Chương 3584: Lại vào cấm địa
Kỳ lão vốn dĩ muốn đi theo Thần Thiên cùng đến Thần Ma cấm địa.
Bởi vì hắn lo lắng nếu mình không đi, những trưởng lão, đệ tử gì đó sẽ không tôn kính Thần Thiên. Dù sao hiện tại thân phận của Thần Thiên đặc thù, có lẽ hắn lại không đồng ý công bố.
Thần Thiên đương nhiên đoán được tâm tư của Kỳ lão.
Cho nên Thần Thiên hết lời khuyên hắn ở lại thiên Hải thánh tháp này. Hiện tại tình huống địa cung đã phát sinh dị biến, thiên Hải thánh tháp này sẽ phát triển theo hướng nào còn cần tiếp tục quan sát.
Kỳ lão tuy không tình nguyện, nhưng Thần Thiên đã lên tiếng, hắn cũng không dám cự tuyệt.
Lúc đi về phía đài truyền tống, Mục Hà cũng đoán được vài điều. Thái độ của hắn đối với Thần Thiên cũng cung kính hơn nhiều. Chỉ là, vì Kỳ lão không công khai nói với mình nên Mục Hà cũng không dám nói ra ý nghĩ trong lòng."Thần Thiên đạo hữu, trước đó nên nghe ngươi, hiện tại thiên Hải môn ta đã có mấy đệ tử ưu tú chết ở trong Thần Ma cấm địa."
Lúc nói lời này, Mục Hà rất đau lòng. Những đệ tử kia đều là tương lai của thiên Hải môn. Vậy mà lại chết oan uổng như thế."Đúng rồi." Mục Hà nói xong lại hỏi: "Kỳ lão có phải đã từng đưa ngài tới đó?"
Thần Thiên biết rõ Mục Hà chỉ đang dò hỏi về địa cung."Mục Hà tông chủ, lúc này chúng ta vẫn là nên nghĩ cách cứu những đệ tử đang bị kẹt trong Thần Ma cấm địa thì tốt hơn."
Thần Thiên không trả lời vấn đề của Mục Hà. Nếu hắn trả lời thẳng vấn đề này thì chẳng khác nào nói cho đối phương thân phận hiện tại của mình."Cũng phải, Thần Thiên đạo hữu mời tới bên này!"
Biên giới Thần Ma cấm địa.
Nhị trưởng lão đã quay về chỗ này."Tại sao ngươi lại lén lút trở về? Chuyện này ngươi nên thương lượng với ta trước mới phải!" Đại trưởng lão cực kỳ phẫn nộ! Hắn giận không phải việc Nhị trưởng lão về báo tin mà là việc hắn không thương lượng với mình! Hiện tại mọi chuyện ở đây đều do Đại trưởng lão toàn quyền phụ trách. Bất kỳ người quản lý nào cũng không hy vọng thủ hạ của mình vượt cấp báo cáo."Đại trưởng lão!" Lúc này Nhị trưởng lão cũng nổi nóng."Nếu như chuyện này ta không nói với tông chủ, những đệ tử kia sẽ chết hết ở trong đó!""Vậy cho dù ngươi nói thì sao? Chẳng lẽ tông chủ tự mình đi vào lôi những đệ tử đó ra à? Ngươi có biết bên trong áp chế thực lực tu sĩ không? Không phải người có thực lực mạnh đi vào là có thể hữu dụng đâu!" Đại trưởng lão vẫn tức giận gào thét."Đại trưởng lão bớt giận." Ngay lúc Đại trưởng lão vừa dứt lời, Mục Hà và Thần Thiên đi vào lều. Mục Hà vừa nói vừa nhìn về phía những sinh mệnh ngọc bài đặt ở giữa. Lúc này sinh mệnh ngọc bài đã vỡ vụn một phần ba. Có nghĩa là trong những đệ tử đi vào lần này, đã có một phần ba người chết. Về tình huống của những người khác thì vẫn chưa biết."Tông chủ.""Tông chủ!" Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão cùng hành lễ với Mục Hà.
Mục Hà khoát tay nói: "Hai vị không cần như vậy." Nói xong, Mục Hà nghiêng người mời Thần Thiên đứng sau lưng mình. "Thần Thiên đạo hữu, ngươi cứ tự nhiên."
Đại trưởng lão từng gặp Thần Thiên trước đây, đây là lần thứ hai. Nhưng Nhị trưởng lão lại là lần đầu thấy Thần Thiên, bất quá hắn cũng nghe nói qua danh hào Thần Thiên. Hai người nhìn Mục Hà cung kính với Thần Thiên như thế thì có chút không hiểu."Đã sớm nghe danh Thần Thiên đạo hữu, hôm nay gặp mặt quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên." Nhị trưởng lão vừa lên tiếng liền khen ngợi một hồi. Hắn biết Thần Thiên là người từ Thần Ma cấm địa đi ra. Nếu hắn chịu ra tay thì các đệ tử trong cấm địa sẽ có hy vọng."Nhị trưởng lão khách khí." Sau đó Thần Thiên đi thẳng vào chủ đề: "Lần này đệ tử thiên Hải môn chúng ta vào cấm địa ở chỗ nào, các ngươi có biết không?""Cái này..." Nhị trưởng lão và Đại trưởng lão nhìn nhau. Sau khi tiến vào cấm địa, linh thức của các đệ tử đều biến mất. Các trưởng lão của thiên Hải môn cũng nghĩ ra nhiều biện pháp để xác định vị trí của mọi người. Nhưng đều thất bại. Thần Thiên nhìn vẻ mặt của hai người thì đã đoán được kết quả. Hắn không có cảm thấy gì với kết quả này. Thần Ma cấm địa quỷ dị phi thường, nếu không thì đã chẳng trở thành một trong những tuyệt địa của Lưu Ly thiên hạ, nổi danh với danh hiệu 'vào trong thì thập tử vô sinh'."Không biết cũng không sao, ta có thể vào tìm bọn họ." Mục Hà đứng bên cạnh nói thêm: "Đại trưởng lão, mỗi đệ tử đều vào theo hướng nào?""Cái này chúng ta có ghi chép lại." Thật ra Thần Thiên biết rõ vị trí vào không phải thông tin gì quan trọng, có cũng được mà không có cũng chẳng sao."Đại trưởng lão!" Ngay lúc mọi người đang nói chuyện trong trướng bồng, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng kêu gấp gáp.
Đại trưởng lão nhíu mày, hô: "Vào đi!"
Người đi vào là một quản sự của thiên Hải môn. Khi hắn thấy Mục Hà cũng ở đây, liền vội vàng hành lễ. Sau đó nói: "Bọn ta vừa mới phát hiện hai thi thể đệ tử ở biên giới cấm địa. Bọn hắn..." Nhắc tới hai thi thể kia, người quản sự tựa hồ nhớ lại gì đó, liền nôn khan một tiếng."Có chuyện mau nói!" Đại trưởng lão nhìn bộ dáng người quản sự thì không nhịn được mà thúc giục."Là đệ tử của chúng ta." Nghe tin phát hiện thi thể đệ tử, Mục Hà liền đi ra ngoài trước."Phía trước dẫn đường, nhanh lên!" Khi cả đám đi tới biên giới thì nơi này đã được vài quản sự canh giữ. Thần Thiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đứng đó. Là Triệu Mảnh. Trong ngực hắn ôm chặt thanh đại đao, vẻ mặt bi thương. Khi Thần Thiên đến gần mới nhìn thấy hai người dưới đất là đồng đội của Triệu Mảnh trước đây. Chỉ có điều lúc này hai người kia đã chết. Mà tư thế chết lại rất thê thảm, thân thể vặn vẹo một cách dị thường. Một vài nữ đệ tử không rõ chuyện gì tò mò sang xem, đều nôn khan ở bên cạnh."Ta muốn vào." Thấy Thần Thiên tới bên cạnh, Triệu Mảnh thấp giọng nói. "Thần Thiên đạo hữu, ta biết ngươi không tầm thường, có thể mang ta đi chung được không? Cho ta theo ngươi vào đó?!""Hồ nháo!" Triệu Mảnh vừa nói xong thì Đại trưởng lão đã quát lớn. "Thực lực của ngươi mà theo vào thì chỉ thêm phiền thôi!""Nhưng mà bên trong có đồng đội của ta." Triệu Mảnh vẫn cúi đầu nhìn hai thi thể dưới đất.
Thần Thiên quay sang nói với Mục Hà: "Tìm người tới giải quyết hai người này đi."
Mục Hà gật đầu liền phân phó."Thật ra vận khí của bọn họ còn khá tốt, có bao nhiêu người đến nơi táng thân cũng không có, chỉ bị ánh sáng kia phơi thây." Thần Thiên an ủi. "Nếu ngươi thực sự muốn theo ta vào thì cũng không phải không thể, nhưng ngươi nhất định phải nghe theo sắp xếp của ta!"
Nghe thấy có thể đi vào thì mắt Triệu Mảnh sáng lên. "Thật sao?""Nhất định phải nghe ta!" Thần Thiên nhấn mạnh thêm một lần."Cái này chắc chắn!" Thật ra việc có mang theo Triệu Mảnh hay không cũng chẳng hề gì với Thần Thiên. Thần Ma cấm địa đối với hắn không khác gì hậu hoa viên, đương nhiên việc này hiện tại không thể nói với người ngoài. Tại một thảo nguyên lớn như thế, việc tìm người vốn dĩ rất khó, có Triệu Mảnh đi theo có lẽ còn giúp ích cho Thần Thiên.
Trong cấm địa. Lạc Đông cùng Khương Linh Vận và mọi người quyết định chọn ở tại chỗ chờ đợi. Khí huyết của nhân tộc đối với yêu thú mà nói cũng giống như ngọn đèn trong bóng tối.
Đất đai bắt đầu rung chuyển.
Trên đường chân trời, một con yêu thú khổng lồ chậm rãi đi tới.
