Chương 3257: Thiên sứ chi hôn
Mặc dù không có bất kỳ bầu không khí ướt át nào, thế nhưng hai tay của thiên sứ Linh Tâm lại rất tự giác leo lên cổ Thần Thiên.
Bí pháp này, là một trong những bí pháp không thường dùng của thiên sứ nhất tộc.
Thiên sứ chi hôn.
Người bị thiên sứ hôn, thiên sứ có thể tạm thời giành được quyền tự chủ thân thể của người đó.
Nói cách khác, hiện tại Thần Thiên đang ở trong trạng thái tương tự như bị thiên sứ Linh Tâm "Đoạt xá".
Nhất cử nhất động trên cơ thể Thần Thiên đều có thể bị thiên sứ Linh Tâm tùy ý điều khiển.
Không chỉ như vậy, thiên sứ Linh Tâm cũng sẽ hoàn toàn có được toàn bộ tri giác của thân thể cổ xưa này của Thần Thiên.
Chỉ cần trong khoảng thời gian đôi môi chạm nhau, thiên sứ Linh Tâm đều có thể làm được những điều này.
Mà giờ khắc này, thiên sứ Linh Tâm mặc dù đang hôn Thần Thiên, thế nhưng nàng lại hoàn toàn cảm thụ được sự biến hóa trên cơ thể Thần Thiên.
Nàng tìm kiếm sức mạnh của thiên thư trong cơ thể Thần Thiên, sau đó rót sức mạnh của bản thân vào, dùng nó để giải thể chín quyển thiên thư đã hợp nhất.
Cuối cùng, thiên sứ Linh Tâm khẽ khép hai mắt, lông mi rung nhẹ.
Một giây sau, đôi mắt to của thiên sứ Linh Tâm đột nhiên mở ra.
Tìm được!
Thiên sứ Linh Tâm đã tìm được toàn bộ sức mạnh của thiên thư, hội tụ chúng bên trong võ hồn của Thần Thiên, bắt đầu rót sức mạnh của bản thân vào!
Mà trước đó, tia tiên quang dừng lại ở giữa môi và răng của hai người cũng chậm rãi từ một bên miệng của hai người chui vào trong cơ thể Thần Thiên.
Đây là thiên sứ Linh Tâm đang rót sức mạnh của bản thân vào bên trong cơ thể Thần Thiên.
Việc giải thể sức mạnh của thiên thư, bản thân Thần Thiên không làm được.
Cũng may, có thể nhờ đến ngoại lực.
Mà cũng may mắn, thiên sứ chi hôn có thể làm được điều này.
Môi lưỡi hai người giao hòa, thiên sứ Linh Tâm không hề có tạp niệm, khống chế sức mạnh của bản thân, chậm rãi giúp giải thể chín quyển thiên thư đã hợp nhất!
Không ai có thể nhìn thấy rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra trong cơ thể Thần Thiên.
Nhưng sau nửa canh giờ, thân thể Thần Thiên chậm rãi lơ lửng.
Từng quyển từng quyển thiên thư, chậm rãi xuất hiện bên trong võ hồn Thần Thiên.
Thành công.
Thiên sứ Linh Tâm chậm rãi thu hồi sức mạnh của bản thân.
Đó là sức mạnh được tạo ra từ bên trong động cơ hư không.
Cho dù đối với nàng, đó là một sức mạnh không có ý nghĩa.
Nhưng đối với Thần Thiên hiện tại, người chưa có được động cơ hư không mà nói, sức mạnh này gần như là không thể chịu nổi.
Tia tiên quang kia chậm rãi chui ra từ cổ họng Thần Thiên, đi tới nơi môi lưỡi hai người giao hòa, rồi từ từ chui trở về trong cơ thể thiên sứ Linh Tâm.
Thiên sứ Linh Tâm lúc này mới từ từ đứng dậy, tách đôi môi có chút tê dại sau khi hôn nhau.
Lúc này, màu môi đỏ tươi của thiên sứ Linh Tâm đã in dấu trên đôi môi của Thần Thiên.
Đôi môi của Thần Thiên lem luốc, một mảng hỗn độn."Tiện nghi ngươi!"
Thiên sứ Linh Tâm đỏ mặt, trừng mắt nhìn Thần Thiên thấp giọng nói: "Đây là nụ hôn đầu của ta đó."...
Thế giới tinh thần của Thần Thiên.
Một mảng thuần trắng, rốt cuộc không còn là nhịp điệu cơ bản của thế giới này nữa.
Sau một trận rung động dữ dội, thế giới thuần trắng này cuối cùng đã nổi lên một chút màu sắc.
Rất nhanh, đủ loại sắc thái từ từ hiện lên.
Thế giới tinh thần đang dần dần sụp đổ.
Thần Thiên đang ở trong thế giới tinh thần, trên mặt lộ ra một nụ cười."Thật sự vẫn thành công!"
Thần Thiên bóp bóp nắm tay, lẩm bẩm: "Ta cảm nhận được sức mạnh của thiên thư đã biến mất rồi!"
Nói xong, Thần Thiên trực tiếp ngồi xếp bằng trong hư không....
Trong phòng.
Thiên sứ Linh Tâm chậm rãi khoát tay.
Kết giới cấm chế trong nháy mắt biến mất.
Nhưng thiên sứ Linh Tâm nhận thấy kết giới thu vào quá sớm, vội vàng chạy tới bên cạnh Thần Thiên, nhặt một chiếc khăn vuông bên cạnh, luống cuống lau đi những vệt hỗn độn ở khóe miệng Thần Thiên.
Màu son môi của mình, đều in hết lên khóe miệng và bờ môi Thần Thiên.
Không lau đi thì sẽ bị lộ mất.
Nàng ngược lại không sợ mấy người bên ngoài kia nói gì.
Chỉ sợ Thần Thiên tên hỗn đản này tỉnh lại rồi lại vin vào chuyện này để trêu mình!
Sau khi lau sạch sẽ, thiên sứ Linh Tâm mới yên tâm gật đầu, mở cửa phòng ra.
Thấy cửa phòng được mở ra, ba người đồng thời đứng lên."Thế nào?!"
Tuyết Lạc Hề là người đầu tiên xông lên.
Thiên sứ Linh Tâm đứng ở cửa phòng, quay đầu nhìn Thần Thiên đang nằm trên giường, thấp giọng nói: "Cũng coi như được."
Ba người nối đuôi nhau mà vào, đi nhanh tới bên giường Thần Thiên.
Lúc này thân thể Thần Thiên đã chậm rãi lơ lửng giữa không trung.
Trên thân thể không ngừng ngưng tụ ra những ánh hào quang khác lạ.
Sặc sỡ vô cùng!
Cả căn phòng đều bị ánh sáng tỏa ra từ người Thần Thiên bao phủ.
Tuyết Lạc Hề, Vũ Vô Tâm, cùng Vận Mệnh thần tử trên mặt đều lộ ra vẻ vui mừng!"Tốt quá rồi!"
Tuyết Lạc Hề mừng đến rơi nước mắt.
Vũ Vô Tâm cũng nắm chặt tay đầy phấn khởi.
Mà Vận Mệnh thần tử thì lại cười híp mắt nhìn Thần Thiên."Tỉnh lại là tốt rồi, nếu ngươi không tỉnh thì nước cờ này của ngươi coi như phế, mà nước cờ này mà phế thì ta coi như thua cả bàn..."
Trên giường.
Thân thể Thần Thiên đang lơ lửng.
Đột nhiên, một quyển thiên thư chậm rãi từ trong thân thể Thần Thiên bay lên!"Thiên thư!"
Vũ Vô Tâm lập tức tiến lên bắt lấy, đó là [thời chi thư]."Chả trách, ta đã nói rồi mà, thiên thư chắc chắn là đã hóa vào trong cơ thể Thần Thiên!"
Ngay sau đó, quyển thứ hai, quyển thứ ba, quyển thứ tư...cho đến khi chín quyển thiên thư đều lần lượt chui ra từ trong cơ thể Thần Thiên.
Vũ Vô Tâm lần lượt nhận lấy từng quyển.
Toàn bộ quá trình, Vận Mệnh thần tử đều thản nhiên nhìn.
Đối với thiên thư, trong mắt hắn vậy mà hoàn toàn không có một chút tham lam.
Giống như đối với thiên thư không hề có một chút dục vọng nào.
Mà ngay trong nháy mắt chín quyển thiên thư toàn bộ chui ra khỏi cơ thể Thần Thiên.
Hai mắt Thần Thiên đột nhiên mở ra!"Hoa!"
Hai đạo tinh quang vô cùng mãnh liệt từ trong hai mắt Thần Thiên phóng ra, khiến người ta không thể mở mắt.
Trên mặt thiên sứ Linh Tâm nổi lên một tia ý cười, khó mà nhận thấy.
Nhìn kỹ thì dường như vẫn là khuôn mặt lạnh lùng mị hoặc vạn cổ bất biến kia.
Khi ánh sáng rút đi, thân ảnh Thần Thiên hiện lên trước mặt mọi người.
Lúc này Thần Thiên đang đứng ở mép giường, cười tủm tỉm nhìn mọi người."Chư vị, đã để mọi người chờ lâu.""Ta, đã trở lại rồi.""Tiểu đệ!"
Nước mắt Tuyết Lạc Hề trong nháy mắt vỡ òa, trực tiếp xông tới ôm lấy Thần Thiên.
Thần Thiên im lặng cười, cũng đưa hai tay ra ôm lấy vòng eo Tuyết Lạc Hề."Được rồi, cứ để cho các nàng an ủi vuốt ve một chút đi."
Vận Mệnh thần tử nhẹ nhàng gõ quạt xếp, vừa cười vừa nói: "Chúng ta ra ngoài chờ vậy."
Vũ Vô Tâm khẽ gật đầu, đi theo Vận Mệnh thần tử lui ra ngoài.
Mà trong lòng thiên sứ Linh Tâm lại hơi có một chút khó chịu.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn từ từ đi ra ngoài."Vậy, ta đi đây..."
Thiên sứ Linh Tâm thần sắc cô đơn, nhìn Vận Mệnh thần tử và Vũ Vô Tâm nói.
