"Ngươi...
Rốt cuộc...
Là ai..."
Tôn Hóa Ngoại Thiên Ma này ma khí trên thân lúc tụ lại lúc tản ra, nói là hấp hối cũng không ngoa chút nào."Ta?"
Thần Thiên khóe miệng nhếch lên."Chỉ là một kẻ giết ngươi mà thôi."
Thần Thiên chậm rãi đứng thẳng dậy, một chân giẫm lên người Hóa Ngoại Thiên Ma, sức mạnh hủy diệt hiện ra.
Thân thể Hóa Ngoại Thiên Ma tựa đóa hoa từ từ héo rũ, không mấy chốc đã rữa nát, sau một khắc biến thành một bộ xương khô.
Cuối cùng... hóa thành tro bụi.
Ma chi bản nguyên trong cơ thể Thần Thiên đột nhiên rung động một cái.
Sau đó, sau khi Hóa Ngoại Thiên Ma này chết, biến thành từng sợi ma khí tinh thuần, giống như bị Thần Thiên hút vào trong người...
Khí tức của Thần Thiên lại lần nữa lớn mạnh hơn một chút.
Thần Thiên híp mắt, xem ra ma chi bản nguyên này có tính thôn phệ lẫn nhau.
Đúng là mạnh được yếu thua.
Thần Thiên thu lại cánh xương sau lưng, nhặt chiếc túi trên mặt đất lên.
Thần Thiên hoàn toàn không nhìn ra chiếc túi này được làm từ chất liệu gì, nhưng nó đã có thể vây khốn Lôi Đình Chiến Kiếm trên tay hắn, hẳn không phải là vật phàm.
Sát khí màu đen trên người Thần Thiên cũng dần biến mất.
Từ Yên và Giang Hàn đứng cách đó không xa, sắc mặt âm tình bất định.
Thần Thiên mở cấm chế trên túi, lấy ra Lôi Đình Chiến Kiếm, vô tình hay cố ý nhìn thoáng qua hai người Từ Yên.
Theo tính tình của Thần Thiên, tự nhiên không muốn dính vào chuyện phức tạp.
Nhưng Giang Hàn lại chủ động bước lên một bước, hắn suy nghĩ một chút, rồi nói: "Các hạ rốt cuộc là ai?"
Thần Thiên bỏ chiếc túi vào trong túi, nghiêng đầu nhìn Giang Hàn, cười nói: "Ta là ai, quan trọng vậy sao?"
Lúc này Từ Yên cũng lên tiếng: "Các hạ tru sát Hóa Ngoại Thiên Ma này, đáng lẽ phải nhận được sự kính trọng của chúng ta, thế nhưng..."
Từ Yên ngừng một chút, rồi nói: "Thế nhưng thủ đoạn của các hạ..."
Thần Thiên thuận miệng nói: "Yên tâm, ta không phải Hóa Ngoại Thiên Ma gì."
Giang Hàn mặt đầy ngưng trọng mở miệng: "Chúng ta không thể nghe theo lời nói một phía của ngươi."
Thần Thiên vốn định rời đi, nhưng nghe thấy câu này của Giang Hàn liền dừng chân.
Hắn xoay người, chỉ nói hai chữ: "Được."
Bên ngoài Thiên Trì.
Vị nam tử tướng mạo tuấn tú cầm thương rốt cuộc cũng đến nơi này.
Chỉ là hắn cũng biết rõ, băng lãnh hỏa kia không có duyên với mình.
Nhưng có thể tận mắt đến đây gặp một lần, coi như không uổng công chuyến này.
Chỉ là hắn vừa đến Thiên Trì này, còn chưa kịp nhìn kỹ vài lần thì Thiên Trì này liền bắt đầu rung động dữ dội!
Sau một khắc, lưu hỏa trong Thiên Trì này đều sôi trào cả lên!
Nam tử cầm thương biến sắc, vội vàng lui lại, đúng lúc này, một con Hỏa Long bỗng nhiên từ lưu hỏa bên trong vọt ra!
Phía trên Hỏa Long... còn đứng một người.
Sau đó, lại có hai người từ dưới đáy ao vọt lên.
Chỉ là so với Thần Thiên cưỡi rồng mà ra, hai người này có vẻ chật vật hơn đôi chút.
Hỏa Long há mồm hút một hơi, toàn bộ lưu hỏa của Thiên Trì đều bị Hỏa Long này hút vào bụng!
Thần Thiên đứng trên lưng Hỏa Long, cười hỏi: "Hai vị, thế nào?"
Từ Yên cười khổ.
Giang Hàn sắc mặt âm trầm, nhưng cũng không tiện nói gì thêm.
Thần Thiên không phải Hóa Ngoại Thiên Ma, đồng thời lại thành công luyện hóa được băng lãnh hỏa này, hai người bọn họ không còn gì để nói.
Đúng lúc đó Thần Thiên cũng thấy nam tử cầm thương kia, Thần Thiên còn vẫy tay với hắn.
Nam tử cầm thương ngơ ngác, "Nhiếp Thanh Sơn?"
Từ Yên và Giang Hàn nhíu mày.
Nhiếp Thanh Sơn?
Hắn không phải tên Thần Thiên sao?
Thần Thiên bấm pháp quyết, Hỏa Long kia thu nhỏ lại, cuối cùng biến mất ở cổ tay Thần Thiên.
Ở đó có một hình xăm Hỏa Long.
Thần Thiên chậm rãi hạ xuống, chắp tay: "Các vị, đã nhường."
Từ Yên thở dài, lần này coi như đi toi công.
Giang Hàn vác Lang Chủ sau lưng, hỏi: "Hai ngày còn lại, ngươi tính sao?"
Thần Thiên nói khẽ: "Muốn đi thử một lần, Hóa Ngoại Thiên Ma xuất hiện ở đây, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, ta lo rằng..."
Giang Hàn nhíu mày: "Ý của ngươi là, trong hai vòng/ mặt trời còn lại cũng có Hóa Ngoại Thiên Ma tồn tại?""Những Hóa Ngoại Thiên Ma này nhất định không phải nhất thời nổi hứng, chúng nhất định có toan tính gì đó.""Nhưng mặc kệ chúng có âm mưu gì, ngọn lửa chi đốt tướng này nhất định không thể rơi vào tay chúng."
Thần Thiên chậm rãi nói.
Lúc này, nam tử cầm thương kia cũng đi tới, hắn nhìn Lang Chủ sau lưng Giang Hàn, mở to mắt."Ngươi là Giang Hàn?"
Giang Hàn quay đầu nhìn hắn, khẽ gật đầu.
Nam tử cầm thương hít sâu một hơi.
Hắn lại quay đầu nhìn về phía Từ Yên, vừa định mở miệng thì Từ Yên chủ động lên tiếng: "Tại hạ Từ Yên."
Nam tử cầm thương lại hít sâu một hơi.
May quá, may quá mình đến muộn, nếu không tranh với hai vị này thì chẳng khác nào cướp thức ăn trước miệng cọp?
Nghĩ đến đó, nam tử cầm thương không khỏi nhìn Thần Thiên, thần sắc cổ quái.
Từ Yên nhìn thoáng qua ngân thương trong tay hắn, như có điều suy nghĩ.
Một lúc lâu sau, Từ Yên có chút hứng thú hỏi: "Thanh thương trong tay ngươi, có phải tên Hàn Nguyệt?"
Nam tử kia có chút xấu hổ, gãi đầu ngượng ngùng: "Đúng là Hàn Nguyệt."
Giang Hàn cũng liếc nhìn qua nhưng không nói gì.
Từ Yên tiếp tục nói: "Ba trăm tiên binh xếp hạng thứ 299, ngân thương Hàn Nguyệt.""Nếu ta đoán không sai, ngươi hẳn là...
Lý Dã?"
Nam tử cầm thương tựa hồ vẫn còn ngại ngùng, khẽ gật đầu.
Từ Yên nghiêm mặt, ôm quyền thi lễ với Lý Dã.
Ngay cả Giang Hàn vốn ít lời cũng ôm quyền, nói: "Giang Hàn, ra mắt Lý huynh."
Lý Dã mặt đỏ bừng, liên tục khoát tay.
Thần Thiên hơi kinh ngạc, nếu Từ Yên không nói thì hắn thật sự không nhận ra, người này đang cầm Hàn Nguyệt?
Hàn Nguyệt xếp hạng này mặc dù hơi thấp, thậm chí có thể xem như đứng cuối trong ba trăm tiên binh.
Nhưng chủ nhân đời trước của Hàn Nguyệt rất không tầm thường.
Đạo hiệu Phá Trận Tử, giỏi lấy một địch nhiều.
Về phần người kia họ gì tên gì thì hình như rất ít người biết rõ, dù là người quen cũng chỉ gọi bằng đạo hiệu kia."Phá Trận Tử".
Điều người ta bình luận nhiều nhất về ông ta, chính là trận chiến cuối cùng của Phá Trận Tử.
Chính là một người một thương, đối đầu với năm Thiên Ma.
Phá Trận Tử vung thương bảy mươi sáu lần, tru sát năm tôn Hóa Ngoại Thiên Ma.
Chỉ có điều chính mình cũng dùng hết toàn thân khí thế ngược dòng kinh mạch Bá Vương Thương.
Thế là sau trận chiến ấy, không bao lâu thì người này qua đời.
Mà Lý Dã chính là đệ tử của Phá Trận Tử.
Tức là đại đệ tử khai sơn, cũng là đệ tử quan môn.
Phá Trận Tử đời này chỉ có một đệ tử là Lý Dã.
Sau khi ông ta chết, Hàn Nguyệt liền giao cho Lý Dã.
Từ Yên quay người nhìn Thần Thiên, nói: "Nếu có Thiên Ma khác quấy phá, ta nguyện giúp các hạ một chút sức.""Tính cả ta nữa."
Giang Hàn cũng nói ở bên cạnh.
Cả hai đều hận Hóa Ngoại Thiên Ma đến tận xương tủy.
Nhất là Từ Yên.
Nên biết rằng song thân của Từ Yên đều chết dưới tay Hóa Ngoại Thiên Ma.
Có thể nói là mối thù sâu như biển.
Lý Dã nghĩ nghĩ cũng mở miệng: "Nếu chư vị không chê, có thể mang ta theo."
