Chương 8: Thầy Bạch say
Phục vụ viên giới thiệu cho Trần Căn Sinh mấy loại rượu vang đỏ cao cấp
"Chỗ chúng tôi không có Lafite, mà có Ba Nhĩ Đa năm 99, Khang Đế năm 03, ngài muốn loại nào
"Loại nào đắt nhất thì lấy loại đó, mang một thùng lên đây
"Ngài chắc chứ
Một thùng là 12 chai đấy
Phục vụ viên cũng không khách sáo, theo lời Trần Căn Sinh
"Cứ mang đi
"Vâng
Bạch Nga thấy rất khó xử, cái thằng nhóc nhà quê này thật là gây chuyện: "Trần Căn Sinh, tôi biết nói cậu thế nào đây
Ai ~ tức chết mất, lát nữa rượu mang tới, chỉ mở một chai thôi, tôi cũng chỉ trả nổi tiền một chai
Trần Căn Sinh rất cảm động, Bạch Nga không chỉ xinh đẹp mà tâm hồn còn rất đẹp nữa
"Thưa thầy, thầy là người tốt, em không thể phụ lòng người tốt được
Bạch Nga liếc mắt: "Biết tôi vì tốt cho cậu thì đừng gây thêm phiền phức cho tôi nữa
Phục vụ viên mang theo 12 chai Khang Đế năm 03 đến
"Có muốn mở không ạ
"Mở
Bạch Nga vội nói: "Mở một chai là được rồi
Trần Căn Sinh chắc nịch: "Mở hết đi
Phục vụ viên lần nữa hỏi lại: "Một chai này là mười một vạn đấy, chắc chắn mở hết chứ
"Cậu lề mề quá vậy, mở hết ra đi
Bạch Nga ngăn cản cũng không được, dưới sự giật dây của Hàn Huy, phục vụ viên đem 12 chai La Mã Ni Khang Đế mở hết ra
Trần Căn Sinh chia cho Bạch Nga và Hàn Huy mỗi người một chai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Mỗi người một chai, cạn chén
Bạch Nga tức giận nói: "Trần Căn Sinh
Cậu muốn tìm c·h·ế·t à
Tôi đâu có nhiều tiền như vậy để trả giúp cậu
Thật là bị cậu làm cho tức c·h·ế·t mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàn Huy lại lập tức thêm mắm dặm muối: "Thưa thầy Bạch, không cần thiết phải tức giận với một học sinh không biết lượng sức mình làm gì, không phải thằng nhóc nông thôn nào cũng tốt bụng như vậy đâu
Bạch Nga tức giận đến cơm cũng không ăn nổi
Lúc này, quản lý đi đến trước bàn, lại cười nói: "Tiền thưởng của các vị tiên sinh đã thanh toán rồi, mời cứ dùng bữa
Nói xong, quản lý dẫn phục vụ viên rời đi
Bạch Nga và Hàn Huy lập tức ngạc nhiên
Trần Căn Sinh ực một ngụm rượu vang đỏ, khổ sở như uống thuốc: "Chẳng ngon tí nào, thầy Bạch nói sớm rồi mà, không để cho thầy trả tiền
Mặt Bạch Nga đầy vẻ kinh ngạc: "12 chai đều đã trả hết rồi
"Đúng vậy, yên tâm uống đi, uống không hết thì mang cho thầy
Hàn Huy càng tỏ vẻ không thể tin nổi: "Vừa nãy tao không thấy mày đi thanh toán mà
"Ai mà chả có vài người bạn giàu có, Hàn Huy, bây giờ Lão t·ử có tư cách ngồi ăn ở đây chưa
Sắc mặt Hàn Huy khó coi, trong lòng cũng rất bực, ai đã trả tiền giúp cái tên này vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Căn Sinh liếc Hàn Huy một cái, lại nói: "Nếu cậu cảm thấy không thoải mái ở đây thì có thể đi, đừng ảnh hưởng đến việc tôi và thầy Bạch ăn cơm
Hàn Huy nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, chỉ vào Trần Căn Sinh: "Mày chờ đấy, sớm muộn gì cũng có ngày để mày phải k·h·óc
Nói xong câu ngoan thoại, Hàn Huy hậm hực bỏ đi
Bạch Nga chất vấn: "Trần Căn Sinh, cậu nói thật cho tôi biết, ai giúp cậu trả tiền
Có phải là hiệu trưởng không
Trần Căn Sinh cười hề hề: "Nói thật, em cũng không biết nữa, chắc là vậy
Bạch Nga lại hỏi: "Tôi đã nghe nói hiệu trưởng là cháu của cậu, thật sao
"Đúng vậy, hắn là cây chữ lót, em cũng cây chữ lót, Căn Sinh cây mà
Bạch Nga bất lực nói: "Thật là, nhưng mà cậu cũng không thể phá tiền của cháu cậu như thế được, hắn cũng có gia đình cần phải lo chứ, 12 chai rượu này giá trị cả trăm vạn đó
Trần Căn Sinh xem thường nói: "Thưa thầy Bạch, thầy yên tâm đi, hắn giúp em trả, sẽ không lỗ đâu, nào, cạn chén nữa
Bạch Nga cũng không rõ mối quan hệ của bọn họ, dứt khoát không hỏi nữa, ngược lại là loại Khang Đế năm 03 này, nàng rất thích
May mắn trong một lần tiệc sinh nhật của bạn bè nàng đã uống thử một lần
Rượu đỏ có tác dụng dưỡng nhan, phần lớn phụ nữ đều thích uống
Bạch Nga nhấp một ngụm, lông mày giãn ra: "Rất ngon, không tệ
Trần Căn Sinh cũng không dám nói bừa, lắc đầu: "Em uống vào còn không ngon bằng uống bia nữa, thưa thầy, còn lại tất cả đều tặng thầy
Bạch Nga không tiện nhận món quà quý giá như vậy: "Uống không hết thì trả lại đi
Trần Căn Sinh chắc chắn nói: "Không được đâu, nhất định phải tặng thầy, đây là tấm lòng thành của em, cũng là để cảm ơn thầy đã chiếu cố em, nhất định phải nhận
Bạch Nga chần chừ nói: "Như vậy không tốt lắm đâu
Hiệu trưởng có ý kiến với tôi không
"Hắn mà dám có ý kiến thì ta là chú hắn, hắn dám có ý kiến chính là đ·ả·o n·g·ư·ợ·c t·h·i·ê·n Cương
Phì cười
Bạch Nga cười duyên một tiếng: "Coi cái cách cậu dùng thành ngữ kìa, còn đ·ả·o n·g·ư·ợ·c t·h·i·ê·n Cương nữa chứ, thật không hiểu rõ gia phả nhà các cậu, vậy coi như là tôi nhận nhé
"Nhận đi mà
Bữa cơm này giúp Trần Căn Sinh hiểu rõ hơn về Bạch Nga
Bạch Nga làm giáo viên tại trường Tử Kim Quốc tế đã hai năm, quê không ở Thượng Hải, tốt nghiệp đại học rồi ở lại thành phố Thượng Hải
Ăn cơm đến tám giờ tối, Bạch Nga uống hết một chai rượu vang đỏ, hơi ngà ngà say
Gương mặt trắng trẻo ửng lên một vầng đỏ hồng, đôi mắt đẹp như chứa một vũng nước thu, trong nháy mắt trở nên xinh đẹp bội phần
Trần Căn Sinh cùng Bạch Nga đi ra khỏi nhà hàng Tây
Hai người bọn họ sánh vai nhau đi, đi xuyên qua một công viên nhỏ có rừng cây, nơi đây có tốp năm tốp ba học sinh đang chuyện trò yêu đương
Những học sinh đi ngang qua đều dừng chân nhìn về phía hai người bọn họ
"Trần Căn Sinh, cậu đưa tôi đến đây thôi
Trần Căn Sinh đưa rượu vang đỏ cho Bạch Nga: "Vậy ngày mai gặp, thầy ngủ sớm nhé
Bạch Nga vội vàng rời đi
Trần Căn Sinh ngốc nghếch cười hề hề đi về
Trở lại ký túc xá, chỉ có Cao Sóc còn đang thức đèn đọc sách, rất chăm chỉ
Những học sinh khác trong ký túc xá đều không ở trường, bọn họ chê ở đây đơn sơ
"A
Cao Sóc, sao mặt cậu thế kia
Cao Sóc hoảng hốt nói: "Không có gì, mình tự đụng thôi
"Mày có thôi tranh cãi với Lão t·ử đi, tự mình đụng mà thành gấu trúc hả
Nói thật
Trần Căn Sinh thấy con người Cao Sóc cũng không tệ lắm, lại ở chung ký túc xá, liền rất hợp ý
Cao Sóc lắc đầu: "Thật không có gì, cậu ngủ sớm đi
Trần Căn Sinh đi qua vỗ vai hắn: "Dù nghèo cũng không thể nghèo ý chí, chẳng lẽ nghèo nên không có dũng khí thừa nhận mình b·ị đ·á·n·h à
Cao Sóc tức giận quát: "Đúng
Ta nghèo đó, ở trường không dám đắc tội ai, ta bị đánh cũng phải nhịn, chỉ vì ta không có tiền có thế như người ta thì làm sao hả
"Ai đ·á·n·h
"Thôi, nói cũng vô ích, cậu giúp được gì
"Nói đi
"Hàn Huy, thầy Hàn đó, không phải tại vì ta giúp cậu nói vài câu, hắn đi lên liền đấm cho một phát
Trần Căn Sinh nhắm mắt lại, dùng sức vỗ vỗ vai Cao Sóc: "Được
Tao nhớ rồi, tao đi ngủ trước."