"Chết rồi sao?"
Thần Thiên Hắc Liên Phần Tâm, bản thân thiên linh chi vật chính là khắc tinh của Huyết Văn, chiêu này lại càng không hề nương tay, triệt để đoạn diệt sinh cơ.
Đêm tối đen kịt, rung động không nói nên lời, nội tâm mọi người lại càng điên cuồng rung động không thôi.
Huyết Văn cao cao tại thượng, không ai sánh nổi, lại dĩ nhiên đã chết!
Trận đấu đến từ Trung Thiên Vực Đại Tái này, quy tụ những thiên tài trẻ tuổi của Tứ Đại Đế Triều, những người được đánh giá cao nhất trong Bát Đại Thiên Tài, thế nhưng Huyết Văn cũng có thực lực chiến quần hùng. Trong mắt mọi người, hắn là một con ngựa ô không thể nghi ngờ.
Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, trong mắt tất cả mọi người, Huyết Văn chắc chắn sẽ tiến vào vòng Chung Kết cuối cùng. Thế nhưng không ai nghĩ tới, hắn lại chết ngay trong vòng thí luyện thứ ba.
Đối với các Đế Triều khác mà nói, đây có lẽ là một chuyện tốt, nhưng đồng thời cũng là một chuyện xấu."Huyết Văn chết rồi, nói như vậy chẳng phải chúng ta bớt đi một đối thủ cạnh tranh?" Các thiên tài của Đế Triều khác, hưng phấn nói.
Tàn Dương Thiên lại cười lạnh: "Huyết Văn chết rồi, nhưng đồng thời xuất hiện một đối thủ còn đáng sợ hơn."
Mọi người nghe vậy, quay ánh mắt nhìn, tập trung vào Thần Thiên.
Đúng vậy, Huyết Văn dù đã chết, bọn họ có thêm cơ hội, nhưng người đánh bại Huyết Văn lẽ nào là hạng người bình thường?"Vậy cũng phải xem hắn có thể sống sót không đã." Về phía Ánh Nguyệt Đế Triều, Lạc Tiêu mỉm cười, hắn được vinh dự là Đệ Nhất Kiếm Tu, kiếm đạo ý chí mà Thần Thiên vừa mới ẩn chứa, quả thực đã khiến hắn có hứng thú nồng đậm.
Mọi người nghe vậy, sắc mặt run lên.
Thực sự là như thế, người của Thiên Phủ Đế Quốc giết chết Huyết Văn của Thương Lam Đế Triều, trước không nói gia tộc Huyết Văn sẽ như thế nào, tiếp theo người của Thiên Phủ Đế Quốc này chắc chắn sẽ phải đối mặt với cơn giận của các thiên tài Thương Lam Đế Triều.
Một tiếng hổ gầm kinh thiên chỉ còn vang vọng giữa đất trời, lửa giận bùng phát, thương thiên rung chuyển, thấy Thương Thiên Khiếu thần sắc run lên, toàn bộ thương thiên vì đó mà biến sắc."Đây là?"
Phong vân đất trời biến sắc, rừng rậm đen kịt lại càng bị Yêu Phong làm cho rung chuyển."Giết người của Thương Lam Đế Triều ta, ngươi là không coi ta ra gì sao!" Thần Thiên vừa định lấy Túi Trữ Vật ra thì ngay lập tức, một tiếng gầm thét kinh khủng vang vọng bên tai, trực diện một luồng sức mạnh vô cùng chống lại ập đến.
Một tiếng ầm vang thật lớn, sức mạnh khủng khiếp cũng đã giáng xuống lên người hắn.
Lần thứ hai thổ huyết, trong mắt Thần Thiên lóe lên một tia run động, sức mạnh này quá mãnh liệt dị thường, thậm chí làm vỡ nát Linh Hồn Chiến Thể hiện tại của hắn. Nên biết rằng hắn còn mang Thần Ma Phật công, nhục thân cực kỳ cường hãn.
Vậy mà một quyền này thôi, lại khiến hắn thổ huyết.
Mà người ra tay, vẫn là Thương Thiên Khiếu như lúc trước.
Kẻ được vinh dự là thiên tài mạnh nhất của Thương Lam Đế Triều, trong Bát Đại Thiên Tài.
Thần Thiên ổn định thân hình, nửa quỳ trên mặt đất, vừa mới ngẩng đầu lên thì thân hình khổng lồ của Thương Thiên Khiếu đã ở ngay trước mắt.
Đồng tử Thần Thiên run lên."Giun dế, chung quy cũng chỉ là giun dế." Thương Thiên một chưởng, oanh trời mà ra.
Thấy không kịp né tránh, đúng lúc này, một chưởng kình trời giáng xuống, đối oanh tức thì khiến toàn bộ đất trời biến sắc.
Mọi người thấy người ra tay, ai nấy cũng đều kinh hô, dù là Thần Thiên vừa được cứu cũng kinh động."Nạp Lan Đế Thiên!"
Mọi người không ngờ, thời điểm quan trọng này lại có Nạp Lan Đế Thiên đứng ra."Ồ, chẳng phải ngươi không để ý tới sống chết của bọn họ sao?" Thương Thiên Khiếu nói."Đúng vậy, nhưng bây giờ ta đổi ý rồi." Nạp Lan Đế Thiên không phải kẻ ngốc, cuộc tỷ thí này đối với hắn cũng có không ít áp lực, nhưng nếu có thể khiến Thần Thiên sống sót, chẳng phải sẽ chia sẻ được một ít sao?
Cứ như vậy, hắn sẽ có càng nhiều cơ hội giành được vị trí thứ nhất Trung Thiên Vực Đại Tái."Ngươi cảm thấy với trình độ này sẽ giúp được ngươi sao?" Thương Thiên Khiếu dường như đã nhìn thấu tâm tư hắn.
Ngay vào lúc hai bên giằng co, một thanh niên áo trắng bước tới."Tên ngốc đó, ta đã sớm nói đừng để hắn hành động một mình, nhưng mà thế nào đi nữa thì ngươi vẫn là người của Thương Lam Đế Triều ta." Một thân áo trắng, run rẩy tuyết đao, tóc trắng bồng bềnh mà đến, không ai phát hiện ra tung tích của nó."Vũ Thượng." Mọi người nuốt nước miếng, Vũ Thượng đã xuất hiện ngay vị trí Huyết Văn vừa chết.
Tốc độ của hắn, khiến đám người run rẩy.
Thần Thiên sắc mặt nghiêm lại, bốn mắt chạm nhau, hắn có thể cảm nhận được người này rất mạnh."Giết Huyết Văn, thú vị đấy, vậy thì để ta xem ngươi mạnh đến mức nào!" Vũ Thượng dưới sự chú ý của mọi người, bộc phát đao ý.
Trong chớp mắt va chạm, Thần Thiên đột nhiên xuất kiếm, kiếm ý tỏa ra hàn mang.
Đao đến càng nhanh, dường như hàm chứa phong hàn ý, hàn ý khủng khiếp làm tất cả mọi người toàn thân run lên.
Thần Thiên bị ép lùi trở về.
Vũ Thượng cười lạnh: "Đây chính là thực lực của ngươi sao?"
Thần Thiên không nói gì, hồn chi lực vô hình bùng nổ, đã khóa chặt Vũ Thượng, lúc chiến đấu với Huyết Văn, Thần Thiên đã phóng thích ra vực chi lực cường đại. Bởi vì đây là lần đầu tác chiến trong thời gian dài nên hắn đã không khống chế tốt sức mạnh này, khiến cho hiện tại có chút suy yếu."Xem ra, ngươi không có tư cách tham gia so tài nữa rồi." Đao ý của Vũ Thượng vừa xuất hiện, lúc này, dưới đêm tối đen kịt, xung quanh truyền đến những hơi thở khủng khiếp.
Một đạo, hai đạo, ba đạo, bốn đạo...
Những năng lượng cường đại này tập trung ở xung quanh Thần Thiên.
Hoa Phi Hoa, Tiêu Cửu Ca khi thấy bọn họ, trên mặt lộ rõ vẻ sợ hãi xen lẫn vui mừng."Thương Lam Đế Triều, là muốn bắt nạt Thiên Phủ ta không người sao?" Một tiếng quát lạnh vang vọng, Kiếm Lưu Thương từ trên trời giáng xuống, ném ra một cái đầu người đẫm máu.
Khi mọi người thấy được, không ai không tỏ vẻ kinh hãi."Người xếp hạng thứ tư của Thương Lam Đế Triều, chết rồi?"
Sự rung động tràn ngập trong lòng mọi người."Cuộc thi đấu đã kết thúc, nếu Thương Lam Đế Triều các ngươi không phục thì chúng ta có thể ra mặt làm đối thủ của các ngươi." Minh Dạ từ Vong Linh Thế Giới hiện lên, Khô Lâu Cự Binh kinh khủng bao vây lấy tất cả mọi người."Những gì Tam Đại Đế Triều các ngươi đã làm, Thiên Phủ Đế Quốc ta khắc cốt ghi tâm!" Dưới ánh trăng, một bóng người lướt nhẹ trên ánh trăng, sau lưng hắn nở ra một cây Nguyệt Hòe Thụ thu nhỏ."Người đã hy sinh vì Thiên Phủ Đế Quốc, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ đòi lại công bằng!" Sau khi Nguyệt Bất Phàm xuất hiện, Vũ Vô Tâm cũng đi đến bên cạnh Thần Thiên.
Ngay sau đó, Thần Nam, Phong Vô Thương, Nam Sơn và những người khác liên tiếp đứng ra bảo vệ Thần Thiên.
Khi mọi người thấy người của Thiên Phủ Đế Quốc vẫn còn nhiều người sống sót như vậy, ai nấy cũng đều chấn động."Chuyện gì xảy ra vậy, sao Nguyên Ương Đế Triều lại còn nhiều người như vậy?" Người của Tam Đại Đế Triều cũng kinh ngạc không thôi, bọn họ không sao ngờ tới, Nguyên Ương Đế Triều vẫn còn nhiều người sống sót như vậy.
Dù là Quỳ, Mộng Thanh Tửu, bọn họ cũng kinh ngạc.
Vốn cho rằng người của Nguyên Ương Đế Triều đã gần như bị tiêu diệt hết."Không ngờ lại bị Thiên Phủ Đế Quốc vượt mặt." Trong đám người, Lý Tinh Vân chậm rãi xuất hiện, hắn cũng đứng về phía Thần Thiên."Thú vị thật, trong tình huống như vậy mà vẫn còn người sống sót sao!" Thương Thiên Khiếu nhếch mép cười một tiếng.
Vũ Thượng không tiếp tục tấn công, mà nhìn về phía Thần Thiên đang được mọi người bảo vệ phía sau."Sao nào, ngươi chỉ biết làm rùa đen rút đầu sao?" Vũ Thượng cười nhạt.
Thần Thiên không đáp lời, im lặng lúc này chính là sự phản kích có lợi nhất, dù sao nội khí hỗn loạn của hắn vẫn chưa khôi phục."Ngươi dường như rất không cam tâm nhỉ, muốn một trận chiến với ta, được thôi, ta cho ngươi cơ hội này." Sau khi lời vừa dứt, một chuyện không ai ngờ tới xảy ra, Vũ Thượng lại ném Túi Trữ Vật cho Thần Thiên."Thượng ca, ngươi đang làm cái gì vậy?" Các thiên tài của Thương Lam Đế Triều đầy vẻ khó hiểu và chấn kinh, ngay cả những người xung quanh cũng kinh ngạc không thôi.
Thương Thiên Khiếu sửng sốt một chút, rồi không nói gì.
Vũ Thượng cười lạnh nói: "Lúc đầu ta không định cho ngươi cơ hội, nhưng ta ngược lại muốn xem ngươi có thể đạt đến mức độ nào, ta sẽ ở trên Đại Tái chờ ngươi, đương nhiên, nếu ngươi không có chuẩn bị tâm lý thì sẽ chết rất thảm."
Túi Trữ Vật đã đến tay Thần Thiên.
Vũ Thượng làm như vậy chính là muốn Thần Thiên tiếp tục thi đấu.
Chính là muốn tra tấn hắn triệt để trong trận đấu, tất cả mọi người đều đã đoán ra mục đích của Vũ Thượng.
Thần Thiên lại cười: "Ngươi sẽ hối hận về quyết định lúc này của mình."
Vũ Thượng run lên: "Ồ, vậy sao, ngược lại ta rất mong đợi đấy.""Thương Thiên, đi thôi, muốn giết bọn chúng không cần phải vội." Vũ Thượng nhìn về phía Thương Thiên Khiếu, trước khi đi lại nở một nụ cười quỷ dị.
Thương Thiên Khiếu dường như hiểu ý nghĩa trong nụ cười đó, để lại một bóng lưng ngạo nghễ, cùng Vũ Thượng trở về.
Thương Lam Đế Triều không còn truy cứu nữa, những Đế Triều khác cũng không bị tổn thất gì, cho nên đối với bọn họ, chuyện này không liên quan gì tới mình.
Nhưng rất nhanh, sắc mặt mọi người lại trầm xuống, tất cả ánh mắt đều nhìn về phía vị trí của Nam Môn Tuyết Kiến và Âm Mạch Ly."Vòng thứ ba thí luyện, không sai biệt lắm cũng nên kết thúc rồi chứ!" Thương Thiên Khiếu nhìn về phía Nam Môn Tuyết Kiến.
Nam Môn Tuyết Kiến liếc nhìn trời: "Thời gian không còn sớm nữa, tiếp theo Âm Mạch Ly sẽ dẫn đầu tất cả các ngươi đến Vụ Đô nghỉ ngơi, những người nắm giữ tích phân, đều có tư cách tham gia Hoàng Triều Đại Tái. Ba vòng thí luyện đầu đối với mọi người chỉ là vòng sơ tuyển thôi. Những vòng thí luyện tiếp theo mới là Đại Tái thật sự, tất cả hãy về Vụ Đô nghỉ ngơi. Ba ngày sau sẽ tiến hành vòng giao đấu thí luyện thứ tư."
Lời vừa dứt, trong đám người lập tức dấy lên một mảnh rung động.
Tất cả mọi người đều tưởng rằng sẽ tiếp tục tiến hành vòng thí luyện thứ tư, không ngờ lại phải ba ngày sau mới bắt đầu, hơn nữa qua lời nói của Nam Môn Tuyết Kiến có thể thấy, ba vòng đầu thí luyện chỉ là vòng sơ tuyển mà thôi.
Nếu không phải đã trải qua cuộc thí luyện thú liệp vừa rồi thì rất khó tưởng tượng cuộc tỷ thí thật sự sẽ tàn khốc đến mức nào."Tiếp theo, các ngươi hãy đưa tích phân của mình ra." Nam Môn Tuyết Kiến đã rời đi trước, phần việc còn lại sẽ do Âm Mạch Ly phụ trách.
Mọi người bắt đầu nộp chiến lợi phẩm, lần này Tứ Đại Đế Triều đều có tổn thất, thậm chí có một số thiên tài mạnh mẽ của một vài Đế Triều chết trong tay kẻ khác. Trong đó Thương Lam Đế Triều có người xếp hạng thứ tư, thứ năm và thứ bảy tử vong.
Tình hình của Ánh Nguyệt Đế Triều, Tử Diệu Đế Quốc cũng không khá hơn là bao.
Thê thảm nhất chính là Nguyên Ương Đế Triều, Đế Triều của bọn họ chỉ còn lại Phạm Âm Tử, Mộng Thanh Tửu, Quỳ ba người tiến cấp, 16 nước phụ thuộc đều toàn diệt, chỉ có Lý Tinh Vân thành công tiến cấp.
Về phía Thiên Phủ Đế Quốc, tích phân của Tiêu Cửu Ca và Hoa Phi Hoa không đủ, nhưng Thần Thiên đã chia đều tích phân của Huyết Văn cho bọn họ, vậy nên tất cả mọi người của Thiên Phủ Đế Quốc đều đã thành công tiến cấp.
Mọi người không khỏi cảm thán trước sức mạnh của Thiên Phủ Đế Quốc, lại có thể tuyệt cảnh phùng sinh, rõ ràng cũng đã mất đi tư cách dự thi, lại như một kỳ tích nắm giữ khả năng tiếp tục.
Nhưng dù là như thế, thí luyện thú liệp đã gieo vào lòng tất cả mọi người của Thiên Phủ Đế Quốc một nỗi rung động không thể nào giải thích.
Đặc biệt là Thần Thiên, người đã bị thương dưới tay Thương Thiên Khiếu, nội tâm càng sinh ra một dao động to lớn. Dao động này đã khiến Thần Thiên càng thêm khát vọng trở nên mạnh mẽ hơn nữa!
