Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Linh Võ Đế Tôn

Chương 1505: Tăng lên tu vi




Chương 1505: Tăng lên tu vi

"Ngươi đã có kế hoạch?"

Nghe được Thần Thiên ngữ khí cùng thần sắc, Sở Thiên Long biết rõ chiến tranh có lẽ cũng đã không cách nào tránh khỏi.

Chỉ là thân làm người có uy vọng nhất Cổ Cương, Sở Thiên Long biết rõ, giờ phút này Cổ Cương Vực cũng đang mưa gió phiêu linh, lung lay sắp đổ.

Nhưng hắn vẫn ủng hộ Thần Thiên, hắn lo lắng không phải bản thân, mà là toàn bộ Cổ Cương.

Bởi vì đối với mọi người Cổ Cương mà nói, còn có bao nhiêu người có dũng khí đối mặt tai họa?"Trước khi động thủ, tự nhiên muốn dự trữ lực lượng cho Thiên Phủ Đế Quốc cùng Cổ Cương Vực, đương nhiên, thời gian dành cho chúng ta không còn nhiều."

Thần Thiên đáp lời."Lão gia tử, trong lòng ngươi có điều gì lo lắng sao?"

Sở Thiên Long gật đầu: "Cổ Cương gặp phải liên tiếp tai họa này, hiện tại ta cũng không dám chắc, Bát Đại Tông có thể giống như trước đây không, hiện tại quan trọng nhất là quyết định của họ."

Thần Thiên nghe vậy, ánh mắt trầm mặc."Đương nhiên, ta sẽ để bọn họ tự mình đến lựa chọn, việc này không nên chậm trễ, ta lập tức cho người thông báo xuống dưới, để tất cả mọi người đến Lăng Thiên Tông tập hợp thế nào?"

Thần Thiên hỏi ý kiến của Sở Thiên Long."Như vậy cũng tốt, hỏi ý kiến những người khác, ta bắt tay vào sắp xếp, không, ta tự mình đi một chuyến."

Sở Thiên Long đột nhiên nói."Cũng tốt, vậy làm phiền lão gia tử."

Thần Thiên nghiêm mặt nói.

Lúc Sở Thiên Long rời khỏi Lăng Thiên Tông, trong lòng thực sự bất an, hắn sống quá lâu, thường thấy sự đời nóng lạnh.

Thần Thiên lần này trở về, tuy lần nữa cứu được Cổ Cương và những người bị nạn trong nước lửa, nhưng đối với những người gia đình tan nát mà nói, tất cả những điều này cũng đều do Thần Thiên mà ra.

Ân oán lẫn lộn, có lẽ trong lòng bọn họ với Thần Thiên đã sớm không còn ân tình, thậm chí còn thêm mấy phần hận ý.

Bây giờ Thần Thiên trở về, theo lời Thần Thiên, một khi tin tức hắn trở về lan khắp Vạn Quốc Cương Vực, kẻ địch sẽ không để cho Thần Thiên sống sót, có thể nghĩ, cuộc chiến tiếp theo sẽ đáng sợ đến mức nào.

Cho nên Sở Thiên Long quyết định tự mình đi một chuyến, hi vọng mọi người có thể nể mặt hắn, đến tham dự cuộc họp này.

Chỉ cần họ chịu nghe Thần Thiên nói, có lẽ mọi chuyện sẽ có cơ hội.

Mọi người nhìn thấy Sở Thiên Long khôi phục như ban đầu, sau khi thực lực hồi phục đều rung động trước thủ đoạn của Thần Thiên, trong Lăng Thiên Tông, tất cả mọi người đều đang chờ đợi.

Hiện tại, mọi người đều đang tập hợp ở đại điện Lăng Thiên Tông, tâm tình phức tạp khó nói thành lời."Lão Đại, các huynh đệ đều muốn gặp ngươi một lần."

Thiết Hùng đến trước mặt Thần Thiên nói."Cho mọi người tập hợp ở phía sau núi."

Thần Thiên chỉ nói một câu rồi một mình đi về phía sau núi.

Phía sau núi Cổ Cương cũng giống như phía sau núi Lạc Nhật Thành, là nơi yên nghỉ của người đã khuất.

Chỉ là mấy năm không trở về, khi Thần Thiên lần thứ hai xuất hiện ở mảnh đất cũ này, số bia mộ đã nhiều lên không chỉ gấp mười lần.

Nơi này chôn cất tên của những người đã hy sinh trong những năm gần đây.

Từng dãy bia mộ san sát nhau, như phủ lên bóng tối của trận đại chiến năm đó.

Chỉ cần liếc mắt, phảng phất có thể khiến Thần Thiên nhớ lại những tai ương Cổ Cương đã phải gánh chịu.

Khoảnh khắc đó, tim hắn khẽ rung lên.

Có một tấm bia mộ, lớn hơn, trang nghiêm hơn.

Đó là Y Quan Mộ của Tả Lão.

Thần Thiên nghe mọi người kể lại về Tả Lão, rằng ông đã vì bảo vệ Lăng Thiên Tông, tự bạo với một cường giả của Ám Giới Cung, lúc chết còn mỉm cười.

Nhắm mắt lại, Thần Thiên phảng phất nhớ được khuôn mặt hiền lành của ông lão."Tả Lão, hy vọng biết bao, ông có thể cùng ta đi đến cuối cùng, cùng ta đến đỉnh phong, nhìn xem đại lục rộng lớn này, nhìn xem thế giới phồn vinh này.""Thần Ngôn, ngươi còn nhớ chuyện khi ta mới về Thần gia không, khi đó chúng ta còn trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, ta còn suýt chút nữa phế tu vi của ngươi.

Ta nghe họ nói, ngươi vì bảo vệ huyết mạch gia tộc, vung kiếm khắp thiên hạ, rất tốt, rất nhiệt huyết.""Chỉ là, rốt cuộc không thể cùng các ngươi uống một chén rượu, kể cho nhau những chuyện đã xảy ra những năm qua."

Mộ phần của những người Thần gia xếp thành hàng, gia tộc từng hưng thịnh nay đã tàn lụi, người còn lại không được mấy.

Không thể bảo vệ cẩn thận Thần gia, lòng Thần Thiên có chút đau xót.

Rót rượu lên mộ phần, vẩy lên không trung, nâng chén rượu lên môi mà không khỏi ướt khóe mắt."Tông Chủ."

Ngay lúc này, phía sau lưng vang lên tiếng gọi.

Thần Thiên đứng dậy, lau vết nước mắt, trên mặt lại bình tĩnh: "Mọi người đến rồi à."

Những người còn ở lại Lăng Thiên Tông, không ai bỏ sót, tất cả đều đã đến đây, nhìn khu mộ trang nghiêm này, ai nấy đều đầy vẻ nặng nề.

Ánh mắt Thần Thiên nhìn về phía mọi người, nhưng trên mặt họ lại không có nhiều kích động, mà sự phấn khởi lớn nhất của họ là Thần Thiên vẫn còn sống."Ta biết, những năm gần đây mọi người đã chịu nhiều khuất nhục, nhưng chính những khuất nhục này đã khiến các vị trưởng thành hơn, trong những lúc tông môn nguy nan nhất, các ngươi cũng chưa từng bỏ cuộc.

Xin các vị, hãy nhận của ta một lễ."

Thần Thiên đột nhiên cúi người."Tông Chủ!"

Mọi người Lăng Thiên Tông rung động không thôi."Các ngươi gọi ta một tiếng Tông Chủ, ta lại từng trong mấy năm, không có chút hành động nào, thật hổ thẹn với mọi người, những năm này, đã khiến mọi người chịu thiệt thòi."

Thần Thiên ngẩng đầu lên, nhìn mọi người, lời nói tràn đầy bi thương vô tận.

Mọi người Lăng Thiên Tông, ai nấy đều chấn động tâm can."Tông Chủ, ngài trở về là điều tốt nhất rồi."

Mọi người xúc động nói.

Thần Thiên gật đầu, rồi nhìn về phía khu mộ: "Nơi đây nằm những thân nhân, bạn bè, thậm chí cả huynh đệ sinh tử của chúng ta."

Nghe những lời Thần Thiên nói, mọi người im lặng."Vì năng lực chúng ta còn kém, nên cuối cùng họ nằm lại nơi đây, còn chúng ta sống tạm bợ, các ngươi có cam tâm không?"

Thần Thiên hỏi, khiến thân thể mọi người run lên.

Cam tâm sao, làm sao họ cam tâm.

Chỉ hận, bản thân bất tài."Từ nay về sau, bất luận kẻ nào, đều đừng mong tùy ý chà đạp tôn nghiêm của chúng ta, hãy nói cho ta biết, các ngươi còn nhiệt huyết không?"

Giọng Thần Thiên đột ngột vang vọng trong tông môn.

Mọi người trầm mặc, nhìn Lăng Thiên Tông thủng trăm ngàn lỗ, nhìn những con người suy sụp xung quanh, những lời của Thần Thiên khiến họ chìm vào suy tư.

Họ còn nhiệt huyết không?"Các ngươi đang sợ gì, đang e ngại điều gì."

Giọng Thần Thiên tăng thêm mấy phần.

Tâm thần mọi người dao động."Những kẻ đã tổn thương chúng ta, những kẻ đã cho chúng ta nếm trải đau khổ, những kẻ đã tùy ý giày xéo quê hương của chúng ta, phải nên làm như thế nào?""Nợ máu trả bằng máu!"

Trong đám người, có người hô lớn một tiếng, bốn chữ rõ ràng truyền vào tai mọi người, tim ai nấy đều chấn động mạnh."Nợ máu trả bằng máu!"

Trong nháy mắt, tiếng gầm thét vang vọng cả phía sau núi Lăng Thiên Tông."Ta biết mọi người muốn nói nhiều, ta cũng biết các ngươi có nhiều vấn đề muốn hỏi ta, nhưng bây giờ, ta chỉ muốn biết quyết tâm của các ngươi.

Tin tức ta trở về sẽ nhanh chóng lan khắp Vạn Quốc, lần này chúng ta đối mặt có lẽ không còn là một Cương Vực, có lẽ là toàn bộ Cương Vực, các ngươi có sợ hãi không?"

Thần Thiên muốn để bọn họ tự mình lựa chọn, vì quyết định lần này sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời họ sau này."Lão Đại, năm xưa khi bọn ta chọn đi theo ngươi, chưa từng e ngại điều gì.

Những năm qua, chúng ta sống tạm bợ, chỉ là vì mong có ngày, có thể báo thù rửa hận.""Ta mãi không quên được, Ám Giới Cung từng giày xéo trên đất đai của chúng ta, coi rẻ sinh mạng của mọi người, càng không quên được những điều họ đã gây ra cho chúng ta."

Mọi người đồng thanh đáp."Quyết tâm của các ngươi, ta chưa từng nghi ngờ.

Thật ra, ba ngày trước ta đã trở về rồi, ta tận mắt chứng kiến Lăng Thiên Tông nội loạn, nên việc các ngươi có thể ở lại nơi này, ta sẽ tặng các ngươi một món quà lớn."

Thần Thiên vừa dứt lời, đỉnh núi lớn, tất cả mọi người đều biến mất không thấy.

Khi họ xuất hiện lại, là ở một thế giới khác, đây không phải Nhất Phương Thế Giới mà là Tinh Ngân Tháp."Các ngươi sẽ biến mất một thời gian, về phần có thể mạnh lên bao nhiêu, đều nhờ vào nỗ lực của các ngươi.""Tông Chủ, đây là ý gì?"

Mọi người một mặt ngơ ngác không hiểu."Nơi đây là một không gian đặc biệt, tháp này có 100 tầng, mỗi tầng đều tràn đầy nguy hiểm, nhưng nó có thể giúp các ngươi có được sức mạnh lớn hơn, hơn nữa thời gian tu luyện ở đây nhanh hơn bên ngoài gấp 5 lần."

Thần Thiên lên tiếng."Gấp 5 lần."

Mọi người nghe vậy, tâm thần đều rung động."Từ tầng 1 đến tầng 30 là thời gian gấp 3 lần, từ 30 đến 60 là gấp 5 lần, còn những tầng trên, thực lực các ngươi hiện tại còn chưa đủ.

Nhưng với giai đoạn này mà nói, thời gian gấp 5 lần cũng đủ rồi.""Trước khi tiến hành huấn luyện đặc biệt, ta còn có một phần lễ vật muốn cho các ngươi."

Thần Thiên đưa ra một số Đan dược, Võ kỹ, Thần binh đặt trước mặt mọi người."Trong đây có Thánh Giả Tinh Hồn, Tôn Võ Tinh phách, rất có ích cho việc đột phá của các ngươi.

Thần binh, Đan dược, Lực lượng kế thừa, các ngươi có thể dựa vào khả năng của mình mà lựa chọn."

Khi Thần Thiên đem vô số bảo vật đặt trước mặt, cả Lăng Thiên Tông đều trợn mắt kinh ngạc."Lão Đại, ngươi đây là cướp sạch một tông môn sao, không, phải là một Cương Vực hoặc một đế quốc mới đúng?"

Mọi người đều biết, đây đều không phải là vật phàm."Không khác bao nhiêu đâu, mọi người cứ yên tâm tu luyện ở đây, những việc thường ngày ta sẽ giao cho người khác phụ trách."

Hiện tại Lăng Thiên Tông cũng không còn ai, mọi người hoàn toàn có thể yên lặng tu luyện."Lão Đại, trên 60 tầng, chúng ta có thể có được nhiều thời gian hơn đúng không?"

Ánh mắt Thiết Hùng hơi run lên, cũng giống như Sở Tinh Hán, trong mắt tràn đầy ánh sáng nóng rực.

Thần Thiên gật đầu: "Có thể nói như vậy."

Từ khi ở Cương Vực Bí Cảnh có được toàn bộ tân lực lượng, Thần Thiên đã tăng tốc độ trôi của thời gian lên gấp 8 lần."Hãy nhớ kỹ, nguy hiểm ở trên 60 tầng vượt xa những gì các ngươi tưởng tượng, đương nhiên, nếu như các ngươi muốn đi, ta cũng sẽ không ngăn cản."

Thần Thiên nhắc nhở lần nữa.

Nghe vậy, Lam Tâm, Thiết Hùng, Tinh Hán, Vụ Hàn đều liếc nhau, trong mắt tràn đầy sự khao khát."Các vị, trong lúc cùng nhau tu luyện, ta nhất định phải nói rõ với các ngươi, kẻ thù có thể sẽ đến bất cứ lúc nào, hiện tại cơ hội mạnh lên ở ngay trước mắt các ngươi, về phần có thể nắm bắt được bao nhiêu, phải xem vào tạo hóa và cố gắng của mọi người.

Trong quá trình tu luyện ở đây, ta sẽ không cho bất cứ sự trợ giúp nào, dù là sinh tử trước mắt, cũng phải tự mình vượt qua, hiểu chưa?""Đã hiểu.""Rất tốt, ta chờ mong các ngươi trưởng thành."

Thần Thiên nghiêm nghị nhìn mọi người.

Cùng lúc đó, những người phụ trách các tông môn trong Bát Đại Tông Môn Cổ Cương, bắt đầu lũ lượt tiến vào cảnh nội Lăng Thiên Tông...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.