"Chương 2998: Xin lỗi!""Vậy thì thế nào?"
Giọng của Thiết Hùng vang lên, rõ ràng truyền vào tai mọi người.
Tất cả không khỏi hít sâu một hơi.
Lão giả Đế quân biến sắc.
Lời Thiết Hùng quả thực là hung hăng ngang ngược.
Trên mặt hắn lộ vẻ không vui."Tiểu tử, ngươi quá cuồng vọng rồi!"
Đế quân dù sao cũng là người mạnh nhất thế gian, bị một tiểu bối cự tuyệt trước mặt, nhất thời mất hết thể diện."Cuồng vọng!""Cuồng vọng là bọn ta sao?""Hai người các ngươi giáng lâm xuống Nam Vương đô ta, không phân tốt xấu ra tay đánh người, rốt cuộc ai cuồng vọng hơn!!"
Thiết Hùng trong lòng dồn nén một bụng lửa giận.
Thần Thiên nghe đến đây coi như đã hiểu, Thiết Hùng đây là muốn đòi lại công đạo cho mình."Cái tên ngốc đại tử này."
Thần Thiên trong lòng ấm áp, mỉm cười, hắn không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn vào người Đế quân kia.
Nếu người này ra tay, thì dù Thần Thiên có liều mạng cũng phải ngăn cản hắn.
Tuy hiện tại thực lực vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng chỉ cần trả giá một chút, coi như không thể giết được đối phương, thì việc ngăn cản đối phương vẫn dư sức.
Lão giả cũng không ngờ tới, Thiết Hùng lại vì chuyện này.
Hơn nữa những lời vừa nãy của ông cũng chẳng qua là muốn dọa Thiết Hùng, bảo hắn cùng mình rời đi.
Hơn nữa hiện tại ông đã xác định, Thiết Hùng chính là người thừa kế Man Hoàng trong lời tiên tri, nên càng sẽ không ra tay, không những sẽ không ra tay, ngược lại còn phải bảo vệ."Chuyện này chỉ là hiểu lầm, bây giờ hiểu lầm đã hóa giải, tiểu huynh đệ, ngươi có thể theo ta đi được rồi chứ?""Hiểu lầm?""Đại sư vì cả Nam đô trên dưới này, chịu đựng lẽ nào là do công kích của hắn?""Người hắn chịu đựng là khuất nhục!""Cút đi, Nam đô ta không chào đón các ngươi!"
Thiết Hùng vung tay, lạnh lùng nói.
Sắc mặt lão nhân biến đổi: "Tiểu huynh đệ, ngươi muốn thế nào?""Ta muốn thế nào ư?""Xin lỗi đại sư đi!!"
Thiết Hùng biết rõ, là vì nguyên nhân trên người mình, nên lão nhân mới thay đổi thái độ như vậy, nhưng nếu như chưa từng có những yếu tố này thì sao?
Thần Thiên có thể sẽ vì bảo vệ bọn họ, mà bị đánh chết tươi.
Mà Thiết Hùng sẽ hối tiếc cả đời.
Sao hắn có thể đồng ý cùng lão nhân này rời đi!!!
Hơn nữa, hắn muốn đòi lại công đạo cho Thần Thiên!"Chỉ cần xin lỗi, ngươi sẽ đi theo ta sao?"
Lão nhân hỏi một câu.
Thiết Hùng không đáp."Được."
Lão nhân đi tới trước mặt Hoang Ấn, lúc này Hoang Ấn đã bị đánh mất ý thức, đầu đầy máu tươi.
Lão nhân cho hắn ăn đan dược.
Hoang Ấn tỉnh lại."Đồ hỗn trướng, ngươi nhất định phải chết!!"
Hoang Ấn hồi phục chút khí lực, liền gào thét lên với Thiết Hùng, giờ phút này hắn có thể nói là giận dữ vô cùng, hận không thể băm Thiết Hùng ra thành trăm mảnh."Im ngay!!"
Lão nhân nháy mắt với Hoang Ấn.
Hoang Ấn sao không hiểu, trong lòng không khỏi nghi hoặc."Hắn chính là người chúng ta muốn tìm."
Lão nhân chỉ Thiết Hùng nói.
Sắc mặt Hoang Ấn thay đổi lớn: "Sao có thể.""Vừa rồi khi hắn cùng ngươi chiến đấu, đã biểu hiện hết ra, đúng như lời tiên đoán, thật sự là người chúng ta muốn tìm."
Lão giả lần thứ hai đáp lại.
Sắc mặt Hoang Ấn rất khó coi.
Nhưng sau đó vẫn cố nén lửa giận của mình, nhẫn giọng nói: "Tốt lắm, mệnh của ngươi không tệ, còn lo lắng gì, cùng ta trở về hoàng đô!!"
Cho dù Thiết Hùng chính là người bọn họ muốn tìm.
Thậm chí tương lai địa vị sẽ trên mình.
Nhưng Hoang Ấn vẫn tỏ ra tư thái cao cao tại thượng, dùng giọng ra lệnh nhìn Thiết Hùng."Đây là thái độ xin lỗi của ngươi à?"
Thiết Hùng lạnh lùng nói."Xin lỗi, xin lỗi cái gì, ngươi đang nói mộng à!!"
Hắn là Hoang Ấn, mang dòng máu cao quý của Man tộc đại lục phía nam, sao có thể xin lỗi mấy Man tộc cấp thấp này?"Ha ha."
Thiết Hùng cười lạnh.
Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, ánh mắt lão nhân cũng có vẻ kinh ngạc, dường như ông cũng cảm nhận được sự bất mãn của Thiết Hùng."Hoang Ấn, xin lỗi đi."
Lão nhân lên tiếng.
Mặt Hoang Ấn đầy vẻ không thể tin: "Sư tôn.""Xin lỗi, nghe không rõ sao!!!"
Đế quân lão nhân giận dữ.
Mặt Hoang Ấn càng thêm trắng bệch, sư tôn của hắn lại muốn hắn xin lỗi ngoại nhân.
Nhưng cuối cùng hắn nắm chặt tay cũng buông lỏng ra.
Đối với Thiết Hùng nói: "Thật xin lỗi.""Ngươi không hiểu xin lỗi ai à?"
Ánh mắt Thiết Hùng lúc này tràn ngập sát ý, nếu không phải nể mặt vị Đế quân trước mắt, hiện tại hắn đã hận không thể giết chết cái tên hỗn trướng này."Ngươi!!!"
Hoang Ấn trong lòng giận dữ, nhưng hắn không còn dám ra tay với Thiết Hùng nữa.
Hắn hít sâu một hơi, nhìn về Thần Thiên, bảo hắn xin lỗi một con người?
Chuyện này hắn chưa từng nghĩ tới.
Hắn trong lòng không phục, càng không muốn cúi đầu."Không chịu xin lỗi!!"
Thiết Hùng lên giọng, đã vẻ mặt giận dữ."Ngươi đừng quá đáng, ta đây thân phận là chiến sĩ Man tộc cao quý, sao có thể xin lỗi một tên loài người!!"
Hoang Ấn vẫn là không cách nào cúi đầu xuống."Quá đáng?""Có ai quá đáng hơn ngươi?""Nếu không phải vì các ngươi cần ta, các ngươi sẽ dừng tay sao, các ngươi biết điều gì gọi là lễ phép không?""Sẽ không!""Đại sư vì bảo hộ Nam Đô ta, sẽ bị ngươi đánh chết, con dân Nam Đô càng là không thể chịu được cơn giận của các ngươi, thậm chí ngay cả ta, cha ta, huynh đệ ta tất cả đều phải chết trong tay của các ngươi!!""Ta chỉ bảo ngươi xin lỗi, ngươi cảm thấy là quá đáng sao?"
Những lời của Thiết Hùng rất hùng hồn, khiến tất cả mọi người không khỏi vỗ tay khen hay.
Ngay cả Nam Thanh giờ phút này nhìn Thiết Hùng ánh mắt cũng lộ vẻ sùng bái.
Hắn tự xưng là vương tử đứng đầu Nam Vương Đô, nhưng lúc này mới biết chênh lệch giữa mình và Thiết Hùng.
Nếu là hắn, liệu có dũng khí đối mặt không?
Không có!!
Nhưng Thiết Hùng có, còn trực tiếp dũng mãnh phản kích lại đối thủ mạnh mẽ.
Tuy cái đó có vẻ hơi ngốc.
Nhưng lại có thể giữ được tôn nghiêm, cốt khí mà ưỡn ngực mắng người!!
Nam nhi Nam Vương Đô, lẽ ra nên như vậy!!
Hoang Ấn nghe hắn nói vậy cũng không dám gật bừa: "Những kẻ hạ đẳng đó, chết thì đã sao, để ta xin lỗi loài người, ta làm không được!!""Nếu vậy, thì ngươi để mạng lại đây!!!"
Dù sao Thiết Hùng cũng không đi cùng bọn họ, đôi bên sớm muộn cũng trở mặt, vậy thì giết luôn tên hỗn đản này, đòi lại công đạo cho Thần Thiên."Ngươi, dám!!!""Đừng tưởng rằng ngươi là người được tiên đoán, một kẻ thừa kế Man Hoàng được Thiên Sư tiên đoán sao dừng lại ngươi được, nếu ngươi không trổ hết tài năng trong lần khảo nghiệm thì ngươi vẫn là một tên phế vật!!!"
Hoang Ấn giận dữ, gào thét lớn."Cái gì tiên đoán vớ vẩn, cái gì người thừa kế Man Hoàng vớ vẩn, ngươi cho rằng ta hiếm lạ hay sao, hôm nay ngươi nếu không xin lỗi, ta sẽ khiến ngươi chết ở đây!!"
Một kẻ Thông Thần cảnh quát mắng một Cổ Đế cường giả.
Cảnh tượng này rất nực cười, nhưng không ai dám nói thêm nửa lời.
Bọn họ đã tận mắt chứng kiến Thiết Hùng đánh bại đối thủ như thế nào."Tốt, ngươi đến đây, sức mạnh vừa nãy, ta không tin ngươi còn có thể sử dụng lần thứ hai!!""Hoang Ấn."
Đế quân lão giả rốt cuộc lên tiếng lần nữa, sự kiêu ngạo của Hoang Ấn sớm muộn sẽ hại hắn, Thiết Hùng nói không sai, lúc đến bọn họ tự cho mình là cao quý, không coi ai ra gì, hơn nữa còn không nói một lời mà đã ra tay đánh người.
Cũng như Thiết Hùng đã nói, nếu người tiên tri là Kiêu Dũng Hầu, thì chỉ sợ toàn bộ Nam Đô đều bị bọn chúng hủy diệt.
Hiện giờ bọn chúng nói xin lỗi, cũng không coi là xong."Nói xin lỗi đi, Hoang Ấn.""Sư tôn.""Xin lỗi!"
Lão nhân nhấn mạnh.
Hoang Ấn cúi đầu xuống, sau đó hít sâu một hơi nhìn Thần Thiên: "Xin lỗi.""Thành khẩn một chút!!"
Thiết Hùng tức giận nói.
Hoang Ấn không thể không lần thứ hai thay đổi giọng điệu: "Thật xin lỗi!!"
Lần này, hắn không chỉ khom lưng mà giọng nói cũng trở nên thành khẩn hơn."Quỳ xuống!!""Ngươi đừng quá đáng.
Ngươi chỉ là một trong những người bị khảo nghiệm, bây giờ còn chưa phải người kế vị Man Hoàng!!"
Hoang Ấn giận dữ nói.
Nhưng ánh mắt Thiết Hùng lạnh lùng, không trả lời.
Tim Hoang Ấn không hiểu sao rung lên.
Hắn không khỏi lần thứ hai nhìn Thần Thiên: "Ta thừa nhận ta có lỗi, nhưng bảo ta quỳ xuống xin ngươi thì không thể.""Ta đã nhượng bộ lớn nhất rồi, có thể giúp các ngươi trùng kiến Nam Vương Đô, mà chuyện hôm nay Hoang Ấn ta cũng không để trong lòng, ta thừa nhận, ta không phải đối thủ của ngươi, coi như lần sau ta muốn báo thù, cũng sẽ đường đường chính chính khiêu chiến ngươi!!!"
Hoang Ấn rất kiêu ngạo.
Nhưng hắn cũng không phải là kẻ tội ác tày trời.
Hơn nữa, hắn cũng có sự ngông nghênh của riêng mình."Có cốt khí.""Hãy xin lỗi toàn bộ người Nam Đô đi, nếu ngươi muốn tìm ta báo thù, ta luôn hoan nghênh, nhưng ngươi muốn khiêu chiến ta, thì phải chuẩn bị sẵn sàng bị giết."
Với Thiết Hùng mà nói thì người kế vị Man Hoàng cũng có giá trị trọng đại, Thần Thiên không phải là người vì thỏa mãn tư dục mà không màng đại cục."Thưa chư vị, ta Hoang Ấn, xin lỗi các ngươi, chuyện hôm nay là ta sai, 3 ngày sau ta sẽ cho người mang mười phần thành ý bồi thường, đồng thời trùng kiến Nam Đô!!"
Hoang Ấn mở miệng nói.
Vị Đế quân lão giả lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, Hoang Ấn có thể thay đổi ý nghĩ vào phút cuối, không ai là không hiểu ra, Hoang Ấn đã có trưởng thành trong trận chiến này.
Nên biết rằng, trước kia hắn tuyệt đối sẽ không chịu cúi đầu.
Mà muốn trở thành một cường giả thực thụ, không phải là bởi vì võ lực của hắn mạnh đến đâu, mà là phải có một trái tim cường giả.
Với đứa đệ tử này, lão giả kia giờ phút này cũng hài lòng gật đầu."Ngươi quỳ xuống xin lỗi, ta sẽ nhớ kỹ, bây giờ ta chưa phải là người kế vị Man Hoàng, vậy thì ta sẽ trở thành người thừa kế, để ngươi tâm phục khẩu phục quỳ xuống xin lỗi!!"
Thiết Hùng nhìn Hoang Ấn."Ta chờ."
Hoang Ấn khẽ cắn môi đáp."Tiểu huynh đệ, bây giờ ngươi có thể đi theo chúng ta chưa?""Hiện giờ ta chưa thể đi, 3 ngày sau ta ở chỗ này chờ các ngươi!!"
Nội bộ Vương Đô còn rất nhiều việc phải xử lý."Tốt, hai bọn ta cũng sẽ chờ ở đây 3 ngày rồi cùng lên đường."
Đế quân lão giả đồng ý."Hai vị tùy ý, nhưng sắp tới chúng ta phải xử lý một chút việc riêng, mong hai vị thông cảm lánh mặt."
Thiết Hùng không nể mặt bọn họ, Đế quân thì sao, chiến sĩ cao quý của Hoàng Đô thì sao.
Với Thiết Hùng lúc này mà nói, ai cũng không quan trọng.
Hai người kia cũng không tức giận, bay thẳng khỏi vương đô.
Hiện trường Vương đô.
Chỉ còn lại một sự im lặng tuyệt đối.
Không ai ngờ rằng, sự việc cuối cùng lại được giải quyết một cách viên mãn.
Hơn nữa quan trọng nhất là, Thiết Hùng, cửu vương tử Nam Đô đã trở thành người được tiên tri, là một trong những người kế vị Man Hoàng!!
Đây quả thực là vô cùng vinh quang."Cửu vương tử, Nam Vương đại nhân, người nhà của chúng tôi đều đang ở trong tay Kiêu Dũng Hầu, chúng tôi đều bị ép buộc cả!!"
Lúc này, trong không gian im lặng, vang lên giọng cầu xin tha thứ của Cách Lỗ Hầu.
Đại thế đã mất.
Toàn bộ vương đô vẫn là thiên hạ của Nam Vương.
Hơn nữa, cửu vương tử lại trở thành một trong những người kế vị, đó là một vinh quang tột đỉnh.
Những quân phản loạn kia nhao nhao quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Quân của Tây Á Hầu ngay cả Tây Á Hầu cũng đã chết, hiện giờ càng là quỳ rạp trên đất run rẩy, không ngừng cầu xin tha thứ.
Nhưng Thiết Hùng đều không để ý đến.
Mà là từng bước đi về phía Nam Thanh đang tái nhợt.
Hắn đi tới.
Nam Thanh nở một nụ cười khổ, là kẻ thất bại, hắn biết kết quả của mình."Ta thua, nhưng mà, ta muốn một cái chết tử tế."
Vừa nói, hắn cầm đao dưới đất lên, chém về phía đầu của mình, không hề giả bộ nửa điểm, thất vương tử quyết tâm muốn chết.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Thiết Hùng ngăn hắn lại."Vào phút cuối, ngươi còn có thể đứng ra thay cha vương, việc ngươi đã làm, ta sẽ bỏ qua."
Lời Thiết Hùng, khiến cho cả vương đô trên dưới đều kinh ngạc."Vì sao?"
Thất vương tử sững sờ tại chỗ."Ngươi cho rằng phụ vương thật sự muốn nhìn thấy chúng ta tàn sát lẫn nhau hay sao?""Vương đô không thể không có chủ, ta nếu trở thành người kế vị Man Hoàng, vương đô tự nhiên cần một người thủ đoạn, trí tuệ hơn người đến khống chế.""Thật ra, thất ca, từ đầu, từ khi ta trở về đây, ta chưa bao giờ muốn tranh đoạt quyền vị cùng các ngươi.""Phụ vương, Nam Thanh có tội, mặc cho phụ vương xử lý!!!"
Giờ phút này, thất vương tử rơi lệ hối hận."Nam Thanh mưu phản, đánh vào thiên lao chờ xử lý, Cách Lỗ Hầu tuy bị quản chế, nhưng có lòng phản loạn, kéo ra ngoài, chém đầu!!"
Vương đô xảy ra chuyện như thế này, là do các thủ lĩnh bộ lạc chư hầu nắm binh đề cao thân phận, nhân cơ hội này, Nam Vương muốn thu binh mã thiên hạ, khống chế hoàn toàn vào trong tay mình!!
