Trong mắt mọi người, các Đại Tông Môn tuy thua nhưng không định giao đồ ngay.
Họ nghĩ khi Đại Tái kết thúc sẽ có cách vãn hồi tổn thất.
Họ cho rằng một đám Tông môn nhỏ như Thiên Nhạc Tông thì có cho đồ cũng không dám nhận!
Ai ngờ Thần Thiên không những muốn mà còn nói thẳng trước mặt mọi người.
Các tông chủ lâm vào tình thế khó xử, từ chối thì mất mặt trước bao tông môn, còn chấp nhận thì một cái thì không sao, nhưng toàn bộ thì các tông môn ai cũng xót của.
Tông chủ Hóa Võ Tông hào phóng, chủ động giao đồ.
Những người khác không muốn thua, đành phải giữ lời hứa, chỉ riêng đến Thiên Tông, Mạc Thái Thượng chỉ đưa cho Thần Thiên một viên đan dược."Thái Thượng trưởng lão Thiên Tông, ngài có ý gì vậy?"
Mạc Thái Thượng vừa định đi thì bị Thần Thiên gọi lại."Ừm?
Tiểu tử, còn việc gì?""Có phải ngài cầm nhầm không?
Mới một viên đan dược, chẳng lẽ Thiên Tông không đủ khả năng cho?
Có thể không cho cũng được, ngài làm vậy khác gì vũ nhục ta Thần Thiên, lại còn tát vào mặt các tông môn khác, người ta đưa đủ mà!"
Thần Thiên cố ý nói lớn.
Tiếng không to nhưng ai cũng nghe rõ.
Không ít người nhìn Thiên Tông bằng ánh mắt kỳ lạ.
Mạc Thái Thượng cho rằng với uy thế hiện tại của Thiên Tông, một viên đan dược đã là nể mặt Thần Thiên, đối phương cũng nên biết điều mà lui, nhưng không ngờ Thần Thiên lại nói toẹt ra trước bao nhiêu người, khiến Thiên Tông mất mặt."Tiểu tử, ăn nói phải nghĩ cho kỹ, làm thế có nghĩ đến phiền phức cho bản thân và tông môn không, ngươi nhìn kỹ lại xem, ta có thật sự chỉ cho một cái không?""Không có, chắc chắn không có, ngươi chỉ cho ta một viên đan dược."
Thần Thiên lại lớn tiếng.
Các tông môn khác thích thú nhìn màn này, Thiên Tông đang như mặt trời ban trưa, không ngờ lại có hậu bối trẻ tuổi dám đối đầu!
Điều này khiến họ tò mò."Ngươi!"
Mạc Thái Thượng chán nản."Hơn nữa đây là công khai giao kèo, lẽ nào Mạc Thái Thượng đang uy hiếp ta Thần Thiên?
Ha ha, chỉ vì chút đồ mà Thiên Tông muốn diệt Thiên Nhạc Tông ta?""Thiên Tông là Đệ Nhất Tông trong thiên hạ mà thua cũng không nổi, còn đòi diệt Thiên Nhạc Tông, vậy đại hội tông môn còn có ý nghĩa gì, chi bằng mọi người giải tán luôn đi, Thiên Tông cứ nói thẳng ai thuận thì sống, nghịch thì chết là xong!""Làm càn!"
Thái Thượng trưởng lão tức giận.
Thần Thiên một câu nói, không chỉ tát vào mặt Thiên Tông, mà còn khéo léo giải nguy cho Thiên Nhạc Tông.
Nói cách khác nếu Thiên Nhạc Tông xảy ra chuyện, bất kể Thiên Tông có nhúng tay hay không cũng không thể thoát khỏi liên quan.
Thiên Tông muốn lấy lòng người, nên không thể để việc đó xảy ra.
Thái Thượng trưởng lão giận dữ muốn ra tay thì lúc này Mạc Vấn Thiên lại nổi giận."Mạc Trưởng Lão!
Xem kỹ xem có thiếu gì không, lập tức trả đủ cho đại đệ tử Thiên Nhạc Tông này, Thiên Tông ta không đến nỗi vì chút chuyện mà giận chó đánh mèo Thiên Nhạc Tông, chuyện này Thần Thiên hậu bối ngươi cứ yên tâm.""Ha ha, vậy thì tốt rồi, tông chủ Thiên Tông nhất ngôn cửu đỉnh, tiểu tử ta đương nhiên tin được."
Tuy chỉ là nhạc đệm, nhưng màn này khiến Mạc Thái Thượng căm hận Thần Thiên.
Đến cả lão tổ Thiên Tông cũng không khỏi nhìn Thần Thiên, ông ta cảm thấy vẻ mặt người này như đã từng gặp ở đâu đó nhưng nhất thời không nhớ ra.
Những người còn lại ngầm quan sát Thần Thiên đại đệ tử Thiên Nhạc Tông, ngay cả Nhạc Sơn cũng thấy giật mình, Thần Thiên hôm nay khác với dáng vẻ điềm đạm cẩn trọng mọi ngày, có phần ngang ngược.
Dù phần ngang ngược này khiến ông ta hả dạ hả mắt, nhưng dưới tình thế này, đắc tội Thiên Tông như mặt trời ban trưa có vẻ không ổn.
Nhưng Võ đạo chi nhân chính là phải có tâm cảnh đó mới có thể tiến xa, nên Nhạc Sơn vừa lo lắng vừa mong chờ.
Tiểu nhạc đệm kết thúc, các trận chiến trong Vị Ương Tháp cũng lần lượt có kết quả, các thanh niên tài tuấn cũng phân định thắng bại.
Người không qua vòng thì ủ rũ thất vọng, còn người vào vòng chung kết thì mặt mày rạng rỡ.
Nhưng khiến người bất ngờ là, khi họ trở về bên sư môn, đều thấy sắc mặt các môn chủ không tốt, khiến đám đệ tử kinh hãi.
Trong đám người, Thần Thiên thấy Thần Nguyệt và những người khác xuất hiện từ trong tháp.
Họ không cần tham gia trực tiếp mà vẫn được đi tiếp, nên đều chờ đến khi xong vòng đấu mới ra, những người này quá tự cao tự đại chỉ chú ý chiến đấu trong Vị Ương Tháp, căn bản không biết ngoài tháp đã xảy ra chuyện gì.
Nhìn Thần Nguyệt về bên cạnh môn chủ Lạc Hà Môn, chuyện năm xưa Thần Thiên vẫn không quên, mối nghiệt duyên này sớm muộn gì cũng sẽ chặt đứt, nhưng có lẽ trong lòng nữ nhân kia, bản thân đã chết rồi."Trước hết chúc mừng 100 đệ tử đã thành công đi tiếp, vòng hai sắp bắt đầu!
Quy tắc vòng này sẽ có biến đổi.""Vị Ương Tháp có ba lối vào từ tầng bảy lên tầng tám.
Ba lối vào này sẽ do các nhân tài kiệt xuất cùng thế hệ trấn giữ, lần lượt là: Côn Bằng Chi Dực Lạc Vô Đạo, Chiến Ma Vũ Văn Thuận Đức và Huyết Quỷ Nguyệt Trung Âm!"
Nghe theo lời tuyên bố của thành chủ, toàn trường lập tức xôn xao.
Vô số người chăm chú nhìn, trong Vị Ương Tháp, Côn Bằng Chi Dực bay lên trời uy phong lẫm lẫm, sau đó hạ xuống giữa Lôi Đài.
Sau đó, một vệt máu lóe lên trên lôi đài, một nam tử âm trầm từ trong vũng máu bước ra, chính là Thập Kiệt Huyết Ảnh Tông, Huyết Quỷ Nguyệt Trung Âm!
Và một bóng dáng cuồng bạo rơi xuống lôi đài, khiến mặt đất nứt ra ngay tức khắc.
Nam tử khôi ngô này chính là Chiến Ma của Thập Kiệt Đế Quốc, con trai Tông Chủ Chiến Võ Tông Vũ Văn Thuận Đức!
Ba người đứng trên Lôi Đài, khiến ai nấy cũng đều đổ dồn ánh mắt, Thập Kiệt Đế Quốc, đại diện cho thế hệ trẻ tuổi mạnh nhất của Thiên Phủ Đế Quốc.
Vũ Văn Thuận Đức, Chiến Ma, tu vi Võ Vương Nhị Trọng, thiếu tông chủ Chiến Võ Tông, xếp thứ bảy trong Thập Kiệt Đế Quốc!
Nguyệt Trung Âm, Huyết Quỷ, tu vi Võ Vương Tam Trọng, người kế vị tương lai của Huyết Ảnh Tông, xếp thứ sáu trong Thập Kiệt Đế Quốc!
Lạc Vô Đạo, Côn Bằng Chi Ý, tu vi Võ Tông Cửu Trọng Đỉnh Phong, thiếu chủ Lạc Hà Môn, xếp thứ mười trong Thập Kiệt Đế Quốc!
Không thể nghi ngờ, Lạc Vô Đạo trẻ nhất, năm nay chỉ mới 29 tuổi.
Dù tu vi Võ Tông Cửu Trọng, nhưng lời đồn là do luyện một loại công pháp nào đó nên chưa đột phá.
Ở Linh Võ Đại Lục, ai đột phá Võ Vương trước 30 tuổi đều là thiên tài trong thiên tài!
Ba người mang danh Thập Kiệt Đế Quốc, đại diện cho thế hệ trẻ tuổi xuất sắc nhất của Thiên Phủ Đế Quốc, một thời đại thiên tài.
Trong mắt người trẻ tuổi ánh lên sự cuồng nhiệt chuyển hóa thành sự sùng bái mù quáng, nhưng Thần Thiên ánh mắt lại lộ ra vẻ băng lãnh.
Đột phá Võ Vương trước 30 tuổi sao?
Ha ha, nếu bản thân đột phá Võ Vương trước 18 tuổi thì sao?
Thần Thiên không phải Lạc Vô Đạo, không cần ra vẻ là Thập Kiệt Đế Quốc, mục tiêu của hắn rất lớn, không chỉ là cái đế quốc này mà thôi.
Ở trong Vạn Quốc Cương Vực rộng lớn, đây chỉ là một nước phụ thuộc mà thôi, thế giới còn rất lớn, con đường của hắn còn dài."Trời ơi, ba người này giữ ải chẳng phải xong đời rồi sao!""Căn bản không thể đảm bảo công bằng công chính!"
Nhiều người ngay lập tức nghĩ đến cuộc tranh tài, nếu ba người này trấn giữ thì trong 100 người đi tiếp, không ai có thể là đối thủ, cho dù là đệ tử thân truyền Nghịch Lưu Vân của lão tổ Thiên Tông cũng chỉ mới Võ Tông Bát Trọng, sao có thể đấu với Thập Kiệt cấp Võ Vương.
Hơn nữa đẳng cấp Thập Kiệt chỉ đại diện tu vi, đừng quên, bọn họ còn sở hữu võ hồn mạnh mẽ, các loại thiên phú huyết mạch, điều mà những người khác không theo kịp.
Tam Đại Đế Quốc Thập Kiệt, chỉ nghĩ đến thôi đã khiến người ta bất lực!"Thế giới này, không có gì tuyệt đối công bằng, nhưng ta có thể đảm bảo với mọi người, bọn họ sẽ không thiên vị ai, cũng không thiên vị tông môn.
Tam Đại Đế Quốc Thập Kiệt trấn thủ ba lối vào, các ngươi có thể tùy ý lựa chọn, thậm chí tập trung đột phá cũng được.""Nhưng ta phải nói với các vị, lần này lấy 10 người đứng đầu trong 100 người, nói cách khác 10 người đầu tiên vượt qua được Thập Kiệt Đế Quốc thì mới là 10 người cuối cùng!""Hy vọng các vị nghiêm túc đối đãi, vì sai sót của các ngươi là trí mạng, họ đều là Võ Vương trẻ tuổi khoảng ba mươi, thủ đoạn còn vượt xa các trưởng lão trong tông môn, cho nên đừng vì cùng thế hệ mà xem thường, điều đó sẽ đưa các ngươi đến chỗ chết…""Mặt khác, không cần lo cái gọi là công bằng, nếu không thể vượt qua được phòng ngự của Thập Kiệt Đế Quốc, vậy thì các ngươi không có tư cách vào chung kết."
Lời vừa dứt, toàn trường im phăng phắc, họ cần tiêu hóa lời vừa rồi của hoàng thất.
Thập Kiệt Đế Quốc là nhân tài kiệt xuất của thế hệ trẻ, nếu nắm bắt được cơ hội khiêu chiến họ thì với người khác đó là điều đáng mong chờ.
Thế nhưng, chỉ có 10 người trong 100 được đi tiếp, có lẽ điều đó quá tàn khốc.
Dù nói là bảo đảm công bằng, nhưng vận mệnh của họ lại do Thập Kiệt Đế Quốc định đoạt.
Cũng giống như lời đã nói, nếu không thể vượt qua Thập Kiệt Đế Quốc thì tham gia vòng chung kết để làm gì?
Không phải tự rước nhục sao?"Thập Kiệt Đế Quốc à, vừa hay, có thể thử xem thực lực của bọn họ thế nào."
Thần Thiên nhìn Tam Đại Đế Quốc Thập Kiệt, trong mắt là sự mong chờ vô tận.
Lúc này, hắn muốn xem xem rốt cuộc khoảng cách giữa hắn và họ bao nhiêu, hoặc là, hắn đã vượt qua cái gọi là Thập Kiệt rồi sao?"Được, nếu không có ai thắc mắc thì mọi người vào Vị Ương Tháp tầng bảy!"
Nghe theo lời thành chủ tuyên bố, ngay tức khắc 100 người tràn ngập sát khí, tiến vào Vị Ương Tháp!
100 người tham gia, họ phải đối mặt là thiên tài kiệt xuất nhất của đế quốc, Thập Kiệt Đế Quốc!
