Linh Chu

Chương 1505: Phá vỡ vòng vây dày đặc




Trong lòng Tiêu Bách Minh
cũng rất kinh ngạc, người này tốc độ thật nhanh, không ngờ so sánh Thiên Lôi chém xuống từ trên trời cao thì tốc độ còn nhanh hơn, đây là loại
thần thông tốc độ gì vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi mà trong lòng lão còn đang kinh ngạc nghi hoặc thì một mảnh kiếm vũ
đã bay về hướng lão
Một cỗ kiếm khí cực kì sắc bén kia làm cho lão với
tu vi Vũ Hóa Đệ Nhất Trọng mà lại có một loại cảm giác không thể phòng
ngự nổi
- Ngươi cũng dám chủ động ra tay đối với hiền giả cảnh giới Vũ Hóa, thật to gan
Vừa rồi chính là một kiện Thần Binh vốn đã xuyên thủng áo giáp hai vị tử sĩ Cửu Tiêu Tiên Thành
Cho nên Tiêu Bách Minh mặc dù nắm giữ tu vi cao tuyệt, nhưng mà lại cũng không dám trực diện đón đỡ
Lão khởi động Ô Mộc Thần Trượng cầm trong tay, hình thành một vòng phòng ngự hình tròn để ngăn cản kiếm vũ do Thiên Tủy Binh Đảm ngưng tụ thành, giống như là nhất quyết phải chắn cho Tiểu Kiếm ở vị trí cách xa người
hơn mười thước
- Ầm
Ầm
Ầm
Ầm
Ầm
Ầm!
Phong Phi Vân lạnh lùng liếc mắt nhìn lão
- Lão già, ta đã sớm nói nếu như lão lại dám đối địch với ta, ta nhất
định khiến cho tu sĩ Cửu Tiêu Tiên Thành các ngươi có đi không về
- Phong Phi Vân, ngươi mới được bao nhiêu tuổi, mà lại liền dám nói ra
những lời lớn lối không biết xấu hổ như thế
Cửu Tiêu Tiên Thành ta
truyền thừa từ trung cổ, ngay cả Bán Yêu Minh cũng không thèm để vào
mắt, sao lại bị một bán yêu tiểu bối như ngươi uy hiếp
Tiêu Bách Minh giận dữ, mái tóc bạc trên đầu đều dựng ngược lên, tựa như những cây cương châm ( kim thép) có điện quang trên đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chính mình có thân phận như thế nào, nay lại không thu thập được một bán yêu tiểu bối
Chuyện này nếu mà truyền ra ngoài, thì sau này lão làm
thế nào đặt chân vào Cửu Tiêu Tiên Thành
- Cửu Tiêu Lôi Phạt, Bách Trọng Điện Vũ
Trên màn trời mây độc cuồn cuộn, mây đen chồng chất, điện xà phóng điên cuồng
Chín đạo lôi điện sấm chớp từ trên trời giáng xuống, tựa như chín thanh
Thần Kiếm nối liền trời và đất, điện mang cực kì chói mắt
- Phốc
- Phốc
.

Phong Phi Vân triển khai bó pháp tăng tốc độ thân pháp, thân thể tựa như biến thành ảo ảnh, nhảy nhót giữa làn lôi điện sấm chớp
Thân thể của hắn được ba tòa đại Vực bao bọc, không có lôi điện sấm chớp nào có thể bổ trúng hắn
Đám tu sĩ tiền bối do Lưu Tô Tử mang đến bị đánh chết vô số, chỉ có hơn mười người cuối cùng vẫn còn kéo dài hơi tàn
- Thất Quận Chúa, chúng ta đoạn hậu người
Ngươi đi trước đi
Hơn mười lão già kia trong mắt tràn đầy vẻ kiên quyết, đồng thời thúc
dục tiềm năng trong thân thể, bộc phát ra lực lượng cao hơn bình thường
đến mấy lần
Đây là một loại thần thông làm tăng tu vi lên trong nháy mắt
Mặc dù có
khả năng làm cho lực lượng của mình tăng lên cực mạnh trong khoảng thời
gian ngắn, nhưng mà một khi tiềm năng thân thể cạn kiệt thì sẽ thần hình câu diệt
Lưu Tô Tử thấy thuộc hạ của mình ai nấy đều chết thảm, làm cho gương mặt cực kì xinh đẹp cũng càng lúc càng lạnh lùng hiếm thấy, nàng nói:
- Cảnh Chủ sớm đã có lệnh, tranh giành người kế thừa thì nghiêm cấm Vũ
Hóa Hiền Giả nhúng tay, ngươi lại còn dám trái lệnh, coi pháp lệnh của
Cảnh Chủ là cái gì
Lưu Tô Lục xinh đẹp má lúm đồng tiền, nàng nói:
- Ai nói đây là tranh giành người kế thừa
Đây rõ ràng là tranh đoạt
báu vật trong di chỉ Tiên Thành
Ngay chính Cảnh Chủ đã từng nói qua,
con đường tu luyện là cá lớn nuốt cá bé; tranh giành tài nguyên còn hơn
tất cả
- Nhưng Cảnh Chủ cũng không hề nói người của gia tộc Lưu Ly cũng có thể nội đấu vì tài nguyên
Lưu Tô Tử cực kì phẫn uất
- Thất muội, cũng đừng đổ oan ta, chúng ta không có nội đấu a
Lưu Tô Lục cực kì đắc ý, hôm nay Lưu Tô Tử hẳn phải chết không nghi
ngờ
Một khi loại bỏ được nàng, như vậy liền lại bớt đi một đối thủ cạnh tranh
- Ầm
Ầm
Ầm
Ầm
Ầm
Ầm!
Phong Phi Vân bay ngang trời mà đến
Một cái tát hắn nện cho Lưu Tô Lục
bay đi ra xa
Thân thể xinh xắn đáng yêu của nàng bị quẳng đi mấy trăm
trượng, rơi xuống một mảnh phế tích Tiên Thành, muôn vàn khối đá vuông
vức từ thuở xa xưa đổ rào rào xuống mà đè lên
Lưu Tô Tử cũng có hơi sửng sốt
- Đi theo ta
Phong Phi Vân bay xuống bên cạnh Lưu Tô Tử, một tay tóm lấy vai nàng, sau đó triển khai Luân Hồi Tật Tốc mà vụt bay đi
Thân thể Phong Phi Vân giống như dã thú, hắn đánh bay hơn mười vị tu sĩ tiền bối đi ra ngoài xa
- Ầm
Ầm
Ầm
Ầm
Ầm
Ầm!
Lưu Tô Lục bay ra từ trong phế tích, khắp người đều là bụi bặm, trông
chật vật không chịu nổi, trên khóe miệng vẫn còn vương một ít tơ máu
Nàng nhìn chăm chú theo phương hướng Phong Phi Vân và Lưu Tô Tử đào tẩu, trong mắt tràn đầy sát ý:
- Bán yêu đáng ghét, truy theo cho ta
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hơn mười lão già bên phía Lưu Tô Tử đều bị giết chết, một người đều không còn sống sót
Trên mặt đất tràn đầy tử thi trông cực kì thảm thiết, máu tươi nhuộm đỏ
một mảnh phế tích này, một đám huyết dịch Chân Nhân vẫn còn đang bập
bùng cháy
- Vốn là không có sai sót, lại không có nghĩ giữa đường mọc ra một tên
bán yêu, nếu như để cho Lưu Tô Tử phản hồi Hồng Diệp Tinh, hồi báo việc
này cho Cảnh Chủ
Cảnh Chủ chỉ sợ sẽ chĩa mũi dùi vào Cửu Tiêu Tiên
Thành
Tiêu Bách Minh gắt gao cau mày, cảm giác rất tức giận, đặc biệt đối với Phong Phi Vân thì phẫn uất không thôi
Vũ Hóa Hiền Giả không thể nhúng tay vào cuộc tranh giành người kế thừa
phủ Cảnh Chủ
Nhưng mà hiện tại lão đã nhúng tay vào, một khi Lưu Tô Tử
phản hồi Hồng Diệp Tinh thì chính là tử kỳ của lão
Lưu Tô Lục nói:
- Nàng không trốn thoát được, Lưu Tô Lam và người của Vô Thọ Tinh Cung
đang chờ nàng ở phía trước
Phía trước không có đường sống, chỉ có đường chết, chúng ta cũng nhanh chóng đuổi theo đi thôi
Nếu như để cho tiện
nhân kia chạy thoát được thì hậu hoạ vô cùng vô tận
Lưu Tô Tử nhẹ tựa như một cành liễu, bị Phong Phi Vân nắm ở trong tay
Bên tai nàng tràn đầy tiếng xé gió, cảnh vật không ngừng lui về phía
sau
Tốc độ của Phong Phi Vân sắp đến trình độ cao nhất, giống như một ngôi sao băng bay trong phế tích
Cửu Tiêu Tiên Thành có cường giả cảnh giới Vũ Hóa, mà lại còn không chỉ
một vị, khiến cho Phong Phi Vân không thể không đào tẩu
Tạm thời hắn
vẫn còn không muốn liều mạng cùng cường giả cảnh giới Vũ Hóa
- Tại sao mỗi lần gặp phải ngươi, ta đều không may như vậy
Lưu Tô Tử phồng mang trợn mép, cũng không bởi vì Phong Phi Vân cứu mình mà cảm kích Phong Phi Vân
Ngược lại nàng có cảm giác Phong Phi Vân là
sao chổi
- Này, có thể nói một câu tiếng người hay không
Nếu không phải nhờ có ta, thì ngươi cũng đã chết hai lần
Phong Phi Vân thật không thể im lặng, những Thiên Chi Kiêu Nữ này thật
đúng là đức hạnh quái dị
Rõ ràng chính mình cứu bọn họ, đã không cảm
kích thì thôi, mà lại còn muốn đổ trách nhiệm lên trên người của hắn.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.