Linh Chu

Chương 1508: Sát nhân cuồng đồ (1)




Trái cây đen như mực bay một vòng rồi lại bay trở về trong tay Phong Phi Vân
Nó chỉ lớn như quả đào đen, đầy người đều là mũi nhọn
Phong Phi Vân lại lần nữa ném trái cây này đi ra xa
Nó đánh vào trên
trán Du Tử Lâm, lập tức làm cho trán của hắn bị nện đến máu me nhầy
nhụa, sọ đều thiếu chút nữa bị nện nứt ra
- Chết tiệt, đây là ám khí gì
Du Tử Lâm vội vàng xuất ra Thập Phẩm Linh Khí "Thái Cực Bát Quái Ấn" để
bảo vệ bản thân
Hắn sợ bị ám khí Phong Phi Vân lại tập kích lần nữa
- Rầm
Nhưng mà Thái Cực Bát Quái Ấn lại căn bản không phòng ngự nổi trước trái cây đen như mực này
Đan điền của hắn bị đánh một cái, cả thân thể đều
chấn động
Oa
Trong miệng phun ra một ngụm máu tươi
- Phong Phi Vân, có giỏi thì đường đường chính chính đánh một trận với
ta
Dùng Thạch Đầu công kích thì coi là anh hùng hảo hán cái gì
Du Tử Lâm tức đến muốn thổ huyết
Vốn chính mình mang theo Đạo Khí vô
biên vô tận mà xông lên, hắn muốn đánh một trận long trời lở đất với
thiên tài hàng đầu của Bán Yêu Minh
Nhưng mà vẫn còn chưa hề đánh nhau, thì hắn liền bị đánh cho chật vật như vậy
Thế này đúng là khiến cho Vô Thọ Tinh Tử như hắn đây cảm thấy cũng khá mất mặt
- Không phải Thạch Đầu, mà là Quả Tử
Thánh Thực Quả thì thầm một tiếng
Phong Phi Vân nói:
- Ta khuyên Vô Thọ Tinh Cung các ngươi tốt nhất có lẽ không nên tham gia vào cuộc tranh giành người kế thừa phủ Cảnh Chủ, để tránh bị hại
- Hừ, khẩu khí thật lớn
Địa Hồng lão đạo tính tình nóng nảy
Lão cảm thấy Phong Phi Vân thật sự
quá kiêu ngạo, cũng dám lớn lối không biết xấu hổ như thế trước mặt ba
vị Vũ Hóa Hiền Giả, quả thực chính là không có coi trọng gì Vô Thọ Tinh
Cung
Địa Hồng lão đạo tu luyện hơn sáu nghìn năm, chính là một vị hiền giả
của Vô Thọ Tinh Cung, hiểu biết Đạo Khí vô cùng uyên bác, như là một
mảnh Khí Hải quay cuồng trong thân thể lão
Ngón trỏ và ngón giữa của lão tạo thành chỉ kiếm
Lão vừa búng ngón tay ra ngoài, liền bắn ra một đạo kiếm khí sắc bén
Phong Phi Vân triển khai ba tòa đại Vực để bảo vệ bản thân, ngăn cản một đạo kiếm khí này
Sau đó hắn lại đánh Thánh Thực Quả đi ra ngoài, công
kích vào đạo mào ( mũ đạo) trên đầu Địa Hồng lão đạo
- Rầm
Tốc độ của Thánh Thực Quả thật sự quá nhanh, coi như là Địa Hồng lão đạo cũng không kịp ngăn cản, đạo mào bị bắn văng đi ra ngoài, mái tóc bạc
trên đầu rơi xuống, trông có vẻ rất là chật vật
- Đáng ghét
Địa Hồng lão đạo chưa từng chật vật như thế
Huống hồ vẫn còn bị một bán yêu cấp vãn bối đánh rơi đạo mào, chuyện này chính là vô cùng nhục nhã
Ánh mắt của Phong Phi Vân trông cực kì sắc bén
Mặc dù là đang đối đầu
Vũ Hóa tiên hiền thì chiến ý trên người lại vẫn như nước cuộn trào
Từ
trên cánh tay ngưng tụ ra lực lượng của một vạn con Linh Thú chiến hồn,
nó tỏa ra hào quang vô tận
Hắn sử dụng lực lượng toàn thân quăng Thánh
Thực Quả ra xa
- Gia gia cứu mạng a, gia gia cứu mạng a, đồ chết tiệt ngược đãi ta
Thánh Thực Quả lớn tiếng kêu rên, thân thể giống như một tảng thiên
thạch nhỏ
Do phát sinh ma sát kịch liệt với không khí, trên thân thể
hắn bốc lên ngọn lửa Hỏa Diễm, mang theo khí thế vô cùng lợi hại mà công kích trên thân thể Địa Hồng lão đạo
- Phốc
Thân thể Địa Hồng lão đạo bị Thánh Thực Quả đánh xuyên qua, trên ngực xuất hiện ra một lỗ thủng, nó đang không ngừng chảy máu
Thánh Thực Quả bay loạn một vòng, rồi lại quay trở về trong tay Phong
Phi Vân
Trên vỏ Thực Quả vẫn còn dính theo Vũ Hóa huyết dịch
Nếu như
là Thực Quả khác, chỉ sợ đã sớm bị Vũ Hóa huyết dịch luyện hóa
Nhưng mà nó lại không bị thế, ngược lại còn nuốt chửng Vũ Hóa huyết dịch vào
trong thân thể, làm phát ra âm thanh "Bẹp bẹp"
Tất cả mọi người tức thì trợn mắt há hốc mồm
Một vị Vũ Hóa Hiền Giả
không ngờ lại bị Phong Phi Vân đả thương, xuyên thủng thân thể
Bán yêu này làm được điều đó như thế nào
Rất nhiều người đều nhìn về hướng quả cầu quái dị đen như mực kia trong
tay Phong Phi Vân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nó giống như là hòn đá, hoặc như là quả cầu sắt, lại
cũng giống như tảng thiên thạch.

Rốt cuộc là vật gì vậy, mà lại có thể dễ dàng xuyên thấu phòng ngự của bậc Vũ Hóa Hiền Giả
Phong Phi Vân cũng có hơi kinh ngạc
Mao Lão Thực này hình như rất
nghịch thiên, đối bất cứ trận pháp, kết giới, phòng ngự nào thì nó đều
hoàn toàn miễn dịch, không có bất cứ đồ vật gì có khả năng giam cầm nổi

Mấu chốt là tốc độ của nó còn cực kỳ đáng sợ
Trước đây chính nó đã cõng Mao Ô Quy trên lưng xông ra khỏi vòng vây dày đặc của cường giả vạn
tộc, không người nào có khả năng cản nó
Bởi vì Thánh Thực Quả đã biến đổi chỉ còn lớn như quả hắc đào nhỏ, nên
cũng không có người nào nhận ra nó là Thánh Thực Quả
Cũng không ai biết được nó chính là một trái cây kia đã chạy ra khỏi vòng vây của cường
giả các tộc ở Thánh Linh mộ táng
Lưu Tô Tử cũng rất hiếu kỳ đối với một kiện "Báu vật" kia trong tay
Phong Phi Vân
Nhưng mà cuối cùng nàng cũng không hỏi đến, mà chỉ là
cười nói với Lưu Tô Lam:
- Phong Phi Vân là người đứng đầu tùy tùng của ta
Lục tỷ, chỉ sợ ngươi
và Tứ tỷ đều muốn lập mưu giết hắn
Hôm nay các ngươi thất bại trong
gang tấc, cũng là tự chuốc vạ vào mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Phải vậy không
Nhưng mà ta lại không cho là như vậy
Ở phía sau có bụi mù cuồn cuộn, đám người Cửu Tiêu Tiên Thành và Lưu Tô
Lục đã đuổi kịp đến, hoàn toàn chặt đứt đường lui của Phong Phi Vân và
Lưu Tô Tử
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Tô Lục đứng ở trên lưng một con Tuyết Lang Linh Thú trắng tinh,
những dải đai xanh trên người phất phơ
Da thịt so với lớp lông của
Tuyết Lang thì còn trắng hơn, trắng ngần đến sáng bóng long lanh, giống
như mỹ ngọc chạm khắc thành
- Bách Minh tiền bối và Bách Lý tiền bối, lần này liền trông chờ vào các ngươi, cần phải giết chết hai người này, hoàn toàn loại trừ hậu hoạ
Lưu Tô Lục ánh mắt lạnh lùng, tràn đầy vẻ ác độc nham hiểm
Hai vị Vũ Hóa Hiền Giả Cửu Tiêu Tiên Thành đi lên phía trước, đều là bậc tồn tại đã sống mấy ngàn năm, trên người linh khí như nước cuộn trào
mùa lũ, đã giam cầm cả không gian
Những tu sĩ khác đều tự xuất ra linh binh, mỗi người đứng trông chừng
một chốn, khóa chặt hư không để phòng ngừa Phong Phi Vân và Lưu Tô Tử
đào tẩu
Sắc mặt Lưu Tô Tử cũng sầm lại
Nàng biết hôm nay cơ hội thoát khốn
không lớn, nhưng mà lại cũng không có quá nhiều sợ hãi
Nàng xuất ra một thanh Bạch Ngọc Chiến Kiếm, hoành kiếm đứng thẳng, tư thế oai hùng so
với Phong Phi Vân không kém hơn bao nhiêu
- Chuẩn bị liều mạng sao
Phong Phi Vân hỏi
- Đều đã thành loại cục diện thế này, vậy ngươi cho rằng còn có lựa chọn nữa ư
Lưu Tô Tử đáp
Phong Phi Vân cười cười, hắn nói:
- Cái đó cũng không nhất thiết, cứu binh của ta đã đến
- Cứu binh của ngươi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.