Chương 2430: Chỉ đạo tu hành
Ba đứa trẻ chen chúc nhau muốn xin Thần Thiên chỉ bảo.
Lần này, hắn chọn Thiên Hành.
Dù sao Thiên Hành và Thần Vụ đã mười sáu tuổi, cái chúng cần là kỹ xảo, kinh nghiệm, cùng nhiều võ kỹ hơn.
Đương nhiên, với tài nguyên Thần Thiên để lại ở Vạn Quốc, có lẽ mấy đứa bé này còn chưa kịp tiếp xúc đã bỏ nhà ra đi rồi.
Thần Thiên đương nhiên lo lắng sâu sắc, nếu không cho chúng chút bản lĩnh phòng thân, sao được.
Nghe được là Thiên Hành, Kiếm Tâm và Thần Niệm đều vội không chờ nổi.
Nhưng Thần Thiên lại nói: "Tính tình cũng là một phần tu hành, hai người này, ta giao cho các ngươi cũng phải khổ công minh tưởng, chớ có lơi lỏng!"."Vâng!"
Thần Thiên cũng không hề thiên vị bên nào, bốn người đều được truyền thụ Thần Niệm Thiên Hạ, để bọn chúng tự tu luyện, dù sao kỹ năng Thần Niệm Thiên Hạ này, cần bản thân tu luyện mới có thể lĩnh ngộ chân chính áo nghĩa.
So ra, mấy đứa trẻ này lại hạnh phúc hơn nhiều, năm đó tuy Thần Thiên có Kiếm Lão chỉ đạo, nhưng nhiều lúc, đều phải tự mình vượt qua.
Thần Thiên đương nhiên hiểu, Kiếm Lão dụng tâm lương khổ.
Bây giờ hắn làm thầy người khác, cũng cảm xúc ngổn ngang.
Thần Thiên cũng chỉ là nắm rõ bọn chúng tu luyện, chứ không can dự vào con đường tu hành của chúng.
Mấy đứa bé tu luyện Thần Niệm Thiên Hạ.
Thần Thiên mang Thiên Hành đến một bờ biển khác."Phóng võ hồn của ngươi ra."
Thiên Hành gật đầu.
Tu La võ hồn xuất hiện, còn có một thanh kiếm sắc trong tay."Song Võ Hồn sao?"
Thần Thiên nói.
Thiên Hành gật đầu."Không tệ, tuổi còn trẻ mà tu vi đã thế, còn có thiên phú như vậy, đích thật là một mầm non tốt, ngươi biết thiếu sót của ngươi ở chỗ nào không?"
Thiên Hành lắc đầu, rồi lại gật đầu."Đêm hôm đó, với thực lực của ngươi, có thể một mình chém giết yêu thú kia cũng không phải nói khoác, tuy yêu thú kia hơn ngươi một cảnh giới, nhưng lực lượng của ngươi không hề yếu hơn đối phương!"."Ngươi hãy xuất kiếm với ta."
Thiên Hành phóng ra Kiếm Võ Hồn, nhắm thẳng Thần Thiên.
Thần Thiên vẫn là cành khô.
Lại một kiếm đánh văng kiếm của Thiên Hành.
Thiên Hành có chút kinh ngạc."Ngươi quá lơ là!"."Đối phương là ta, cho nên mới không có chút cảm giác nào, sinh tử chi chiến, đối phương sẽ không nương tay, lần sau, sẽ đâm vào tim ngươi!"."Bất cứ lúc nào chỗ nào, cũng phải đảm bảo cảnh giác."."Dạ, sư phụ!".
Với cách xưng hô này, Thần Thiên đã không còn phản bác nữa.
Một ngày một đêm sau, Thiên Hành và Thần Thiên mới trở về.
Thấy Thiên Hành cũng được một món vũ khí mới, Thần Niệm nhỏ và Kiếm Tâm càng thêm mong chờ.
Hơn nữa, Thiên Hành trở nên thần thần bí bí, một mình lặng lẽ tu luyện.
Hai người càng sốt ruột nhìn Thần Thiên như mèo đói thấy mỡ.
Một ngày nọ, đến phiên Kiếm Tâm.
Kiếm Tâm hớn hở theo Thần Thiên rời đi.
Mở miệng ra đã đòi vũ khí mới.
Thần Thiên lại bảo không có.
Tiểu Kiếm Tâm không vui.
Thần Thiên lại dùng cành khô gõ đầu hắn."Sư phụ, người làm gì đánh ta?"."Vũ khí, không phải là quan trọng nhất.".
Thần Thiên đứng ở bờ biển.
Cành khô trong tay vạch ngang, cả bờ biển trực tiếp rẽ đôi."Cái này!".
Kiếm Tâm kinh ngạc há hốc mồm."Cái này, sư phụ người làm sao làm được?"."Kiếm tu giả, thứ mạnh nhất không phải vũ khí, mà là tâm."
Thần Thiên chỉ ngực mình nói."Vấn đề này, quá cao thâm."
Tiểu Kiếm Tâm ngơ ngác, như trẻ con đòi trang bị.
Thần Thiên lúng túng.
Hắn lại không có những vũ khí khác, sở dĩ cho Thần Vụ và Thiên Hành, cũng là vì hai tên nhóc này đích xác đang cần thần binh lợi khí, ra ngoài xông pha, cũng có thể tự bảo vệ tốt hơn, cũng có thể chiếu cố hai tiểu gia hỏa này."Vũ khí để sau nói, ta xem trước ngươi có thể tu luyện cái gì, đến lúc đó cho ngươi những công pháp khác được không?"."Rất lợi hại sao?"."Đương nhiên."
Thần Thiên đáp lời."Được thôi."
Tiểu Kiếm Tâm phóng thích lực lượng, Vô Tình Kiếm Hồn được giải phóng."Thật thuần túy kiếm hồn!"."Còn muốn xem tiếp không?"."Sao, ngươi còn võ hồn khác?"."Có a."
Tiểu Kiếm Tâm nói, rồi phóng ra một cỗ năng lượng kỳ dị, toàn bộ mặt đất rung chuyển biến ảo."Đây là võ hồn hệ đặc thù?".
Thần Thiên chấn động nói."Ừm, ta có thể khống chế thị giác, thính giác, mẫn giác của người khác."."Nhóc con, khá đấy."
Tiểu Kiếm Tâm chìa tay ra."Ngươi nhóc con này."
Thần Thiên nhìn nhẫn trữ vật của mình, bắt đầu tìm công pháp và võ kỹ thích hợp cho Kiếm Tâm tu luyện."Ta truyền thụ Thiên Hồn Chi Thuật cho ngươi thế nào?"
Kiếm Tâm có được võ hồn mạnh như vậy, không học Thiên Hồn Chi Thuật thật là đáng tiếc."Rất lợi hại phải không?"."Đương nhiên, nhưng ta không thể thi triển cùng ngươi, ngươi học thành rồi sẽ lĩnh hội."
Thần Thiên truyền Thiên Hồn Chi Thuật cho Kiếm Tâm.
Tiểu Kiếm Tâm thiên tư thông minh, dù còn nhỏ tuổi nhưng cũng biết Thiên Hồn Chi Thuật này không đơn giản."Ngoài ra, ta truyền cho ngươi Thiên Linh chiến giáp, bốn người các ngươi đều có.""A."
Tiểu Kiếm Tâm lên tiếng."Nhóc con thối, vậy mà còn chưa đủ."."Hai ca ca đều có vũ khí mới mà ta lại không có."
Tiểu Kiếm Tâm bĩu môi, bất mãn nói."Thôi được, thôi được, sợ ngươi rồi.""Đây là pháp khí, ngươi cứ nhận đi đã."."Đây là vật gì?"."Hô phong hoán vũ, không gì không làm được, tên là Định Hồn Phiên, lúc then chốt, có thể bảo mệnh, có thể giết địch, nhưng nhớ kỹ, của không nên lộ."
Thần Thiên giết không ít người, đồ của bọn chúng tự nhiên bị Thần Thiên lấy đi.
Huống chi lúc trước đồ sát Bát Vương Tộc, phần lớn đều do Thần Thiên mang tới.
Không ngờ lúc này, lại phát huy công dụng như vậy."Hay quá, hay quá."
Tiểu Kiếm Tâm nhỏ máu nhận chủ, cảm nhận được sự kỳ diệu của Định Hồn Phiên, vui vẻ theo Thần Thiên tu luyện, cũng hết một ngày một đêm.
Sau khi trở về, Tiểu Kiếm Tâm cũng thần thần bí bí.
Càng làm Thần Niệm nhỏ lo lắng.
Hôm nay, đến phiên tiểu Thần Niệm.
Thần Thiên đưa hắn tới một nơi yên tĩnh.
Để tiểu Thần Niệm thi triển võ hồn.
Không ngờ tiểu gia hỏa này dùng một câu: "Toàn bộ sao?"."Mấy đứa này đều là quái vật gì vậy!".
Thần Thiên bất đắc dĩ nói."Vậy sư phụ ngươi cứ nhìn cho kỹ!".
Tiểu Thần Niệm nở rộ võ hồn, thân hình lơ lửng giữa thiên địa, hắn nhắm mắt, năng lượng thiên địa dao động, cả bầu trời biến sắc."Thiên thể võ hồn?".
Thần Thiên tâm thần run lên.
Còn chưa hết.
Tâm thần tiểu Thần Niệm run rẩy, một thanh Hắc Ám Kiếm Hồn kỳ dị xuất hiện."Đây là, cắn nuốt năng lượng?".
Thần Thiên vẻ mặt kinh ngạc.
Nhưng không phải Thôn Phệ Võ Hồn, mà là kiếm hồn tự mang Thôn Phệ Chi Hồn!
Thôn phệ kiếm hồn!
Biến Dị Võ Hồn!
Trong lòng Thần Thiên, rung động không thôi."Đúng rồi, ta còn có thể làm được chuyện này."
Tiểu Thần Niệm đột nhiên nói, trên người lại xuất hiện một thân chiến giáp."Đây là Biến Trang Võ Hồn?".
Thần Thiên gần như xác định, tiểu tử này chắc chắn là con của mình và Liễu Nham!
Chỉ là không biết vì sao lại muộn ba năm!"Lúc ngươi sinh ra, có phải rất đặc biệt không?"."Sinh ra, không có gì cả, chỉ là mọi người nói mẫu thân mang thai ta ba năm, suýt nữa mất mạng."
Tiểu Thần Niệm nói."Mang thai ba năm?
Cái này cmn là Na Tra a!".
Thần Thiên không nhịn được phun ra, nhưng hắn đã xác định, Thần Niệm nhỏ, chính là con trai của mình không thể nghi ngờ, tử vong thuộc tính, Biến Trang Võ Hồn chính là minh chứng tốt nhất."Cho ta xem hôm nay ngươi đối phó quái vật kia thế nào."."Là như vầy sao?"
Tử vong hắc ám tỏa ra.
Đây chính là bản nguyên tử vong không thể nghi ngờ."Tiểu Thần Niệm, ngươi phải đáp ứng ta một việc có được không?"."Nhị sư phụ, người nói đi.""Trừ phi sinh tử, trừ phi bất đắc dĩ, nếu không không được dùng cỗ lực lượng này trước mặt người khác, hiểu chưa?".
Thần Thiên thần sắc vô cùng ngưng trọng."Sư phụ cũng từng nói với Niệm nhi như vậy.""Kinh Hồng, cũng là sư phụ ngươi dạy cho ngươi?"."Nhị sư phụ, sao người biết?".
Thần Thiên nhắm mắt lại, 10 năm trước, hắn đã từng nhờ một người chiếu cố Vạn Quốc!
Người truyền thụ Kinh Hồng cho Niệm nhi, không thể nghi ngờ là hắn.
Không, phải nói là bản thân.
Thần Thiên cười nhạo chính mình một lần, nếu có thể gặp lại, hắn thật sự muốn hỏi hắn, tất cả những chuyện này rốt cuộc là thế nào."Sư phụ của ngươi, thực sự không có ở đây sao?".
Tiểu Thần Niệm lắc đầu: "Chưa từng gặp lại."."Ngươi không phải chỉ có loại lực lượng đó thôi phải không?"."Ừm, ta còn có thể như vầy."
Cỏ khô hồi sinh.
Sinh chi bản nguyên không thể nghi ngờ.
Thần Thiên gật đầu, tiểu tử này tuổi còn nhỏ đã được chân truyền, lớn lên, quả thực là yêu nghiệt.
Thần Thiên chính mình cũng khó tưởng tượng, vậy mà sau mười năm lại gặp con mình trong tình huống này, còn kỳ diệu là đang chỉ bảo và thấu rõ việc tu hành của con."Tiểu Thần Niệm, ngươi muốn mạnh lên không?"."Muốn, đương nhiên muốn!"."Mạnh lên để làm gì?"."Ta muốn bảo vệ quê hương, bảo vệ mẫu thân, bảo vệ những người bên cạnh ta."
Không hề nhắc đến bản thân, Thần Thiên lại có phần thất vọng."Còn nữa, ta phải tìm được người đó, mẫu thân nói, muốn tìm cha phải có đủ lực lượng."."Vậy ngươi hận hắn sao?"."Hận, ta hận hắn, hận đến tận xương tủy, nhưng mỗi khi mẫu thân nhắc đến phụ thân, nụ cười trên mặt, Niệm nhi cũng muốn nhìn thấy mẫu thân cười, toàn bộ Vạn Quốc, ai nhắc đến phụ thân đều vẻ mặt ngưỡng mộ, ta muốn tận mắt nhìn, cha đến tột cùng là người thế nào, cũng muốn hỏi, vì sao nhẫn tâm bỏ chúng ta lại!".
Thần Thiên cười: "Đứa bé ngốc, trên đời này làm gì có cha mẹ không thương con mình."."Phụ thân của ngươi, chắc chắn có nỗi khổ của riêng mình, ông ấy không gặp các ngươi, có lẽ cũng là để bảo vệ các ngươi, rồi sẽ có một ngày, cả nhà các ngươi đoàn tụ."
Đến đây, Thần Thiên trong lòng, chấn động dị thường.
Cha con gặp mặt không thể nhận nhau.
Đây có lẽ chính là nỗi đau lớn nhất trong nhân gian!
Nhưng Thần Thiên đã rất thỏa mãn.
Có thể ở đây nhìn thấy con trai mình, lại còn lớn như vậy, hắn rất vui mừng.
Nhưng cũng hiểu, trên người mình thêm một phần gánh nặng và trách nhiệm.
Hắn phải bảo vệ mọi người, từ giờ còn thêm cả con trai mình."Không nói cha của ta, dù sao ta chưa từng gặp cha, nhị sư phụ, người không thể thiên vị nhé."
Thần Niệm nhỏ giơ tay ra, vẻ mặt đáng yêu."Mấy người các ngươi, bàn bạc xong cả rồi à."
Thần Thiên lộ ra nụ cười khổ."Được, để ta xem có vật gì cho con được, nhưng nếu đã nhận đồ của ta, phải tu luyện thật chăm chỉ đó.""Dạ, nhị sư phụ!".
Thấy gương mặt non nớt của Thần Niệm, Thần Thiên trong lòng tràn ngập thỏa mãn.
