Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lãng Nhân: Mỹ Nữ, Mời Tư Vấn

Chương 24: Thân Tỷ Đệ




Chương 24: Thân Tỷ Đệ

– Chuyện này còn cần ngươi nhắc? Đừng đối xử với ta như kẻ ngốc.

Khương Tịch Dao dứt khoát bỏ lại câu nói đó rồi xoay người nhảy khỏi mái nhà, tiêu sái rời đi. Giang Tự nhìn bình rượu trong tay còn chưa kịp uống một giọt, nhất thời rơi vào trầm tư. Vừa rồi rốt cuộc nàng đã hỏi mấy vấn đề, có thừa câu nào để tính thêm chi phí phát sinh hay không? Hình như là không, từ đầu đến cuối đều là hắn tự nêu vấn đề tự đưa ra giải pháp.

Ai, vừa mới vào nghề quả nhiên vẫn còn thiếu kinh nghiệm. Bất quá ngay từ đầu hắn đã không có ý định thu tiền từ khách hàng mục tiêu. Sửa chữa sai lầm, bù đắp tiếc nuối, thay đổi vận mệnh mới là mục đích thật sự. Muốn kiếm tiền vẫn phải nhắm vào đám khách hàng hữu duyên như Khương Chân Thủy.…

Trong hình đường phía sau đại sảnh Khương phủ, Khương Chân Thủy đang quỳ giữa phòng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cây nhang lớn đã cháy được hơn phân nửa. Nơi này gọi là hình đường nhưng thực tế chẳng khác gì phòng riêng của hắn. Dù sao từ nhỏ đến lớn hai vị tỷ tỷ kia chưa từng bị phạt quỳ ở đây. Đến bạo lực vô pháp vô thiên như Khương Tịch Dao cũng đều là bị đại tỷ kéo đi dạy dỗ, chưa từng bị ném vào hình đường, cô độc không ai thèm đếm xỉa như hắn.

Cửa hình đường mở ra, Khương Tịch Dao cầm theo một con gà quay thơm phức đi vào, phớt lờ ánh mắt u oán của Khương Chân Thủy.

Nhìn gà quay thơm ngon trên tay nàng, cơn đói của Khương Chân Thủy lại bùng lên. Hắn còn chưa chính thức tu luyện, cần ăn uống đầy đủ. Thế nhưng cả ngày hôm nay đều phải chịu phạt, từ sáng đến giờ chỉ được ăn hai cái bánh bao. Một thiếu niên đang trong độ tuổi trưởng thành nào chịu được sự hành hạ này.– Nhị tỷ, ngươi không có đạo đức.

Khương Tịch Dao liếc mắt khinh bỉ, bẻ một cái đùi gà ném cho hắn. Khương Chân Thủy giống như nhận được đại ân, chụp lấy đùi gà ăn ngấu nghiến, vài giây sau chỉ còn lại một chiếc xương nhỏ. Vẻ mặt hắn vẫn chưa hết thèm thuồng, ngẩng đầu nhìn Khương Tịch Dao:– Nhị tỷ, ngươi là tốt nhất. Có thể cho ta…

Khương Tịch Dao vờ như không nghe thấy, đặt phần còn lại của gà quay lên bàn rồi nói:– Ta đã gặp riêng Giang Tự. Đúng như ngươi nói, hắn quả thật rất đặc biệt.

Khương Chân Thủy mở to mắt, niềm vui lấn át cơn đói:– Đúng không đúng không? Ta đã nói mà, vị huynh đệ mới kết giao này rất lợi hại.

Khương Tịch Dao bĩu môi:– Ngươi thì biết cái gì. Hắn nào chỉ là lợi hại, gọi là biến thái cũng không quá đáng. Kẻ như vậy chín phần là thiên tài do một thế lực siêu cấp nào đó bí mật bồi dưỡng, tại sao lại lấy thân phận lãng nhân vô danh chạy đến Khôn Sơn Thành, lại còn trà trộn vào Khương gia chúng ta?

Khương Chân Thủy cười:– Nguyên nhân không quan trọng, chỉ cần biết hắn không có ý đồ xấu với Khương gia là được.– Hiện tại là vậy, tương lai chưa nói trước được.– Nhị tỷ, nếu không…trực tiếp tác thành cho hắn và đại tỷ? Ta cảm thấy Giang Tự rất phù hợp, có cả dung mạo, tài năng lẫn nhân phẩm. Quan trọng nhất là tính cách hướng ngoại, vừa vặn bù đắp cho đại tỷ.

Khương Tịch Dao cười gằn:– Tam đệ, ngươi còn không hiểu đại tỷ sao? Muốn tìm chết cũng đừng kéo ta vào.– Nhưng đại tỷ cũng đã chính miệng thừa nhận. Ta cảm thấy vẫn có khả năng thành công.– Cho nên ngươi định tự hiến dâng sinh mạng để tác thành cho bọn hắn?

Khương Chân Thủy im bặt. Hắn biết nếu mình lén lút thúc đẩy mối quan hệ này, một khi bị đại tỷ phát hiện, bị đưa lên thiên sơn diện bích vẫn còn là nhẹ. Vả lại không bao lâu nữa hắn sẽ phải lên đường đến chỗ khảo hạch của Lập Đế Học Phủ, chỉ còn lại chút thời gian. Muốn làm một người hướng nội như Khương Sơ Tình mở lòng sợ là không kịp. Đáng tiếc, Khương Chân Thủy là thật tâm muốn Giang Tự làm tỷ phu của mình.

Khương Tịch Dao thoải mái ném phần gà quay còn lại cho Khương Chân Thủy. Thật ra nàng vẫn đối xử với vị đệ đệ này rất tốt. Đừng nhìn ban ngày hắn bị đánh thê thảm thế nào, hiện tại các vết thương chỉ còn hơi đỏ, gương mặt vốn sưng vù cũng gần như khỏi hẳn.

Khả năng khôi phục của Thanh Linh Thể là một phần nhưng chủ yếu vẫn là Khương Tịch Dao nương tay. Nàng cũng rất chướng mắt Độ Minh, đã sớm có suy nghĩ muốn ra tay dạy dỗ. Nhưng không có ai làm như Khương Chân Thủy, quá lộ liễu để rồi bị người khác nắm thóp.

Đợi Khương Chân Thủy ăn no, Khương Tịch Dao chậm rãi cất lời:– Chuẩn bị thế nào rồi?

Nói đến chuyện nghiêm túc, Khương Chân Thủy thu hết nét cười trên mặt, bình tĩnh gật đầu, chưa kịp đáp thì Khương Tịch Dao đã tiếp:– Là chức nghiệp gì? Lần trước ngươi nói muốn trở thành kiếm tu, mong người một kiếm lưu lạc thiên nhai. Thật ra chức nghiệp này cũng không tệ, có nhiều người đi trước nên phương hướng rõ ràng. Chỉ là kiếm tu sẽ không bộc lộ hết được ưu thế của Thanh Linh Thể. Ta đã hỏi qua vài vị đạo sư, chỉ cần ngươi chịu được khổ, thể tu sẽ phù hợp hơn nhiều. Độc sư cũng có thể, chỉ là chức nghiệp này hơi tà đạo, không được yêu thích…

Khương Tịch Dao nói một hơi dài. Có thể thấy nàng đã nghiên cứu rất kỹ về Thanh Linh Thể của Khương Chân Thủy, còn đến thỉnh giáo các vị đạo sư giảng dạy của mình.

Loại thể chất thiên về phụ trợ như Thanh Linh Thể có phạm vi lựa chọn chức nghiệp rất rộng. Dù là chức nghiệp nào, chỉ cần tài nguyên sung túc, tốc độ tu luyện đều sẽ vượt xa người bình thường. Tất nhiên với nhóm chức nghiệp cần trí tuệ như học giả hay ngộ tính như kỳ môn sư sẽ hạn chế hơn. Dù sao đan dược, bảo vật tăng cường trí tuệ, thanh tâm dưỡng thần rất hiếm và đắt đỏ.

Khương Chân Thủy kiên nhẫn nghe hết, dù đã sớm chọn xong nhưng đây là tâm ý của nhị tỷ. Hắn xoa xoa gương mặt, chợt cảm thấy trận đòn lúc tối cũng không còn đau nữa.

Đợi Khương Tịch Dao nói xong, Khương Chân Thủy mới trả lời:– Nhị tỷ, ta đã sớm chọn xong, là thể tu kết hợp với Hư Linh Gia.– Thể tu sao? Rất tốt. A, Hư Linh Gia là chức nghiệp gì?

Hư Linh Gia là chức nghiệp đã thất truyền. Trong học viện Chu Đế dù có người biết cũng sẽ không đưa vào chương trình giảng dạy, dù sao khả năng gặp phải cũng gần bằng không.

Khương Chân Thủy nhanh chóng giải thích. Khương Tịch Dao nghe xong liền há hốc mồm. Hư linh năng? Trung hòa vô hiệu hóa mọi loại linh năng? Còn có cả loại chức nghiệp tà môn như vậy?– Là chính miệng Giang Tự nói?– Phải. Đều là thật.

Khương Tịch Dao rơi vào trầm tư, cuối cùng thở dài nói:– Nếu vậy thì đây đúng là tổ hợp chức nghiệp hoàn mỹ dành riêng cho Thanh Linh Thể. Trước tiên nhất định phải tiến vào Lập Đế Học Phủ tìm pháp môn thể tu. Ta sẽ giúp ngươi tìm cách thu thập pháp môn Hư Linh Gia. Bí cảnh Thượng Nguyên… đợi ta hỏi thăm ở chỗ đạo sư lại nói đi.

Nàng dừng lại một nhịp rồi lại cảm thán:– Ta nghi ngờ Giang Tự có được truyền thừa từ một tông môn ẩn thế nào đó đã tồn tại hàng vạn năm. Kiến thức sâu rộng cũng như hiểu biết về các sự kiện lịch sử ít người biết tới của hắn rất khó lý giải. Có lẽ còn liên quan đến cả năng lực tiên đoán của dự ngôn sư, nếu không làm sao giải thích việc hắn chủ động đến Khương gia tìm ta?

Khương Chân Thủy cười:– Nhị tỷ, ngươi nghĩ nhiều cũng vô dụng. Chỉ cần hắn không ôm ý đồ xấu với Khương gia, nguồn gốc nào có quan trọng như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.