Chương 2019: Lão Tổ xuất kích.
Vung tay hô lớn, tất cả cùng dồn lại. Vô số luồng chiến ý sôi sục, ở thời khắc này bị Thần Thiên kích phát ra. Tuy nhiên, bọn họ có lẽ trong lòng bất mãn với Thần Thiên, nhưng có thể như Thần Thiên đã nói, ân oán cá nhân đều có thể bỏ sang một bên, nếu không thể thành công hóa giải nguy cơ Vạn Giới này, tất cả mọi người sẽ vĩnh viễn ở lại Vạn Giới."Kỳ Lân Thành các vị, ta biết rõ các ngươi ít nhiều có bất mãn với ta, nhưng ta bây giờ thực hiện lời hứa của bản thân, người nào trong các ngươi nguyện ý hiện tại đi theo ta đến chiến trường cứu người, đều có thể cùng đi.""Chuyện gì xảy ra, chẳng phải ba ngày sau sao?"
Mọi người nhìn về phía Thần Thiên, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc."Ba ngày sau, khó mà định đoạt, thông qua hình chiếu, chúng ta có thể xác định con tin ở Hư Giới Quyển an toàn, hiện tại chúng ta liền đi chiến trường." Thần Thiên nhìn về phía đám người."Thần Thiên, nói về chiến trường, ta còn quen thuộc hơn các ngươi, hơn nữa tên Võ Long kia cũng ở đó, nếu để hắn biết ngươi đến, sợ là sẽ hưng phấn mất ngủ." Kiếm Lưu Thương vô điều kiện ủng hộ Thần Thiên, vô luận hiện tại hắn muốn làm gì.
Thần Thiên nghe vậy, mỉm cười, biết được Võ Long đã an toàn, trong lòng cũng không khỏi hưng phấn."Ta cũng muốn đi." Vấn Thiên Cơ tự nhiên sẽ không lùi bước.
Vũ Vô Tâm càng kiên định đứng bên cạnh Thần Thiên."Thần Thiên, ta có thể cùng ngươi đi được không?" Thương Thiên Khiếu nhìn Thần Thiên."Bất luận là ai, ta đều sẽ không từ chối, nhưng chuyến này đến chiến trường cực kỳ hung hiểm, ta không dám cam đoan tính mạng của các vị, muốn đi thì phải chuẩn bị tâm lý cho tốt." Thần Thiên làm như vậy là vì cứu người. Vừa rồi hình chiếu Hư Giới Quyển, có không ít đệ tử của thành thị và gia tộc ở trong đó. Thần Thiên, một người ngoài, còn nguyện ý bỏ sinh mạng ra để cứu họ, nếu những đệ tử gia tộc kia không có chút biểu lộ nào thì chẳng phải đáng bị coi thường sao."Tiểu huynh đệ, cứu người không thể khinh địch, chúng ta nên bàn bạc kỹ hơn mới được." Có một số người muốn cho chắc, đưa ra đề nghị."Các vị yên tâm, Cổ Tộc bên kia sẽ có người đi ngăn cản, chúng ta không những phải cứu con tin của Hư Giới Quyển mà còn phải xem xét tình hình Hư Giới Quyển, nếu có thể thì chúng ta không nên tiếp tục bị động như vậy.""Một khi để đại quân Dị Tộc chiếm được toàn bộ Hư Giới Quyển thì tiếp theo sẽ là Đại Hải chúng ta, ba ngày sau khi đàm phán đến, chúng ta phải tự tăng thêm lá bài thương lượng cho bản thân mới được." Thần Thiên đã liệu trước.
Ba ngày sau giằng co với Linh Võ Thánh Điện, tuyệt đối không phải một chuyện đơn giản, nếu ở khắp nơi bị đối phương kiểm soát thì đối với Thần Thiên và mọi người là vô cùng bất lợi. Hơn nữa điều quan trọng nhất là A Nô bọn họ đã ở trạng thái sắp chết, người ở Hư Giới Quyển đã đến mức tàn lụi, nếu không hành động nữa thì hậu quả khó lường.
Lời Thần Thiên khiến mọi người đồng tình."Ta nguyện ý cùng Thần Thiên công tử đến Hư Giới Quyển." Đế Thương Lăng đứng lên. Tuy biết thân phận của Thần Thiên, nhưng hắn lại vô cùng khách khí với Thần Thiên, hắn muốn biết, bí mật cường đại của người này, một người đến từ Đại Hoang Vạn Quốc, rốt cuộc đã đi đến bước này, cường đại đến mức này như thế nào. Hắn thuần túy là tò mò về Thần Thiên."Ta cũng đi." Đế gia mở miệng, Lãnh Hàn Phong, Lăng Thương Thủy và một số người khác cũng đồng loạt nói."Các vị, chuyến này chúng ta đi trên đường Hoàng Tuyền, những người không tự tin vào thực lực của mình thì không cần đi, nếu không còn ai nữa thì chúng ta xuất phát bây giờ thôi." Đến chiến trường nhất định là một trận chiến thập tử nhất sinh, những thiên tài này dù muốn giấu dốt thì cũng không đùa với tính mạng, tự nhiên có thể trở thành trợ lực giúp Thần Thiên cứu người.
Thần Thiên đã nói rõ từ trước, hắn không quản được sống chết của họ. Cho dù có chết trên đường đi cứu người thì đối với Thần Thiên cũng không có ảnh hưởng gì.
Cuối cùng một đội ngũ 100 người xuất hiện trước mắt Thần Thiên, đám người nhìn thấy đội hình trước mặt thì không ai là không hít một hơi sâu."Đội hình thiên tài thế này, đủ để chôn vùi một đế quốc." Mọi người cảm thán nói."Nếu các vị đã quyết định theo ta đến Hư Giới chiến trường thì tất cả hành động nhất định phải nghe theo ta sắp xếp, nếu do không nghe chỉ huy mà dẫn đến tử vong thì đừng trách ta." Thần Thiên nhìn tất cả mọi người, những thiên tài này đều là người của thế lực gia tộc nhất lưu, mỗi người đều kiêu ngạo ngông cuồng. Thần Thiên tự nhiên muốn nhắc nhở mọi người về sự nghiêm trọng."Ngươi yên tâm, chúng ta khác với những người kia, trong Hư Giới Quyển cũng có người nhà của chúng ta, mặc dù ta không thích ngươi nhưng chuyến này ta sẽ nghe theo sự sắp xếp của ngươi." Một thiên tài của Công Tôn gia tộc nói với Thần Thiên.
Ánh mắt Thần Thiên hướng về những người còn lại.
Mọi người gật đầu, có vẻ như cũng chấp nhận ý Thần Thiên lãnh đạo."Nếu vậy thì xuất phát.""Ngươi không cần thiết phải mang theo những người này, trong xương cốt của bọn họ, vốn đã xem thường đệ tử hàn môn." Kiếm Lưu Thương nhắc nhở."Ta biết, bất quá một chiến lực lớn như vậy nếu không dùng thì chẳng phải quá đáng tiếc?" Thần Thiên nhếch miệng cười một tiếng, trong mắt hắn những người này chỉ là quân cờ giúp hắn hoàn thành việc cứu A Nô mà thôi. Thần Thiên hiểu rõ bản tính của những người này nên cũng không có ý định giao hảo sâu với thiên tài thế lực lớn. Thần Thiên một đường đi tới đã trải qua quá nhiều, đối với suy nghĩ của những người này, hắn đều nhìn thấu triệt. Việc bọn họ bây giờ muốn cùng Thần Thiên cũng chỉ vì xem trọng thực lực của Thần Thiên, hơn nữa trong Hư Giới Quyển còn có rất nhiều con tin gia tộc bọn họ. Điều quan trọng nhất là Thần Thiên hiện có Hư Giới Bia, cố gắng không muốn đắc tội Thần Thiên mà thôi."Thần Thiên, Nhan Lưu Thệ còn chưa đến sao?" Kiếm Lưu Thương hỏi Thần Thiên."Nhan Thái tử nói nửa năm sau sẽ tự đến Tứ Hải Học Viện, nếu không có gì ngoài ý muốn thì chắc giờ này cũng đã xuất phát rồi." Nói tới đây, Thần Thiên lại nhớ đến chuyện Mộng Thanh Tửu gặp nạn ở Tử Hải, liền trở nên có chút ủ rũ."Sao vậy?""Mộng Thanh Tửu, còn cả hòa thượng bọn họ đã gặp nạn ở Tử Hải, bị người ở Khô Lâu đảo giết chết." Lúc Thần Thiên nói ra chuyện này thì sát ý vẫn còn nồng đậm."Khô Lâu đảo...""Khốn nạn." Kiếm Lưu Thương, Vấn Thiên Cơ bọn họ đều lộ vẻ lạnh lẽo."Chờ ra khỏi chiến trường này nhất định phải bắt Khô Lâu đảo trả giá đắt." Vũ Vô Tâm cũng cúi đầu nói."Mối thù này sớm muộn gì cũng phải đòi lại, đúng rồi, Vô Tâm, Bất Phàm đâu, chẳng phải hắn cùng ngươi rời đi sao?" Thần Thiên đột nhiên nhớ lại việc mình ở Khô Lâu đảo cảm nhận được khí tức Nguyệt Bất Phàm, vội vàng hỏi.
Vẻ mặt Vũ Vô Tâm cũng có chút thất vọng: "Chúng ta đã thất lạc ở Tử Hải, hắn vì cứu ta mà hiện tại không rõ sống chết.""Quả nhiên là như vậy, vậy thì Bất Phàm hẳn là không chết, có lẽ ở Khô Lâu đảo." Thần Thiên xác định suy nghĩ của mình."Thật sao?" Vũ Vô Tâm kích động nói.
Thần Thiên gật đầu: "Ta đã từng cảm nhận được khí tức của hắn ở Khô Lâu đảo, có điều tình hình lúc đó không cho phép ta kiểm tra, xem ra vẫn phải quay về Khô Lâu đảo một chuyến." Thần Thiên thề rằng muốn khiến Khô Lâu đảo không có một ngày yên ổn, hắn đến Vạn Giới chiến trường thì người ở Khô Lâu đảo có lẽ đã nghĩ rằng hắn đã rời đi rồi. Đợi sau khi trở về Cửu Châu, Thần Thiên nhất định phải lật tung cả Khô Lâu đảo lên cũng phải tìm ra Nguyệt Bất Phàm."Mấy tên gia hỏa này làm sao vậy.""Rõ ràng sinh ra ở Đại Hoang chi địa, vậy mà so với mấy thiên tài thế gia Thượng Giới, dường như còn cao hơn một bậc." Mọi người nhìn thấy đội ngũ trăm thiên tài này hành động, Thần Thiên và mấy người kia đi đầu, hoàn toàn cướp hết sự chú ý của Đế Thương Lăng và đám người kia.
Thần Thiên vừa đi chưa bao lâu thì Tiên Cửu lại tới trước mặt hắn: "Tên nhóc thối, ta cũng muốn đi.""Ngươi không thể đi." Thần Thiên trực tiếp cự tuyệt."Vì sao, tu vi của ta còn cao hơn ngươi đây." Tiên Cửu làm nũng nói."Không được chính là không được, tiền bối Bạch Mi." Thần Thiên nhìn về phía Bạch Mi."Tiểu thư, không thể hồ nháo." Bạch Mi khuyên can.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, vậy mà ông cảm thấy ở người thanh niên này một cổ khí thế bá đạo không cho phép cự tuyệt."Ta không có hồ nháo, ta muốn cùng ngươi đi." Tiên Cửu lại tiếp tục làm nũng trước mặt Thần Thiên. Một màn này khiến toàn thành xôn xao không ngừng. Đặc biệt là Lê Thiên vừa mới hồi phục, nhìn Tiên Cửu lại thể hiện trạng thái thẹn thùng như tiểu nữ nhi trước mặt Thần Thiên, lập tức phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất, người Lê tộc liên tục la hét."Ngoan, chờ ta trở về." Thần Thiên bá đạo nhưng dịu dàng nói.
Tiên Cửu như vừa được vỗ về, ngoan ngoãn gật đầu: "Nói rồi nha, ngươi không thể một mình bỏ ta mà đi, ngươi đã đáp ứng lão đầu tử là phải chăm sóc ta cho tốt."
Thần Thiên: "...""Ngươi có trả lời đi chứ." Tiên Cửu gấp gáp.
Thần Thiên gật đầu: "Yên tâm, ta sẽ không bỏ lại mình ngươi."
Tiên Cửu lúc này mới vừa lòng thỏa ý gật gật đầu."Tên này, thật có diễm phúc.""Tiên Cửu cô nương xinh đẹp như vậy, quả nhiên có ý với Thần Thiên.""Thiên tài Lê tộc đã tỏ tình trước mọi người nhưng vẫn bị từ chối, Tiên Cửu nói là có người yêu, hóa ra là thật." Bên Huyền Vũ Thành, truyền đến tiếng kinh hô.
Đám người Kỳ Lân Thành nhìn về phía Thần Thiên có chút phức tạp. Tên này ở Kỳ Lân Thành không những được Mộng Như Yên ưu ái, mà bây giờ còn mập mờ với Tiên Cửu, mọi người đều cảm thấy sao chuyện tốt đều dành cho Thần Thiên hết vậy, nghĩ đến đây, trong mắt họ có chút ghen tị."Thần huynh, ngươi nói có người sẽ vì ta mà ngăn cản Cổ tộc và Linh Võ Thánh Điện, chuyện này có ý gì?" Đế Thương Lăng dò hỏi."Việc này có vẻ như không liên quan đến các vị thì phải?""Thần Thiên, ngươi nói vậy là hơi quá đáng đấy, mạng sống của chúng ta cũng đang cùng ngươi đến chiến trường, không lẽ đến quyền biết rõ tình hình chúng ta cũng không có sao?" Lăng Thương Thủy nhìn Thần Thiên nói."Đúng đấy, dù chúng ta nói phải phục tùng sự sắp xếp của ngươi, nhưng ngươi cũng đừng quên, chúng ta cũng không phải là quan hệ cấp trên cấp dưới." Lãnh Hàn Phong nói."Ha ha, các vị chẳng lẽ đã quên, Kỳ Lân lão tổ đang cùng chúng ta đi sao?" Thần Thiên nhìn Đế Thương Lăng và những người khác.
Nghe vậy, mọi người đều giật mình. "Ra là thế." E rằng trước khi Linh Võ Thánh Điện và Cổ Tộc xuất hiện thì Kỳ Lân Lão Tổ cũng đã bắt đầu hành động rồi.
Bên ngoài Thiên Hải quan Hư Giới thành 500 cây số.
Cho dù là bí thuật của Ám Ảnh nhất tộc, cũng phải tìm được một địa điểm đặc biệt và ở cự ly nhất định thì mới có thể chiếu hình thành công. Mà việc đưa đám người vào Ám Ảnh nhất tộc của Hư Giới Thành, thì cần phải lấy sinh mạng để duy trì thời gian bí thuật, nếu không bí thuật sẽ thất bại. Và trước ranh giới cuối cùng của sự sống, Hạ Thiên và những người khác cuối cùng cũng đã trở lại trung tâm kết giới của bí thuật. Hơn trăm người của Ám Ảnh nhất tộc đang chống đỡ bí thuật đã ngã xuống tại chỗ. Đại tế ti Ám Ảnh nhất tộc đau lòng khôn nguôi, nhưng cũng chỉ có thể nở nụ cười đón Hạ Thiên trở về."Thiếu điện chủ, chuyến đi này có thể tính là thắng lợi sao?"
Hạ Thiên mặt lạnh liếc nhìn, không nói gì mà quay sang nhìn đám người nói: "Lập tức trở về, chiến tranh sắp bắt đầu.""Không, ngược lại thì, nếu các ngươi chết ở đây thì chiến tranh sẽ kết thúc." Ngay khi Hạ Thiên và những người khác chuẩn bị rời đi thì một thân ảnh khôi ngô bá đạo xuất hiện trước mặt bọn họ.
Khí tức người đó đủ để nuốt trời. Hạ Thiên thấy người này thì linh hồn chấn động không thôi.
CONVERTER: ๖ۣۜThanh ๖ۣۜPhong CẦU VOTE 10 ĐIỂM CUỐI CHƯƠNG!!! CẦU NGUYỆT PHIẾU, KIM ĐẬU,....CÁC BẠN CÓ THỂ XEM CÁC TRUYỆN MÌNH CONVERT KHÁC TẠI ĐÂY: http://truyencv.com/member/12991/ Tháng này mình đang làm bộ mới là Đại kiếm Thánh mong các bạn ủng hộ:http://truyencv.
