"Ngươi, ngươi làm cái gì!!"
Đám người kia quá kinh hãi.
Thần Thiên cái gì cũng không làm, kẻ xuất thủ là cường giả Mệnh Thần, vậy mà trong nháy mắt đã vỡ nát.
Đây là loại sức mạnh đáng sợ cỡ nào, mới có thể liếc mắt đã miểu sát Mệnh Thần."Ta không muốn giết người."
Thần Thiên thản nhiên nói."Tự tìm cái chết!!"
Cường giả Mệnh Đế giận dữ.
Thủ hộ linh xuất hiện, muốn chém giết Thần Thiên."Ai."
Thần Thiên thở dài một tiếng, thật sự là hắn không muốn giết người, sát nghiệt sớm đã hằn sâu, cừu hận tuần hoàn lặp đi lặp lại, đúng như Hạ Trần đã từng nghĩ, không có cừu hận thì sẽ không có giết chóc, không có giết chóc, thế gian mới có thể thật sự hòa bình.
Đây là một đạo lý đơn giản, nhưng nếu muốn thế gian hòa bình, lại không phải là chuyện dễ dàng.
Vĩnh hằng nhất niệm.
Thần niệm đáng sợ bao phủ cường giả Mệnh Đế."Không!!""Tiền bối, ta biết sai rồi.""Muộn."
Oanh!!
Cường giả Mệnh Đế trực tiếp vỡ nát.
Bao gồm cả thủ hộ linh cùng tự thân mệnh hồn, tại chỗ tan thành tro bụi.
Tê!!"Tại sao có thể như vậy!!""Cường giả Mệnh Đế thế mà chỉ nhìn thoáng qua liền chết!!""Ngươi, chẳng lẽ ngươi là một trong những chúng thần?"
Những cường giả này cũng biết, chúng thần đã xuất hiện ở đại lục Mệnh Hồn, chỉ có những chúng thần kia mới có thủ đoạn như vậy."Không gian linh thạch, không thuộc về các ngươi."
Thần Thiên sở dĩ giết Mệnh Đế kia, chỉ là muốn tất cả mọi người hiểu rõ, bọn họ đang đối mặt với một kẻ địch như thế nào.
Những người còn lại, Thần Thiên không có giết bọn họ.
Hắn đi lướt qua bên cạnh đám người, mọi người vậy mà không tự chủ lùi về sau, căn bản không có dũng khí ngăn cản Thần Thiên.
Thần Thiên ung dung, bình tĩnh, không có bất kỳ gợn sóng nào.
Nhưng bóng lưng của hắn, lại trong lòng những người này, nhấc lên sóng trào không cách nào lắng xuống.
Không gian linh thạch lại xuất hiện tin tức, truyền khắp toàn bộ đại lục Linh Võ.
Thậm chí, khiến cả chúng thần đều có chút rục rịch."Bất kể thế nào, nhất định phải biết rõ, là ai đang tìm kiếm không gian linh thạch!!"
Vũ trụ ma phương.
Chẳng qua chỉ là thủ đoạn của đám người đại lục Mệnh Hồn để mê hoặc người đời.
Tên thật của nó là không gian linh thạch.
Chỉ có người Thời Đại Chúng Thần mới biết, không gian linh thạch quý giá, nói là chí bảo trời đất cũng không đủ.
Mà bây giờ, đại lục Mệnh Hồn vất vả lắm mới nghênh đón hòa bình, lại có người bắt đầu đánh vào chú ý đến linh thạch, bọn họ không thể không phòng!
Thần Thiên còn không biết, không gian linh thạch đã gây nên phong ba trên đại lục, bởi vì tin đồn lan truyền từ trong miệng đám người, thậm chí ngay cả đám người đại lục Linh Võ cũng nghe được tin tức này.
Nói là ở đại lục Mệnh Hồn có một loại chí bảo tên là ma phương hiện thế.
Loại ma phương này, chẳng những có thể khiến người trường sinh bất tử, còn có thể tăng tu vi, tóm lại chuyện gì cũng nói được, trong nhất thời đã khiến toàn bộ đại lục đều tham gia tầm bảo.
Toàn dân tìm kiếm ma phương.
Còn người khởi xướng là Thần Thiên, giờ phút này vẫn chưa biết mình đã gây ra sóng gió.
Có được đạo kinh về sau, Thần Thiên mỗi ngày đều sẽ đọc thuộc lòng.
Mục tiêu tiếp theo của hắn là cổ đô Cửu Hoa.
Theo bước chân của hắn, ước chừng phải mất 3 ngày.
Trong 3 ngày này, Thần Thiên vượt qua sông núi biển cả.
Hắn không ngừng minh tưởng, không ngừng tu hành.
Những nơi đi qua, gặp người, đều khắc sâu trong lòng hắn, cẩn thận cảm nhận.
Cảm nhận nhân sinh muôn màu, trải nghiệm sự đời ấm lạnh.
Thất tình của người, lục dục của người.
Thần Thiên đều đang tinh tế cảm nhận, từ từ tận hưởng.
Thậm chí trên đường, những người cần giúp đỡ, hắn sẽ cung cấp trợ giúp, những người ốm đau, hắn sẽ dùng thân phận dược sư của mình, giúp họ chữa bệnh.
Khi Thần Thiên đến được cổ thành Cửu Hoa.
Vậy mà đã tốn một tuần.
Bất quá nội tâm Thần Thiên, lại trải qua vô cùng phong phú.
Hơn nữa những nụ cười tươi rói khi giúp đỡ người khác, khiến hắn có cảm giác thỏa mãn, hóa ra giúp người là một chuyện khiến người khác và bản thân vui vẻ.
Hắn dần dần thích quá trình như vậy.
Cổ đô Cửu Hoa.
Là thành thị phồn hoa nhất khu vực trung tâm của đại lục Mệnh Hồn.
Tương truyền nơi này sản sinh ra vô số cường giả.
Mà phản ứng của không gian linh thạch, vào khoảnh khắc hắn bước chân vào Cửu Hoa, phát ra ánh sáng, có nghĩa là việc hắn có được không gian linh thạch đã dẫn phát cộng hưởng.
Lần này Thần Thiên không lãng phí thời gian.
Đi thẳng tới vị trí của không gian linh thạch.
Nơi này là nơi có thực lực cường đại nhất Cửu Hoa cố đô.
Cố đô, Minh Nguyệt Các.
Truyền thuyết Minh Nguyệt Các, đã từng sinh ra thần linh.
Thực lực vô cùng cường đại.
Khi Thần Thiên không mời mà tới xuất hiện ở nơi này, toàn bộ Minh Nguyệt Các đều cảm nhận được khí tức phi phàm của Thần Thiên.
Khí chất siêu nhiên thoát tục.
Đã khiến Minh Nguyệt Các rung động.
Mà Minh Nguyệt Các lại lấy nữ tử làm chủ, ngay cả các chủ của bọn họ, cũng là một Tuyệt Đại Mỹ Nhân.
Thần Thiên nói rõ ý định đến của mình.
Người của Minh Nguyệt Các tự nhiên ngăn cản.
Nhưng không một ai là đối thủ của Thần Thiên.
Một ý niệm của Thần Thiên, đã khiến tất cả mọi người bó tay vô sách.
Nhưng không gian linh thạch là vật mà các đời Minh Nguyệt Các canh giữ.
Các nàng cũng không cam tâm tình nguyện bị Thần Thiên tùy tiện mang đi.
Thần Thiên nhất định phải xông qua cửu trọng quan của Minh Nguyệt Các, mới có thể mang đi linh thạch.
Thần Thiên đáp ứng.
Cửu trọng quan của Minh Nguyệt Các, cũng không chỉ là đơn thuần về võ lực.
Mà là lấy trận pháp, đan dược, cầm kỳ thư họa làm chủ chín cửa ải.
Cầm kỳ thư họa.
Thần Thiên một đường như chẻ tre.
Trận pháp, đan dược, càng không làm khó được hắn.
Người của Minh Nguyệt Các rung động không thôi, tựa như không có chuyện gì Thần Thiên không thể hoàn thành."Các chủ, cái, cái tên gia hỏa này cũng quá mạnh mẽ rồi!!"
Liên tiếp xông qua sáu cửa, chỉ dùng một khắc đồng hồ thời gian."Không gấp, hắn chỉ cần vẫn còn là người, sẽ không qua được thất tình lục dục!!"
Cửa thứ bảy.
Là tình.
Vô số hình ảnh năm xưa hiện ra trước mắt Thần Thiên.
Khiến hắn rơi vào quá khứ tình cảm.
Nhưng chỉ sau một lúc lâu, Thần Thiên hai mắt sáng ngời, hắn đã qua được cửa thứ bảy.
~~~ Toàn bộ Minh Nguyệt Các rung động không thôi.
Cửa thứ tám.
Là dục!!
~~~ Toàn bộ tuyệt sắc nữ tử Minh Nguyệt Các, ở trước mặt hắn cởi bỏ xiêm y.
Thần Thiên mặc niệm đạo kinh.
Phù văn màu vàng lơ lửng bay theo.
Tình dục, không thể quấn thân.
Thần Thiên trực tiếp phá cửa thứ tám."Cái này ..."
Minh Nguyệt Các, lộ ra ánh mắt không thể tin được.
Bọn họ chưa từng thấy qua, người nào mà có nội tâm thuần khiết đến vậy.
Cửa thứ chín.
Khảo nghiệm là tâm.
Không gian linh thạch ở ngay trước mắt Thần Thiên.
Người Minh Nguyệt Các kích động nói: "Hắn không có cách nào hoàn thành cửa ải thứ chín!!""Cửa cuối cùng thứ chín, chính là lòng người.""Chỉ cần là người, đều sẽ có tư dục, dù là có một chút xíu tạp niệm, cũng không thể lấy được linh thạch!!""Chỉ có loại người có nội tâm thực sự trong sạch, mới được tán thành."
~~~ Minh Nguyệt Các truyền thừa vô số vạn năm, chưa từng có ai xông qua thất tình lục dục, Thần Thiên là ngoại lệ.
Nhưng cửa ải cuối cùng, mấy chục vạn năm, không ai có thể thành công.
Bởi vì, nội tâm bất luận người nào cũng khó mà thuần khiết không tì vết.
Khi tất cả mọi người đều cho là như vậy.
Thần Thiên nhận lấy không gian linh thạch."Chư vị, đa tạ."
~~~ Toàn bộ trên dưới Minh Nguyệt Các, rung động đến không nói nên lời."Sao có thể!!""Tại sao có thể như vậy!!""Chư vị, chẳng lẽ muốn đổi ý?""công tử nói quá lời, ngài nếu như đã xông qua chín cửa ải, ngài vĩnh viễn là khách quý của Minh Nguyệt Các.""Vũ Y, khâm phục cách làm người của công tử, cũng chỉ có người có nội tâm hoàn mỹ như công tử, mới xứng đáng với cái vũ trụ ma phương này."
Các chủ Minh Nguyệt Các đã không có lý do phản bác, huống hồ, vũ trụ ma phương ở trong tay Thần Thiên, dù sao cũng so rơi vào tay kẻ xấu tốt hơn gấp nghìn lần.
Bọn họ là lần đầu tiên nhìn thấy, người có nội tâm tinh khiết như vậy.
Trên thực tế, đây cũng là may mắn nhờ Thần Thiên lĩnh ngộ đại ái, lại lĩnh ngộ đạo kinh.
Hơn nữa tăng thêm việc hắn vì đột phá, tĩnh tâm trở lại, nội tâm Thần Thiên, chí ít là hiện tại, thuần khiết không tì vết, không có tạp niệm.
Ngay cả khi lấy linh thạch đi, trong lòng hắn vẫn là nỗi lòng thiên hạ."Chư vị, nhiều quấy rầy, cáo từ."
Thần Thiên không tiện ở lại lâu.
Mọi chuyện so với trong tưởng tượng còn thuận lợi hơn nhiều.
Các cô nương của Minh Nguyệt Các, đúng là có chút không nỡ.
Thần Thiên vô luận là khí khái, thực lực, tu vi, tâm cảnh, người đàn ông như vậy hoàn toàn chính là lang quân như ý trong lòng họ.
Nhưng bọn họ biết rõ, người đàn ông như vậy, không thể giữ lại."Vũ Y các chủ, nếu đến lúc gây thêm phiền phức cho ngài, tôi sẽ giúp các ngươi giải quyết một chút phiền toái."
Thần Thiên bước ra một bước, cường giả đầy trời ập xuống.
Thần Thiên không giết bọn họ.
Nhưng hắn một bước một ý niệm, những cường giả nấp trong bóng tối nhìn chằm chằm xung quanh đều bị lực lượng của Thần Thiên đánh bại.
Lúc rời đi, toàn bộ Cửu Hoa cố đô, tựa như đang rơi mưa người."Quá đẹp rồi!!"
Các cô nương của Minh Nguyệt Các, đã hoàn toàn bị Thần Thiên chinh phục.
Chỉ sợ, từ nay về sau, trong lòng họ sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ sự tồn tại của người đàn ông này....
Điểm đến tiếp theo của Thần Thiên.
Là đại xuyên sông núi ngoài Cửu Hoa cố đô vạn dặm.
Tây Lĩnh.
Đại lục Mệnh Hồn, được xưng là địa phương cấm địa.
Từ xưa đến nay, nơi này đều có liên quan đến truyền thuyết ma phương.
Đồng dạng, nơi Tây Lĩnh, cũng có liên quan đến vô số truyền thuyết đáng sợ.
Truyền văn, nơi này là địa phủ âm gian.
Người thường thường nhìn thấy âm hồn ở nơi đây, thậm chí là nhìn thấy cả âm binh....
Trong chỗ sâu Tây Lĩnh.
Bởi vì Thần Thiên tìm kiếm ma phương mà gây nên phong ba.
Tây Lĩnh cũng bị người chú ý.
Thêm vào đó Tây Lĩnh xuất hiện dị động.
Các cường giả sớm đã xé rách hư không mà đến nơi này.
Các loại truyền thuyết về Tây Lĩnh, thực tế là bắt nguồn từ thế lực Tông phủ trong chỗ sâu Tây Lĩnh, tên là Ám phủ.
Công pháp bọn họ tu luyện, cần hái âm, cho nên nhìn bề ngoài giống như âm hồn."Các ngươi hai đứa nhóc, đi đi!!""Mấy tên kia, nếu không lấy được ma phương, chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, các ngươi không phải người Ám phủ chúng ta, ta không muốn liên lụy các ngươi."
Ám phủ mấy ngày này, nguyên khí tổn thương nặng nề.
Tử thương vô số."Phủ chủ, ngài lúc chúng ta sinh tử thu lưu chúng ta, hiện tại làm sao chúng ta có thể rời đi.""Nếu Ám phủ thật sự đến lúc sinh tử tồn vong, ta cũng sẽ không tham sống sợ chết."
Trên mặt hai thanh niên, tràn đầy kiên nghị."Anh, anh đi đi."
Thanh niên vừa nói, vừa nhìn về phía người có đôi mày giống hệt mình bên cạnh."Vân Thường đã chết rồi, nhà Nạp Lan chúng ta, chỉ còn lại huyết mạch của hai anh em ta.""Làm sao anh có thể nhìn em đi chịu chết?""Yên tâm, hai anh em liên thủ, bọn chúng muốn hủy diệt Ám phủ, nằm mơ ..."
Đại ca."Không cần nhiều lời, từ Vạn Quốc đến hơn 20 năm, những chuyện cũ đã qua, ta sớm đã tan biến rồi.""Được, từ nay hai anh em, không phân ngươi ta ..."
Một người thanh niên khác cũng mở miệng nói, hai anh em hai tay nắm chặt vào nhau, trong mắt ~~~.
Hai anh em, chính là Nạp Lan Tình Thiên cùng Nạp Lan Đế Thiên.
Không nghĩ tới, nhiều năm về sau, khúc mắc trong lòng hai anh em, lại vào thời khắc sinh tử tồn vong này, triệt để tiêu tan."Diêm La, cút ra đây, hôm nay ngươi nếu giao ma phương ra, Ám phủ vẫn có thể còn, nếu ngươi cự tuyệt, toàn bộ Ám phủ đều sẽ chôn cùng!!"
Tiếng gầm, quanh quẩn trên khung đỉnh phía trên.
~~~ Trên tầng mây của toàn bộ Tây Lĩnh, tràn ngập một tầng âm u.
