tinh anh thường có căn cơ vững chắc, pháp môn linh kỹ phong phú, càng lên cao càng mạnh, cuối cùng có khả năng xưng đế.

Bất quá sự phân chia cấp bậc này đều mang tính tương đối, chủ yếu vẫn phụ thuộc vào tu luyện giả.

Không phải cứ tu luyện chức nghiệp tinh anh là sẽ mạnh hơn, còn rất nhiều yếu tố khác ảnh hưởng.

Ngoài ra số lượng tu luyện giả của một chức nghiệp, thực lực bình quân, ngưỡng cửa đầu vào… đều là các điều kiện được cân nhắc khi phân chia.

Trong nhóm hành giả chỉ có khổ hành giả được xếp vào chức nghiệp tinh anh.

Hành giả phổ thông không cần nói, hai chữ phía sau đã thể hiện tất cả.

Về phần lãng nhân… chức nghiệp này tương đối đặc biệt.

Một chức nghiệp có số người tu tập ít đến mức không thể thống kê, trong số đó còn chẳng có ai đạt đến thượng tam phẩm.

Nếu có thêm một cấp bậc riêng dưới mức phổ thông thì chắc chắn sẽ có một chỗ cho lãng nhân.

Vì là nhóm thiểu số, thực lực bình quân lại thấp nên chẳng có mấy ai đi nghiên cứu chức nghiệp này.

Khương Tịch Dao nhất thời không nhớ ra cũng rất bình thường.

Ngoài hai cấp phổ thông và tinh anh, phía trên thật ra vẫn còn một cấp nữa.

Nhưng những chức nghiệp trong cấp bậc này quá mức thần bí, hơn nữa còn cường đại không hợp lẽ thường.

Nếu gặp phải thì tốt nhất nên tránh đi, cố chấp không có trái ngọt.

Sau khi nghe Khương Tịch Dao giới thiệu sơ qua, ánh mắt Khương Tuyệt và Khương Diệp Ngư nhìn Giang Tự đều trở nên cổ quái.

Chỉ có Khương Chân Thủy, người vừa được hắn cứu mạng tỏ ra sùng bái: - Không ngờ lãng nhân suýt chút nữa đã bị xếp vào bất nhập lưu.

Chức nghiệp kém đến như vậy nhưng ngươi lại ngang sức với nhị tỷ, quả thật là thiên tài a.

Giang Tự không quen nổi kiểu lạc quan lạ của Khương Chân Thủy, nào ngờ chưa kịp tự giải thích vài câu thì đã nghe Khương Tịch Dao gật đầu cảm thán: - Hành giả vốn nổi danh về thân pháp.

Nhưng lãng nhân bất kể là tốc độ tu luyện, lượng và độ tinh khiết linh năng đều kém xa đồng cấp.

Quan trọng nhất bọn hắn gần như không có pháp môn chuyên dùng, cao nhất cũng chỉ là trung phẩm.

Ngươi lựa chọn chức nghiệp đó, ở vào độ tuổi này có thể đạt đến tam phẩm thật sự là thiên tài.

Giang Tự, có hứng thú chuyển đổi chức nghiệp hay không?

Ta sẽ gửi thư tiến cử ngươi đến học viện Chu Đế.

Khương Tịch Dao hiện tại là tam phẩm sơ kỳ võ giả.

Giang Tự dựa vào tốc độ tránh né mọi đòn tấn công của nàng nên được mặc định cũng là tam phẩm lãng nhân.

Tu vi tam phẩm tán công cũng khá đáng tiếc.

Nhưng hắn vẫn còn rất trẻ đã có thể đem lãng nhân tu luyện đến trình độ này, nếu chuyển đổi sang chức nghiệp phù hợp hơn tiền đồ tương lai bất khả hạn lượng.

Cũng xem như xứng đôi với Khương Sơ Tình.

Giang Tự thoáng sững người.

Tương lai hắn đúng là có kế hoạch đến học viện Chu Đế.

Nhưng đó là chuyện của tương lai xa, không phải hiện tại.

Vẫn là Khương Tịch Dao viết thư tiến cử… có chút hoài niệm a.

Giang Tự còn chưa trả lời thì Khương Chân Thủy lại lên tiếng: - Cái này… không thể kiêm chức sao?

Khương Tịch Dao lắc đầu: - Kiêm chức cần pháp môn đối ứng phù hợp giữa hai chức nghiệp.

Pháp môn của lãng nhân đều là cấp thấp, chức nghiệp đối ứng không thể cao, điều này sẽ hình thành hạn chế.

Một vấn đề khác chính là phương thức tu hành của hành giả quá khác biệt.

Nhất là lãng nhân, bọn hắn quá tùy hứng.

Nếu đang tu luyện chức nghiệp còn lại đến giai đoạn mấu chốt, pháp môn lãng nhân lại nảy ra linh cảm, yêu cầu đi một chuyến đến phương xa, không có tám năm mười năm mới có thể trở về thì sao?

Khương Tịch Dao chỉ nêu vài vấn đề then chốt, thật ra việc kiêm chức còn vô số tác hại khác.

Hai điều nàng liệt kê ở trên đều là dễ nhìn thấy nhưng khó giải quyết nhất mà thôi.

Khương Chân Thủy nghẹn họng trân trối.

Xưa nay kiêm chức đồng tu luôn là nan đề với các học giả.

Có ai không muốn cùng lúc tu tập nhiều chức nghiệp, sở hữu chiến lực một cộng một lớn hơn hai.

Thế nhưng rào cản quá lớn, mỗi bước đều gian nan, miễn cưỡng không hạnh phúc.

Không phải ai cũng như Khương Chân Thủy, trời sinh thể chất phụ trợ đỉnh cấp Thanh Linh Thể, có khả năng kiêm chức thể tu cùng Hư Linh Gia, phong đế nằm trong tầm tay.

Giang Tự, đối tượng trong cuộc thảo luận lúc này mới đứng ra phát biểu: - Tạm thời chưa có ý định này.

Nhưng dù sao cũng cảm tạ ngươi.

Lời này rất chân thành.

Tuy Khương Tịch Dao trước mặt khác với hình tượng trong lòng hắn nhưng sự tốt bụng của nàng vẫn không đổi.

Chỉ là cách thức thể hiện khác biệt mà thôi.

Khương Tịch Dao khẽ gật đầu, chủ động bỏ qua đề tài này.

Tán công chuyển đổi chức nghiệp là chuyện ảnh hưởng đến cả tương lai, không thể ép buộc người khác nghe theo chỉ bằng vài câu nói.

Giang Tự đã đạt đến tam phẩm, chức nghiệp lại là lãng nhân, chỉ hắn biết bản thân đã trải qua bao nhiêu gian khổ mới có được thành tựu hiện tại, đương nhiên sẽ càng khó buông bỏ hơn.

Chuyện khuyên nhủ để sau lại nói, những lời tương tự để đại tỷ đến nói sẽ có hiệu quả hơn.

Nghĩ như vậy, Khương Tịch Dao thoải mái chuyển đề tài: - Cũng không còn sớm nữa, chúng ta dùng bữa trước.

Mẫu thân, tối nay có món gì, ta đều đói sắp chết rồi.

Khương Diệp Ngư cười cười, ra hiệu cho mọi người đi theo mình.

Biết tối nay Khương Tuyệt và Khương Tịch Dao đều trở về nên nàng đã sớm chuẩn bị một bàn ăn lớn.

Hôm qua Khương Tịch Dao đi quá vội, còn chưa kịp mở tiệc tẩy trần cho nàng.

Sóng gió đã qua, Khương Chân Thủy thầm thở phào một hơi, đang định đi theo sau thì Khương Tịch Dao bất ngờ bước đến trước mặt hắn.

Nàng nở nụ cười hung ác: - Tam đệ, chuyện giữa chúng ta còn chưa xong đâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.