Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Linh Võ Đế Tôn

Chương 1128: Khiêu chiến Luyện Ngục!




Chương 1128: Khiêu chiến Luyện Ngục!

Thần Thiên vốn cho rằng sau khi khiêu chiến độ khó cao hơn sẽ xuất hiện một đối thủ mạnh mẽ hơn, nhưng hắn không thể ngờ được người trước mắt lại chính là bản thân mình.

Khi khuôn mặt lạnh như băng kia xuất hiện trước mắt, vẻ mặt Thần Thiên càng thêm ngưng trọng.

Tu vi của hắn tăng lên rồi!"Đây là Bán Thánh cảnh giới sao?"

Bán Thánh cảnh giới của chính mình?

Thần Thiên hít một hơi khí lạnh.

Bản thân hắn là đối thủ nên càng rõ ràng hơn việc sau khi tu vi tăng lên thì bản thân sẽ đáng sợ đến mức nào, huống chi người xuất hiện hiện tại còn là Bán Thánh.

Đây mới chỉ là độ khó khiêu chiến thôi.

Thần Thiên giờ phút này có chút hiểu được vì sao Thuần Dương Tử nói rằng thiên tài kiệt xuất nhất của Đạo Tông cũng chỉ có thể xông qua được Luyện Ngục.

Độ khó này đã là Bán Thánh, vậy cấp độ thí luyện Luyện Ngục chắc chắn là khiêu chiến cấp bậc Thánh Giả rồi.

Nội tâm Thần Thiên dấy lên sóng gió nhưng đồng thời lại có chút mong chờ, thậm chí hắn còn muốn xem thử bản thân mình khi thành Thánh Giả sẽ mạnh đến mức nào.

Nhưng trước mắt Vô Trần đã phát động công kích về phía hắn.

Mặc kiếm sắc bén tỏa ra uy thế của Tuyệt Thế Hung Khí, Vô Trần ở cảnh giới Bán Thánh lại có thể phát huy ra sức mạnh Kiếm Hồn của Mặc kiếm sao?

Chuyện này sao có thể xảy ra?

Dù có bắt chước hay phục chế như thế nào đi chăng nữa thì Kiếm Hồn sao có thể phục chế được?

Mặc kiếm trong tay Thần Thiên tựa hồ cũng phát ra kiếm minh rung động, uy lực Nhất Kiếm Bách Vạn Hồn thế mà trong nháy mắt đã nở rộ khi hai bên vừa giao thủ.

Toàn bộ lôi đài vang vọng tiếng vong hồn than khóc, vạn quỷ gào thét, sát khí kinh khủng, lệ khí tràn ngập giữa trời đất.

Thần Thiên thu lại tâm thần, toàn lực ứng chiến.

Hắn hiểu rất rõ đối thủ trước mắt mạnh đến mức nào, nhưng chính vì như vậy mà chiến ý cuồn cuộn càng trào dâng từ thể xác tinh thần của hắn.

Giết!

Hai bên đồng loạt hét lớn, vung kiếm lên, đột nhiên kiếm khí cuộn trào như sóng lớn, diệt đi mọi thứ, vô tận kiếm mang chấn nhiếp cả trời đất.

Mặc kiếm của cả hai bên đều bá khí ứng chiêu, chém giết giữa không trung, hung uy càng lúc càng tăng, hai hùng giao chiến khiến trời đất u ám, khắp nơi mờ mịt, chỉ còn tiếng kiếm vang lên dồn dập như khúc chiến ca đốt cháy tâm hồn.

Mặc kiếm đối Mặc kiếm, Thần Thiên đối Thần Thiên, trong chốc lát quỷ vũ ma quái, hai người đổi thế xoay vần, thi triển hết tuyệt thế kiếm tài.

Trong lòng Thần Thiên rung động kinh hãi, chiến huyết sôi trào.

Dù đối thủ mạnh vượt quá sự liệu của hắn, nhưng nghĩ đến nếu mình cũng ở Bán Thánh cảnh giới, cũng có thể sở hữu sức mạnh cường hãn như vậy, khát vọng trở thành cường giả đã không ngừng kích thích quyết tâm mạnh lên của hắn.

Lợi kiếm trong tay hắn vung vẩy càng mạnh mẽ hơn, Hắc Ám kiếm mang tỏa ra càng thêm nhiếp hồn đoạt phách, Mặc kiếm khẽ động, cả hư không đều ngập tràn hắc mang.

Hai bên thế lực ngang nhau, vào lúc này, một Thần Thiên khác đột nhiên bộc phát ra thần niệm chi uy.

Thần Thiên khẽ giật mình, không ngờ đối thủ lại có thể sử dụng Thần Niệm Thiên Hạ.

Trong chớp mắt thất thần, kiếm của đối phương đã lạnh lùng tiến đến!

Một kiếm đột ngột xuất hiện, mũi kiếm sắc nhọn đến mức không gian dị tượng nối nhau xuất hiện, hư không cũng rung chuyển, trong nháy mắt ánh tà dương đỏ quạch như máu, đây chính là chiêu thức mở đầu của Tịch Dương Chi Kiếm.

Thần Thiên nhìn thấy, linh lực ngưng tụ, kiếm mang nở rộ, cũng là ánh hồng tà dương, uy lực vô biên của Kiếm Ý, trong khoảnh khắc gió mây cuộn ngược, trăm dặm long trời lở đất, uy lực của Mặc kiếm càng khiến âm hồn lệ quỷ gào thét."Tịch Dương Chi Kiếm!""Tịch Dương Chi Kiếm!"

Hai tiếng quát đồng thời vang lên, kiếm quanh quẩn giữa không trung, trời đất như tà dương thiêu đốt, chỉ thấy một mảnh đỏ rực xuất hiện, hai bóng dáng Thần Thiên giao thoa, âm thanh Mặc kiếm va chạm chấn động màng tai, rất lâu không tiêu tan.

Mà lôi đài động quật này cũng rung chuyển dữ dội vì cuộc giao tranh của hai người.

Thần Thiên bên trái tay rớm máu, nhuộm đỏ cả Mặc kiếm.

Mà Thần Thiên bên phải thì chỉ tay áo bị rách, không có nửa vết máu.

Người bị thương lại chính là Thần Thiên thật sự."Không hổ là Bán Thánh cấp bậc của chính mình, một kích toàn lực mà lại khiến bản thân mình bị thương!"

Tâm thần Thần Thiên chấn động, tay cầm kiếm càng thêm chặt hơn.

Vô Trần còn lại vẫn không nói lời nào, kiếm quang lóe lên, đối với hắn mà nói, bản thân trước mắt bất quá chỉ là một Kẻ Khiêu Chiến.

Xem như một người bị khiêu chiến, hắn chỉ là một cỗ máy nắm giữ lực lượng của Thần Thiên mà không có chút cảm xúc, dù giết chết chính mình hắn cũng không có chút do dự nào.

Trong im lặng, chiến ý một lần nữa bùng phát.

Một tiếng quát lạnh vang lên, giả Vô Trần thân hình cực nhanh, đột nhiên xuất chiêu, tay áo vung lên, mũi kiếm biến ảo, nhanh đến mức không nói lên lời, nhanh đến mức như đã từng quen biết.

Khi Thần Thiên thấy cảnh này, mặt lộ vẻ kinh hãi, một chiêu này là...

Sinh Tử Nhất Niệm!

Kiếm quang lóe lên, đoạt mệnh mà đến.

Lúc Thần Thiên ý thức được thì trước ngực đã rớm máu, vết kiếm dữ tợn lưu lại vết thương sâu thấy cả xương!

Uống Kỳ Tích Đan vào, trong lòng Thần Thiên kinh hoàng, nếu không nhờ đan dược, vừa rồi một kích kia đã muốn lấy mạng hắn!

Thần Thiên cuối cùng cũng không dám chủ quan, tay cầm kiếm càng thêm không dám thả lỏng.

Bán Thánh cấp bậc bản thân, cường đại hơn xa những gì hắn dự liệu, cho dù là thi triển Sinh Tử Nhất Niệm cũng mạnh hơn bản thân hiện tại rất nhiều.

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì rất có thể hắn sẽ chết ở đây.

Nhưng bỏ cuộc không phải phong cách của Thần Thiên.

Hai người liếc mắt giao chiến, Thần Thiên hít sâu một hơi, đã vậy thì chỉ có thể tốc chiến tốc thắng."Nhân Linh Biến!"

Khí tức của Thần Thiên đột ngột bùng nổ, linh lực kinh khủng bao quanh người hắn, tu vi của hắn trong nháy mắt đã đột phá đến Linh Tôn cảnh giới tầng thứ bảy.

Đây chính là cực hạn của Nhân Linh Biến, cũng là phạm vi mà Thần Thiên có thể hoàn mỹ nắm giữ sức mạnh.

Khí tức tăng lên đột ngột, có lẽ khiến giả Thần Thiên cảm nhận được nguy hiểm.

Thân thể vốn đang đứng yên đột nhiên lung lay, Thuấn Túc được phát huy đến cực hạn.

Thần Thiên cũng đồng thời thi triển Thuấn Túc nhưng tốc độ của đối thủ lại hoàn toàn vượt trội hơn hẳn.

Nếu không thể giành được ưu thế về tốc độ thì người thua vẫn là bản thân.

Không bao lâu sau, trên người Thần Thiên đã có thêm những vết kiếm chi chít.

Mà lực lượng của đối thủ thì ngày càng mạnh, dù là kiếm kỹ, võ kỹ hay là thần niệm thì đều áp chế hoàn toàn Thần Thiên."Chỉ có thể thử một lần."

Ánh mắt Thần Thiên thay đổi, tốc độ Thuấn Túc càng lúc càng chậm, kiếm của đối thủ lại càng lúc càng nhanh.

Ngay lúc một kiếm tuyệt thế kinh thiên sắp đánh tới thì quanh thân Thần Thiên đột nhiên phát ra tiếng rồng ngâm gào thét, trong khoảnh khắc rồng ngâm vang lên, thân thể hắn như du long, trong chớp mắt bay lên không trung.

Thiên Long Du.

Lúc này, tại đỉnh mây, trong Thiên Cung.

Người giám sát trận thí luyện này đã nhìn thấy Thần Thiên chiến đấu.

Ngay khi Thần Thiên sử dụng thân pháp Thiên Long Du, trong mắt hắn hiện lên sự rung động khó tin.

Thiên Long Du, gần như tất cả đệ tử Đạo Tông cấp cao đều sẽ biết loại thân pháp này.

Bản thân việc này không đáng ngạc nhiên, nhưng nếu tính tổng thời gian học tập từ đầu đến giờ chưa được bao lâu thì đủ khiến tâm hồn người chấn động.

Thanh niên này từ khi học được Thiên Long Du đến nay chưa đầy một khắc mà đã đạt đến trình độ du long!

Mặc dù chỉ là thân pháp giai đoạn một, chưa đạt đến long du Cửu Thiên, nhưng điều này cũng đủ làm người khác chấn động.

Nếu đây không phải là vận may thì chỉ có thể nói cái chết trước mắt đã kích phát tiềm lực của người này hoặc là bản thân hắn vốn dĩ có thiên phú võ học đáng sợ đến thế.

Dù thế nào thì biểu hiện của Thần Thiên cũng đã thu hút được sự chú ý của cường giả Đạo Tông...

Trên lôi đài, Thần Thiên sử dụng Thiên Long Du thức thứ nhất như Du Long cuối cùng cũng thoát được sự truy sát của Thần Thiên kia.

Sự lợi hại của thân pháp võ kỹ khiến Thần Thiên vô cùng phấn khởi.

Nếu bản thân học được long du Cửu Thiên thì ai có thể lưu giữ được mình trong thiên hạ này?

Bất quá dù đã thoát được sự khống chế của đối thủ, nhưng hiện tại hắn không cách nào đánh bại đối thủ trước mắt.

Muốn đánh bại Thần Thiên này thì biện pháp duy nhất là bản thân mình phải trở nên mạnh hơn!

Thần Thiên không còn ẩn giấu, Phong thuộc tính linh lực xuất hiện, phối hợp cùng Thiên Long Du, thân như du long, như gió nhẹ, chỉ trong một thoáng đã đến trước mặt giả Thần Thiên."Hoang Vu Kiếm Quyết!""Khô Tịch Chi Kiếm!"

Một kiếm tung ra, đoạt mệnh mà đến, nhưng tốc độ của giả Thần Thiên cũng không chậm, vừa né tránh vừa tung ra một đạo kiếm ý sắc bén.

Nhưng Thần Thiên không cho hắn cơ hội.

Phong Thần Chi Nộ, theo tiếng vang lên, chiến thần gào thét trong gió kinh khủng đánh tới, Phong Thần Nộ oanh kích chính diện Thần Thiên Bán Thánh.

Một kích kinh khủng lưu lại một lỗ thủng lớn trên ngực hắn.

Nhưng hắn cũng không vì thế mà ngã xuống, kiếm ý càng thêm mạnh mẽ, trong mắt thậm chí còn xuất hiện sự không cam lòng giống hệt như Thần Thiên."Thử lại lần nữa!""Hỏa Thần Nộ!"

Lửa trùng thiên, thiêu đốt cả trời đất.

Chỉ trong nháy mắt, giả Vô Trần bị bao bọc trong ngọn lửa Hỏa Diệm thiêu đốt cả trời đất.

Trong ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thân thể hắn cũng bốc cháy hừng hực.

Nhưng kiếm ý của gã không hề giảm, chiến ý càng tăng, kiếm ý kinh khủng mang theo Hỏa Diễm Chi Uy lao về phía Thần Thiên."Như vậy mà vẫn chưa chết?"

Vô Trần Bán Thánh đúng là đáng sợ như vậy."Vậy nếm thử chiêu này, Lôi Thần Nộ!"

Tiếng vang vọng giữa trời đất, Lôi Quang nổ tung, Lôi Thần giáng lâm từ trên trời, thân thể quang điện màu lam kinh khủng, thân như Chiến Thần, chiêu như Tử Thần, một kích tung ra sấm sét giữa trời quang.

Thân thể đang ở trong ngọn lửa dữ dội, trong gió lốc cuối cùng cũng bị Lôi Quang bao phủ.

Tựa hồ không thể chống cự nổi đau đớn đáng sợ này, thân thể giả Vô Trần cuối cùng đã kêu thảm biến mất trong trời đất.

Thấy giả Vô Trần biến mất, Thần Thiên từ trạng thái Nhân Linh Biến lập tức khôi phục lại, lúc này hắn mới nhận ra cả người mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Bên trong Vân Đỉnh Thiên Cung."Kiếm linh, tam thuộc tính linh lực thiên tài, dạng thiên phú như vậy cũng có thể gọi là kỳ tài.

Kẻ này không tệ, nếu có thể phò tá cho Đạo Tông ta thì có thể toàn lực bồi dưỡng.

Bất quá, có thể trở thành đệ tử Đạo Tông hay không thì chỉ dựa vào chút thiên phú này là chưa đủ."

Cường giả trong Vân Đỉnh Thiên Cung lẩm bẩm nói.

Những thiên tài như Thần Thiên tại Trung Thiên Vực nhiều vô số kể.

Mặc dù Thần Thiên đã thể hiện ra thiên phú cùng thực lực kinh người nhưng đối với cường giả Đạo Tông mà nói, nếu không vượt qua được khiêu chiến cấp độ Luyện Ngục thì rất khó khiến họ thực sự chú ý.

Cũng giống như những gì Thần Thiên thể hiện ra hiện tại, cũng chỉ là muốn chiêu mộ thành đệ tử Đạo Tông chứ chưa đạt đến mức khiến họ cảm động mà muốn thu làm đệ tử nhập môn.

Theo người này nhận xét, Thần Thiên có thể vượt qua khó khăn đã dùng toàn bộ sức mạnh, thiên phú của hắn cũng chỉ có thể đến đây...

Bên trong Long Môn Thạch Quật, Lôi Đài Diễn Võ Trường."Chúc mừng ngươi đã khiêu chiến thành công, hiện tại ngươi có thể mang theo phần thưởng rời đi từ phía bên phải thông đạo."

Thanh âm kia một lần nữa vang lên.

Thần Thiên nhìn xung quanh: "Nếu ta lựa chọn tiếp tục khiêu chiến thì sao?""Ngươi xác thực muốn khiêu chiến hình thức Luyện Ngục?"

Thanh âm linh hoạt kia rõ ràng khẽ run lên, có chút không dám tin vào sự lựa chọn của thanh niên trước mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.