Chương 22: Ly Minh Phần Diễm Quyết
Không rõ kết cục sau đó của Khương Chân Thủy thế nào, Giang Tự chỉ biết trong bữa tiệc tẩy trần cho Khương Tịch Dao không thấy hắn xuất hiện.
Trên bàn tiệc, mọi người ăn ý không nhắc gì đến phiền phức mà Khương Chân Thủy đã gây ra, cũng vô tình lược bỏ vai trò đồng phạm gây án của Giang Tự. Trừ trường hợp đặc biệt, các học viên tại học viện lớn có chu kỳ nghỉ ba năm một lần. Ba năm xa nhà mới trở về, không nên để những chuyện ngoài lề làm mất vui. Tất nhiên sự vắng mặt của Khương Sơ Tình và Khương Chân Thủy khiến nó không được trọn vẹn, bất quá người có tính cách hào sảng như nàng sẽ không để ý chút tiểu tiết này.
Không khí hòa hợp, phu thê Khương Tuyệt thỉnh thoảng còn trêu chọc Khương Tịch Dao vài câu. Bộ dạng nữ nhi ngoan ngoãn hiểu chuyện hoàn toàn đối lập với dáng vẻ bạo lực ban nãy khiến Giang Tự không khỏi nảy sinh ảo giác vừa rồi chỉ là một giấc mơ. Thì ra truyền thuyết về tốc độ lật mặt của nữ nhân đều là thật.
Trở về biệt viện, Giang Tự theo thói quen lại trèo lên mái nhà ngắm trăng. Khi hắn còn đang suy nghĩ nên làm thế nào để Khương Tịch Dao nhận lời mời thì một bình rượu không biết từ đâu bay đến. Cảnh tượng thật quen, có điều người đến là Khương Tịch Dao. Nhìn dáng vẻ nàng thoải mái nhảy lên mái nhà rồi bước lại gần, Giang Tự gần như chắc chắn trò nửa đêm mang rượu đến thăm là Khương Chân Thủy học từ chỗ của nàng.
Không đợi hắn lên tiếng, Khương Tịch Dao đã mở lời trước: - Ta vừa hỏi Chân Thủy về cái ngươi gọi là “dịch vụ tư vấn”. Nghe có vẻ khá thú vị.
Giang Tự vui vẻ đáp: - Đương nhiên. Ngươi là khách hàng mục tiêu nên sẽ được miễn phí ba vấn đề đầu tiên. Thế nào, đã nghĩ ra muốn hỏi gì hay chưa?
Khương Tịch Dao nghi hoặc nhìn Giang Tự: - Tại sao lại là ta? Đối tượng của ngươi không phải đại tỷ sao?
Giang Tự thở dài đáp: - Khương Chân Thủy chưa nói cho ngươi biết nguồn cơn phía sau chuyện này sao?
Khương Tịch Dao đột nhiên cười lớn: - Ngoại trừ phụ thân, ngươi nghĩ chúng ta không nhìn ra chút chiêu trò vặt vãnh của tam đệ sao? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên đại tỷ thừa nhận một người là vị hôn phu. Không nhân cơ hội trêu chọc nàng một chút thì rất lãng phí.
Giang Tự khô lời, quả nhiên người thông minh đều không dễ bị lời nói dối đầy sơ hở này lừa gạt. Người như Khương Sơ Tình sao có thể vừa gặp mặt nam nhân vài lần đã tự định chung thân. Nói như vậy, vị gia chủ Khương gia kia có chút ngu ngốc, cũng chỉ có hắn tin đây là sự thật mà thôi.
Đừng nhìn Khương Tịch Dao bình thường hung hăng bá đạo, thật ra lại rất sợ đại tỷ của mình. Khương Sơ Tình lạnh lùng ít nói, tính cách có phần hướng nội nhưng khi gặp chuyện lại xử lý rất dứt khoát, việc hôm nay tuyệt đối không đợi đến ngày mai. Tính cách Khương Tịch Dao ngang bướng, khi còn trẻ nhiều lần phạm sai lầm, phụ mẫu không nỡ trách phạt nên đều giao hết cho đại tỷ.
Nếu nói Khương Chân Thủy lớn lên trong sự bạo lực của Khương Tịch Dao thì tương tự, nàng cũng lớn lên trong sự dạy dỗ của Khương Sơ Tình. Dù tương lai nàng có mạnh hơn đại tỷ cũng không dám chống cự, đây gọi là áp chế huyết mạch.
Hiếm lắm mới có cơ hội nhìn xem trò vui của đại tỷ, nàng chẳng có lý do gì không thuận nước đẩy thuyền. Dù sao Khương Chân Thủy mới là kẻ gây chuyện, có vấn đề gì cứ đổ hết lên đầu hắn là được. Tình tỷ đệ mong manh đứng trước giông bão căn bản không chịu nổi một đòn.
Giang Tự bất đắc dĩ nói: - Nếu ngươi đã biết thì còn hỏi làm gì?
Khương Tịch Dao cười: - Vẫn là câu hỏi đó, tại sao lại là ta?
- Có lẽ nên gọi là… vận mệnh đi.
Khương Tịch Dao nhìn thẳng vào mắt Giang Tự, im lặng một hồi lâu rồi nói: - Cách giải thích thật tùy tiện. Nhưng tại sao ta lại có cảm giác là ngươi đang nói thật?
Nàng không có Thanh Linh Thể, chỉ có thể phân định thật giả dựa vào trực giác. Lại nói Giang Tự cũng không đòi hỏi bất kỳ điều gì, đầu năm nay kẻ lừa đảo đều hảo tâm như vậy sao?
- Xưa nay ta không thích nói dối. Nếu có cũng là lời nói dối hảo tâm.
Khương Tịch Dao khẽ gật đầu, suy nghĩ vài giây rồi hỏi: - Ta có quen biết một học viên tên Trác Văn…
- Nếu là về Ly Minh Phần Diễm Quyết…
Hai câu nói đồng thời vang lên nhưng chẳng ăn nhập gì. Giang Tự và Khương Tịch Dao bốn mắt nhìn nhau, trong đầu đều là dấu hỏi chấm.
- Ai là Trác Văn?
- Ngươi làm sao biết Ly Minh Phần Diễm Quyết?
Lại thêm một khoảng lặng kéo dài. Cuối cùng vẫn là Giang Tự lên tiếng trước: - Bắt đầu lại đi. Ngươi nêu vấn đề, ta giải đáp.
Khương Tịch Dao gật đầu: - Ly Minh Phần Diễm Quyết là pháp môn ta vừa có được gần đây. Ngươi làm sao biết ta đang chuyển tu pháp môn này?
Chuyển tu pháp môn khác với chuyển đổi chức nghiệp. Chỉ cần thuộc tính pháp môn không đột ngột thay đổi một trăm tám mươi độ, từ pháp môn hỏa hệ chuyển sang pháp môn thủy hệ, quá trình này thường không có nguy hiểm gì. Có chăng là sẽ tiêu tốn khá nhiều thời gian, một lần nữa đánh vững căn cơ, đả thông kinh mạch sao cho phù hợp với lộ tuyến vận chuyển luyện hóa linh năng của pháp môn mới.
Vì vậy Khương Tịch Dao chưa từng có ý định thỉnh giáo các đạo sư tại học viện về việc chuyển tu Ly Minh Phần Diễm Quyết. Đến các đạo sư trong học viện còn không biết, một người xa lạ mới gặp lần đầu như Giang Tự từ đâu biết được?
- Có thể đừng lãng phí câu hỏi như vậy hay không?
- Ta sẽ thêm tiền.
Giang Tự nhất thời nghẹn lời. Không giống Khương Chân Thủy chỉ có một ít tiền tiêu vặt mỗi tháng, làm gì cũng phải tính toán chi ly, hai tỷ muội Khương Sơ Tình và Khương Tịch Dao đều là tiểu phú bà. Không dám nói một hơi có thể lấy ra mấy ngàn đồng hoàng kim nhưng vài trăm thì vẫn có. Hơn nữa chi phí cho mỗi câu hỏi của khách hàng mục tiêu khá thấp, biên độ tăng cũng nhỏ, nàng đương nhiên sẽ không bận tâm chút tiền lẻ này.
- Vận mệnh đi.
Khương Tịch Dao bĩu môi, rõ ràng không hài lòng với đáp án có cũng như không này. Nhưng nàng cũng không truy hỏi thêm mà thản nhiên nói: - Ngươi nghĩ pháp môn này có vấn đề?
Quanh co một hồi cuối cùng cũng nói đến chuyện chính, Giang Tự lập tức nghiêm túc lên: - Ly Minh Phần Diễm Quyết vốn không phải pháp môn của học viện Chu Đế, chưa trải qua sự kiểm tra, tu sửa loại bỏ rủi ro của học giả trong học viện. Pháp môn này là bí tịch thất truyền của Thừa Nguyên Tông, muốn tu luyện cần liên tục phục dụng Phần Nguyên Đan thiêu đốt tạp chất. Nếu không theo thời gian tu luyện, hỏa độc tích tụ trong cơ thể sẽ ngày càng nhiều, cuối cùng linh năng bạo phát, nhẹ thì biến thành phế nhân, nặng thì trực tiếp mất mạng.
Khương Tịch Dao nghe mà lạnh cả sống lưng. Đây chẳng phải nói nếu nàng tiếp tục kiên trì tu luyện Ly Minh Phần Diễm Quyết sớm muộn cũng sẽ biến thành phế nhân sao? Không, khả năng trực tiếp bạo thể mà chết còn cao hơn. Thế nhưng là…
- Những gì ngươi nói đều là thật?
Giang Tự cười: - Để ta đoán, kẻ tặng cho ngươi pháp môn này là người mà ngươi cực kỳ tin tưởng. Đến mức không cần đạo sư học viện kiểm tra đã lập tức chuyển tu. Sẽ không phải là tên Trác Văn kia chứ?
