Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Linh Võ Đế Tôn

Chương 3680: Tiên Âm các lôi kéo




Chương 3680: Tiên Âm Các bị lôi kéo.

Thần Thiên nhìn Bạch Thiên Dương, thần sắc nghiêm túc."Ta chỉ là đi ngang qua nơi này, liền bị người của các ngươi ngăn cản, thậm chí còn đem ta vây trong trận pháp, nếu không phải thực lực của ta đủ mạnh, phá vỡ cái lục hợp đại trận kia của các ngươi, chỉ sợ lúc này đã không có cơ hội nói chuyện rồi?"

Bạch Thiên Dương mím môi, giữa các tu sĩ giết người cướp của vốn là chuyện thường tình.

Lúc này, những người Tiên Âm Các đang bị vây khốn.

Vốn đã ở vào thế kẹt, khi thấy Thần Thiên xuất hiện, trong lòng nhóm người ấy dấy lên một tia hy vọng."Tông chủ, người xem kìa!"

Nội môn của Tiên Âm Các, hơn vạn nữ đệ tử tụ tập ở chỗ này.

Tông chủ Tiên Âm Các, Đồng Nhược Nhiên, là tu sĩ Linh Đài nhị trọng.

Vì công pháp đặc thù, mặc dù cảnh giới của nàng là Linh Đài cảnh nhị trọng, nhưng thực tế sức chiến đấu lại không bằng tu sĩ Linh Đài cảnh nhị trọng khác.

Nếu không, cũng đã không bị bức đến mức này.

Đồng Nhược Nhiên nhìn lên phía trên Tiên Âm Các.

Vừa vặn thấy tông chủ Bạch Dương Môn đang nghênh tiếp Thần Thiên.

Lập tức nàng thấy Thần Thiên dùng Thần Ma đại kích đứng vững Bạch Thiên Dương.

Thấy vậy, Đồng Nhược Nhiên dùng thần thức thăm dò thực lực của Thần Thiên.

Chỉ là thần thức vừa mới phóng ra đã bị Thần Thiên phát hiện.

Nàng vội thu hồi thần thức, sau đó cúi người hành lễ với Thần Thiên."Tông chủ sao vậy?"

Một đám nữ đệ tử xung quanh không hề biết chuyện gì vừa xảy ra, chỉ thấy tông chủ mình hướng người trên không trung kia thật sâu cúi chào.

Đồng Nhược Nhiên nhìn đám nữ đệ tử bên cạnh.

Nàng biết nếu lúc này ngồi chờ chết, đợi đến người kia rời đi, thì Tiên Âm Các không thể trụ được lâu.

Một khi trận pháp bị công phá, thì số phận của mấy vạn đệ tử Tiên Âm Các nơi đây sẽ ra sao thì khỏi phải nói.

Nghĩ tới đây, Đồng Nhược Nhiên kiên quyết với ý nghĩ của mình.

Nàng nhìn trưởng lão bên cạnh nói: "Chờ chút nghe mệnh lệnh của ta, mở một lỗ hổng ở hộ tông đại trận.""Ngài muốn làm gì?"

Mấy trưởng lão đứng bên cạnh Đồng Nhược Nhiên, không hiểu nhìn nàng hỏi.

Đồng Nhược Nhiên chỉ vào Thần Thiên."Hắn là cơ hội cuối cùng của chúng ta, nếu chúng ta không nắm bắt thì chỉ còn cách ngồi chờ chết."

Các vị trưởng lão cũng hiểu ý của Đồng Nhược Nhiên."Tông chủ, làm như vậy thật quá mạo hiểm. Lỡ như người kia cùng bảy tông môn là một phe thì sao?""Chính là tông chủ, nếu ngài đi qua đó, nhỡ đâu đó là quỷ kế của bọn họ thì làm sao?"

Các trưởng lão của Tiên Âm Các nhao nhao khuyên ngăn."Cho dù bọn hắn có âm mưu, cũng phải thử một lần. Bằng không thì chúng ta chỉ còn cách chờ chết! Hoặc chờ đám nam nhân kia bên ngoài xông vào bắt các ngươi. . ."

Đến đây, Đồng Nhược Nhiên không nói thêm được nữa.

Kết quả cuối cùng thế nào thì ai nấy đều hiểu rõ."Được, chuẩn bị mở trận pháp đi!"

Nói xong, Đồng Nhược Nhiên bay về phía ngoài Tiên Âm Các.

Đợi đến khi nàng sắp chạm vào hộ tông đại trận, thì ở đó mở ra một lỗ hổng hình tròn.

Lúc này, Bạch Thiên Dương đứng bên cạnh Thần Thiên đã nhận ra khí tức của Đồng Nhược Nhiên, liền quay đầu lại nhìn.

Mấy tông chủ vẫn đang tìm cách công phá sơn môn Tiên Âm Các, thấy Đồng Nhược Nhiên cũng dám chủ động đi ra.

Từng người đều trực tiếp bay về phía Thần Thiên.

Đồng Nhược Nhiên biết chỉ có nói chuyện trước với Thần Thiên, mới có cơ hội giải quyết nguy cơ cho tông môn."Tiền bối."

Đồng Nhược Nhiên tiến lên trước mặt Thần Thiên.

Thần Thiên liếc nhìn nữ tử trước mắt, không cần nghĩ cũng biết thân phận của nàng.

Nhưng vốn Thần Thiên không muốn nhúng tay vào chuyện này."Chuyện gì?" Giọng Thần Thiên bình thản.

Đồng Nhược Nhiên giật mình, sau đó nàng lấy từ trong ngực ra một vật thể hình thoi kỳ lạ."Tiền bối có biết vì sao bọn hắn lại muốn vây công Tiên Âm Các ta không?""Tiện nhân! Im miệng!"

Bạch Thiên Dương khi thấy Đồng Nhược Nhiên lấy ra vật hình thoi, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.

Sau đó nghe thấy nàng lại muốn đem đồ vật này dâng cho người trước mặt liền phẫn nộ nhục mạ.

Vốn Thần Thiên cũng không có hứng thú gì với mấy chuyện này.

Nhưng phản ứng của Bạch Thiên Dương khiến Thần Thiên cảm thấy có gì đó kỳ quặc."Vì cái gì?" Thần Thiên nhìn Đồng Nhược Nhiên hỏi."Cũng là vì cái này đồ vật. Đây là chìa khóa một mộ địa cường giả thời thượng cổ.""Tiền bối!" Bạch Thiên Dương lớn tiếng nói: "Ngài đừng nghe hắn nói nhăng nói cuội, nơi đó chỉ là lời đồn về mộ địa cường giả thời thượng cổ, nhưng có thật hay không thì chưa xác định."

Lúc này, tông chủ và trưởng lão quản sự của các tông môn khác cũng đã đến xung quanh Thần Thiên.

Bọn hắn thế chân vạc, đứng vây quanh Thần Thiên.

Thần Thiên quay người nhìn những người này một lượt.

Trước thực lực tuyệt đối, những cái gọi là kỹ xảo chiến đấu này đều vô dụng."Ồ?"

Thần Thiên dùng Thần Ma đại kích trong tay chọc vào cổ Bạch Thiên Dương."Nếu thật không có tác dụng, vì sao ngươi lại khẩn trương như vậy? Hơn nữa khi nàng lấy đồ vật kia ra, ta thấy trong mắt ngươi lóe lên sự tham lam!"

Nghe Thần Thiên nói vậy, sắc mặt Bạch Thiên Dương cứng đờ, hắn hít sâu một hơi.

Sau đó liếc nhìn tông chủ mấy tông môn xung quanh.

Mấy vị tông chủ kia thấy ánh mắt của Bạch Thiên Dương cũng đều hiểu ý."Sao? Muốn động thủ?"

Thần Ma đại kích trong tay Thần Thiên hơi động.

Lập tức da thịt của Bạch Thiên Dương đã bị rách toác chảy máu tươi."Ngươi nên biết, mặc kệ kết quả cuối cùng thế nào, kẻ chết đầu tiên sẽ là ngươi!"

Bạch Thiên Dương ngước cổ muốn lùi về sau.

Nhưng Thần Ma đại kích trong tay Thần Thiên đã dính chặt vào da của hắn."Vị tiền bối này, nếu ngài thật sự hứng thú với bảo vật đó, chúng ta có thể bàn bạc."

Vừa nói Bạch Thiên Dương vừa liên tục xua tay ra hiệu cho các tông chủ khác không nên manh động.

Vốn bảy tông môn cùng nhau chia số bảo vật ở cái mộ cường giả thượng cổ trong truyền thuyết kia đã không đủ.

Giờ lại thêm một người.

Mấy tông chủ còn lại ít nhiều gì cũng bất mãn."Bạch Thiên Dương, ngươi nói cái gì vậy, vốn dĩ bảy tông môn chúng ta cùng nhau chia đồ đã không đủ, bây giờ ngươi còn thêm một người nữa, chúng ta chia sao được?" Sơn chủ Bí Truyền Sơn bất mãn nói."Đúng vậy Bạch Thiên Dương, tổng cộng chỉ có bảy phần. Nếu hắn chen vào, vậy thì Bạch Dương Môn các ngươi phải ra ngoài!" Lần này người lên tiếng là thành chủ Vạn Trượng Thành.

Nghe vậy, trong lòng Bạch Thiên Dương khổ sở.

Sao hắn có thể không hiểu, đám người này muốn dùng phần của tông môn hắn để đổi lấy tính mạng.

Nghe nói trong mộ của cường giả thời thượng cổ có rất nhiều trọng bảo.

Lúc này bảo vật đang ở ngay trước mắt, nếu hiện tại từ bỏ thì Bạch Thiên Dương đương nhiên không cam lòng."Vị tiền bối này, ngài nghe rồi đấy, bảo vật kia không phải của một mình ta, không phải ta có thể làm chủ."

Thần Thiên nhìn Bạch Thiên Dương thu hồi Thần Ma đại kích trong tay.

Hắn nhìn xung quanh, ánh mắt cuối cùng rơi vào người Đồng Nhược Nhiên đang cầm vật hình thoi trên tay."Ta cảm thấy lời vừa rồi của ngươi cũng có lý." Thần Thiên nhìn sơn chủ Bí Truyền Sơn nói: "Bảo vật như vậy, nếu chia cho quá nhiều người, quả thực không đáng."

Nghe Thần Thiên nói vậy.

Bạch Thiên Dương lộ ra nụ cười."Ta biết ngay tiền bối rộng lượng, không để ý mấy thứ hàng tầm thường này mà."

Đồng Nhược Nhiên trầm giọng nói, khi đối mặt với Thần Thiên nàng biết bất kỳ che giấu nào của mình đều không thể thoát khỏi ánh mắt của đối phương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.