Chương 3490: Tập kết, vây công Thần Tông Cô Tô Phú dẫn đầu gần trăm tông môn lớn nhỏ, bao vây Thần Tông.
Đại trận phòng hộ mà Thần Tông chuẩn bị trước để chống lại thiên ma, lúc này trở thành phòng tuyến cuối cùng của bọn họ.
Nhưng vì đại trận phòng hộ này được rót rất nhiều tâm huyết, hơn nữa còn do đích thân đại sư Lâm Địch ra tay, nên Cô Tô Phú nhất thời khó mà công phá.
Huống chi những môn phái lớn nhỏ mà Cô Tô Phú tập hợp, đều có ý đồ riêng, không ai thật sự muốn đứng mũi chịu sào.
Ai cũng không muốn làm pháo hôi, ai cũng muốn ngồi mát ăn bát vàng.
Chiêu Thiên Lâu.
Người Thần Tông đứng trên tầng cao nhất.
Bên ngoài đại trận phòng hộ, Cô Tô Phú ngạo nghễ đứng đó."Thần Thiên, đâu rồi!"
Lúc này Cô Tô Phú vẫn không biết Thần Thiên đã mất tích.
Nghe Cô Tô Phú hét lên, Nhiếp Thanh Sơn và những người khác liếc nhìn nhau.
Cánh tay Tào Phong đã được băng bó sơ sài.
Hắn mặt mày u ám nhìn Cô Tô Phú, nói thật, Tào Phong không phải là Thánh Nhân gì, dù sao hắn cũng là nhất tông chi chủ, vô luận làm chuyện gì, tự nhiên đều đặt tông môn lên vị trí hàng đầu.
Nhưng lần này, không giống vậy.
Lần này liên quan đến sự sống còn của toàn bộ thiên hạ, trong tình thế trắng đen rõ ràng thế này, Tào Phong vẫn tự hiểu rõ.
Chỉ có điều tên Cô Tô Phú này..."Mụ nội nó, nếu không phải lão tử bị thương, hôm nay phải dạy dỗ ngươi một trận mới được!"
Nhiếp Thanh Sơn nhìn Cô Tô Phú đang đứng ngoài đại trận thản nhiên nói: "Cô Tô Phú này sớm đã có ý đồ xấu, người ta phái đi giám thị hắn trở về nói, khi thiên ma tấn công, địa phương bọn chúng bảo vệ cơ hồ không hề bị đả động gì."
Nói xong, Nhiếp Thanh Sơn ho liên tục vài tiếng.
Chiến đấu với thiên ma khiến hắn tổn hao cực lớn, lúc này sắc mặt hắn vẫn còn hơi tái nhợt."Tên Cô Tô Phú này thật lòng lang dạ thú!"
Đám người nhìn Cô Tô Phú bên ngoài, ai nấy đều nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng lại không làm gì được hắn."Cũng không biết Thần Thiên rốt cuộc đi đâu rồi."
Nói rồi, Thiên Hủ nhìn thoáng lên bầu trời.
Hắn nhìn thấy lúc Thần Thiên ngăn cản cột sáng đỏ đó, xuất hiện vết nứt không gian..."Thần Thiên ở đâu!"
Cô Tô Phú hô một câu, phát hiện không ai trả lời, liền lại cao giọng hét lớn.
Tay Nhiếp Thanh Sơn vịn lan can, thân ảnh lóe lên đã đến biên giới đại trận phòng hộ.
Lúc này khoảng cách giữa Nhiếp Thanh Sơn và Cô Tô Phú chưa đến hai mươi bước, nhưng vì sự tồn tại của đại trận phòng hộ.
Cô Tô Phú căn bản không thể tiếp cận.
Cách đại trận phòng hộ, Cô Tô Phú nhìn Nhiếp Thanh Sơn từ trên xuống dưới, hắn cảm nhận được khí tức bất ổn của Nhiếp Thanh Sơn lúc này, nghĩ rằng khi giao chiến với thiên ma, hắn đã hao tổn không ít."Nhiếp tông chủ, Thần Thiên kia giờ ở đâu? Vì sao không dám ra mặt một lần?"
Cô Tô Phú chất vấn.
Các tông chủ của từng tông môn lớn nhỏ đứng sau Cô Tô Phú, nghe hắn vừa dứt lời liền đồng loạt tiến lên một bước, hô hào Thần Thiên ra mặt.
Nhiếp Thanh Sơn nhìn dáng vẻ căm phẫn của đám người, có chút không hiểu."Cô Tô Phú, rốt cuộc ngươi đã nói gì với bọn chúng? Vì sao chúng lại nhằm vào Thần Thiên như thế?"
Sắc mặt Cô Tô Phú bình tĩnh, hắn bước lên một bước.
Khi hắn tiến gần đến đại trận phòng hộ, trong không khí vốn bình lặng, xuất hiện một gợn sóng nhàn nhạt.
Mà Cô Tô Phú cũng cảm nhận được một lực đẩy nhè nhẹ."Ta hoài nghi đám thiên ma này chính là do Thần Thiên tiểu tử kia dẫn vào Phần Tướng thiên hạ chúng ta.""Cái gì?"
Nghe Cô Tô Phú nói vậy, Nhiếp Thanh Sơn nhíu mày."Thần Thiên vì chúng ta không hề bị cái vạn vạn năm hình phạt mà bôn ba khắp nơi. Bây giờ linh khí Phần Tướng thiên hạ đã hồi phục, ánh sáng màu lam gây thương người kia cũng biến mất rồi, tại sao ngươi còn muốn nói xấu hắn như thế!"
Nghe xong Nhiếp Thanh Sơn nói, Cô Tô Phú cười lạnh vài tiếng."Cái gì gọi là nói xấu? Đúng, hắn thật sự làm linh khí Phần Tướng thiên hạ khôi phục. Nhưng hắn thật sự vì chúng ta, hay là vì chính hắn thì khó nói lắm."
Nói rồi, Cô Tô Phú quay người về phía sau lưng những tông chủ môn phái kia lớn tiếng nói: "Các vị có từng nghĩ đến, Thần Thiên muốn nơi đây khôi phục linh khí, nhưng không phải là vì chúng ta?""Vậy là vì ai?"
Một lão giả toàn thân áo choàng rách nát, bước lên một bước truy hỏi."Hừ."
Cô Tô Phú hừ lạnh, một lát sau.
Hắn nhìn Nhiếp Thanh Sơn."Vì ai ư? Đương nhiên là vì chính hắn! Vì Thần Tông. Đương nhiên, cũng vì những Hóa Ngoại Thiên Ma kia."
Trong khi Cô Tô Phú nói những lời này, Tào Phong bọn họ đã đi đến phía sau lưng Nhiếp Thanh Sơn."Tứ đại tông môn Phần Tướng thiên hạ, đã sừng sững ở đây hàng vạn năm. Thần Thiên tiểu nhi kia dã tâm cực lớn, hắn muốn Thần Tông của hắn bao trùm lên trên tứ đại tông môn của chúng ta.
Nhưng tứ đại tông môn chúng ta thâm căn cố đế, không phải Thần Thiên tiểu nhi kia có thể dễ dàng lay chuyển, thế là mới có màn này!"
Cô Tô Phú giơ tay phải lên, chỉ vào các tầng dưới của Thần Tông."Hôm nay, một trận giao chiến giữa nhân tộc và thiên ma, cả hai bên đều thương vong thảm trọng, vậy mà chỉ có Thần Tông là không có mấy cao thủ xuất chiến, Thần Tông của các ngươi gần như không có tổn thất.
Sau trận này, tứ đại tông môn bị thương nặng, rất nhiều tông môn nhỏ bên trong cũng cơ hồ không còn cao thủ.
Còn Thần Thiên treo danh hiệu Cộng Chủ Phần Tướng thiên hạ, sau này chẳng phải Thần Tông sẽ thành tông môn mạnh nhất phía dưới một phương thiên này?"
Nói rồi, Cô Tô Phú vẫn nở nụ cười lạnh trên mặt, hắn nhìn Nhiếp Thanh Sơn."Ngươi đó, Nhiếp tông chủ. Ngươi bây giờ đúng là bị người khác bán, còn thay người ta đếm tiền!"
Một phen Cô Tô Phú nói, khiến người của các tông môn phía sau hắn ai nấy cũng căm phẫn, đòi Thần Thiên ra giải thích cho rõ ràng.
Chỉ là lời này của hắn, chỉ lừa gạt được những người không biết sự thật.
Vốn dĩ Nhiếp Thanh Sơn và Thiên Hủ bọn họ đã không có thiện cảm gì với Thực Nhật phủ.
Lần này chống lại thiên ma, tuy Nhiếp Thanh Sơn không tìm được chứng cứ trực tiếp Thực Nhật phủ cấu kết thiên ma.
Nhưng xét từ cách mà thiên ma công kích bọn họ, Thực Nhật phủ chắc chắn có vấn đề.
Thế nhưng điều khiến Nhiếp Thanh Sơn và Tào Phong bọn họ không ngờ, là Cô Tô Phú lại cắn ngược một cái, đẩy Thần Thiên lên đầu sóng ngọn gió.
Bây giờ gần trăm người cầm đầu tông môn phía sau Cô Tô Phú đều muốn Thần Thiên ra đối chất, vậy mà ngay lúc này Thần Thiên lại mất tích, đúng là "đũn quần dính bùn", không phải phân cũng là phân.
Tình hình trong nháy mắt trở nên hỗn loạn."Cô Tô Phú!"
Nhiếp Thanh Sơn nghiêm giọng nói: "Thần Thiên đến tột cùng là vì tư lợi cá nhân, hay là vì toàn bộ Phần Tướng thiên hạ, trong lòng ngươi và ta đều rõ, ngược lại Thực Nhật phủ các ngươi, khi thiên ma công kích Thực Nhật phủ các ngươi, mà các ngươi vẫn bình an vô sự, ngươi nên giải thích thế nào đây?!"
Đối mặt với Nhiếp Thanh Sơn, Cô Tô Phú dường như đã sớm chuẩn bị.
Hắn dang hai tay ra, vô tội nói: "Thiên ma muốn tấn công ai, không tấn công ai, không phải ta có thể quyết định được. Lại nói, đám người Thực Nhật phủ chúng ta chuẩn bị đầy đủ, số người bị thương không nhiều, có sai sao?""Hay cho một câu chuẩn bị đầy đủ, được thôi, giờ ngươi nói cho ta biết, giờ ngươi mang bọn chúng tới đây muốn làm gì? Vây công Thần Tông?"
Nhiếp Thanh Sơn tức giận, phẫn nộ chỉ vào Cô Tô Phú chất vấn.
Thấy Nhiếp Thanh Sơn giận dữ, Cô Tô Phú ngược lại càng thêm bình tĩnh."Không, ta chưa bao giờ nghĩ đến việc vây công Thần Tông, chỉ hy vọng Thần Thiên có thể chủ động ra mặt cho mọi người một lời giải thích, nếu như hắn trốn tránh không chịu gặp mặt, vậy chúng ta chỉ có thể bị ép buộc lựa chọn cưỡng ép xông vào."
Lúc này Thần Thiên không biết tung tích, Nhiếp Thanh Sơn và các trưởng lão cùng đệ tử của ba đại tông môn cũng đều đang ở trạng thái không tốt.
Mà những người của Cô Tô Phú kia thì khí thế hung hăng.
Nhiếp Thanh Sơn và những người khác chỉ có thể tránh thế công.
Nhiếp Thanh Sơn trầm ngâm một lát, nói tiếp: "Nếu như ngươi thật sự muốn cưỡng ép xông vào, vậy, chúng ta sẽ xem hành động lần này là tuyên chiến! Thực Nhật phủ ngươi muốn triệt để khai chiến sao?""Nhiếp Thanh Sơn ngươi nghĩ cho kỹ, ngươi đây là đối đầu với tất cả tông môn Phần Tướng thiên hạ đấy!"
Cô Tô Phú thấy thái độ Nhiếp Thanh Sơn kiên quyết như vậy, lập tức chụp cho Nhiếp Thanh Sơn một cái mũ thật lớn."Đối đầu thì sao? Ta Nhiếp Thanh Sơn còn sợ các ngươi chắc?"
Nói rồi, Nhiếp Thanh Sơn trực tiếp phất tay áo rời đi.
