Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Linh Võ Đế Tôn

Chương 3687: Một quyển sách




Chương 3687: Một quyển sách.

Bất quá lúc này cũng coi như đã biết rõ chỗ của Đồng Nhược Nhiên.

Tại Thần Thiên đi một bước, đối thủ trăm năm tự động đi bước tiếp theo.

Thần Thiên liền ngồi ở bên cạnh đình, hắn nhìn như tùy ý, nhưng mỗi một bước đi đều sẽ phân tích toàn bộ hướng đi thế cuộc.

Cờ tướng không giống cờ vây thiên biến vạn hóa như vậy.

Chẳng qua là khi thế cuộc xuống đến giữa lúc, Thần Thiên phát hiện mánh khóe.

Mặc dù hắn đã hạ rất cẩn thận.

Nhưng dường như vẫn có dấu hiệu thất bại.

Mặc dù những dấu hiệu thất bại này bắt nguồn từ những điều không quan trọng, Thần Thiên nhưng vẫn phát hiện, bản thân dường như không thể nào ngăn cản việc tiếp tục bại xuống.

Đồng Nhược Nhiên nằm ở trên chữ "soái" cờ, từng binh sĩ cầm trường mâu, hướng phía nàng đánh tới.

Khí thế bừng bừng xe ngựa trên bàn cờ bốn phía trùng sát.

Cái gọi là binh bại như núi đổ chính là như thế, khi Thần Thiên ý thức được mình sắp thất bại thì, kỳ thực đã lâm vào một cục diện rất bị động.

Trên bàn cờ, sa trường trùng sát dị thường kịch liệt.

Xe ngựa đụng nhau, tiểu binh trường mâu đâm xuyên qua cổ của chiến tượng cao lớn.

Móng ngựa đạp vỡ đại pháo làm từ thiên thạch.

Cuối cùng trên chiến trường chỉ còn lại một tiểu tốt, nhưng tiểu tốt này lại không thuộc về Thần Thiên.

Nhìn tiểu tốt qua sông, nhìn tiểu tốt từng bước một tới gần Đồng Nhược Nhiên nằm trên chữ "soái" cờ.

Thần Thiên bỗng nhiên đứng dậy.

Lôi đình chiến kiếm bị hắn giơ lên cao cao.

Sau đó đột nhiên đánh xuống.

Bàn đá bỗng nhiên biến mất.

Sau đó, một lão giả xuất hiện đối diện Thần Thiên.

Hắn đang cười hì hì nhìn Thần Thiên."Ngươi làm thế nào phát hiện mánh khóe?"

Thần Thiên không trả lời câu hỏi của lão giả mà nhìn xung quanh tìm bóng dáng Đồng Nhược Nhiên.

Lão giả kia nhìn ra tâm tư của Thần Thiên.

Tiếp tục cười nói: "Ngươi không cần tìm, bạn của ngươi không gặp nguy hiểm, nàng hiện tại hẳn là ở phía trước địa phương nào đó."

Nghe lời của lão giả, Thần Thiên không tin hắn, dự định rời đình tự mình đi tìm Đồng Nhược Nhiên."Sao?

Ngươi vẫn không tin ta?"

Lão giả kia một cái lắc mình đã đến trước mặt Thần Thiên, cản đường hắn."Vốn không quen biết, vì sao ta phải tin ngươi?""Ha ha!"

Lão giả kia lại cười lớn."Tốt!

Tốt một câu vốn không quen biết.

Cũng đúng, nếu ta là ngươi ta đương nhiên cũng không tin."

Nói xong lão giả kia vung tay áo, một hình ảnh xuất hiện trong mắt Thần Thiên.

Bên trong hình ảnh, Đồng Nhược Nhiên đang an tĩnh nằm ở đó."Người trẻ tuổi, không phải ta nhất định phải ngăn cản ngươi, chuyện ở đây vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, nếu ngươi tùy tiện đi ra ngoài, đối với bằng hữu của ngươi mà nói, cũng không chắc là chuyện tốt."

Nhìn thấy Đồng Nhược Nhiên không có việc gì, Thần Thiên cũng an lòng."Còn có chuyện gì, ngươi cứ nói đừng ngại."

Thực ra lúc lão giả này vừa xuất hiện, Thần Thiên vẫn hết sức cẩn thận.

Nhưng sau khi Thần Thiên cẩn thận quan sát lão giả này thì lòng Thần Thiên đã thả lỏng.

Lão giả trước mắt này không hề có chút thực lực nào.

Đương nhiên, việc không nhìn thấu thực lực đối phương còn có khả năng khác, đó là thực lực của đối phương mạnh hơn Thần Thiên quá nhiều.

Nhưng với thực lực của Thần Thiên, ở đây tuyệt đối không thể xuất hiện người có thực lực cường đại đến mức không thể nhìn ra được như vậy."Ta muốn biết rõ ngươi làm thế nào nhìn ra cái bàn cờ này mờ ám, mà lại có thể trực tiếp chém đôi bàn cờ."

Thần Thiên liếc nhìn chỗ vừa nãy đặt bàn cờ."Bàn cờ này khi xuống đến cuối cùng ta liền hiểu rõ, dù ta đi như thế nào cũng không thắng được.""Nguyên nhân?"

Lão giả đã ngồi trở lại vị trí ban đầu."Rất đơn giản, nếu là cờ vây, có lẽ ta vẫn còn phần thắng, nhưng với cờ tướng này, ngay lúc ta bắt đầu đi thì đã định trước là ta thua."

Nói đến đây, Thần Thiên cười."Bởi vì ta là tiên cơ, các ngươi có thể căn cứ vào tiên cơ của ta để sắp xếp con đường của các ngươi.

Thực tế khi ta đi quân pháo này rồi, thế cuộc phía sau đã không còn gì đặc biệt nữa.

Một bước sai, từng bước sai.

Một bước bị hạn chế, từng bước đều sẽ bị hạn chế."

Nghe Thần Thiên nói, lão giả kia nở nụ cười.

Thực tế đúng như lời Thần Thiên, thực tế lúc Thần Thiên đi bước đầu tiên, mọi thứ đã định đoạt rồi.

Muốn thắng được thế cuộc này, biện pháp duy nhất chính là đi sau!

Cho nên khi phát hiện không thích hợp, Thần Thiên chọn trực tiếp phá hủy thế cuộc.

Vì vậy không ai thắng thế cuộc, tự nhiên cũng không có ai thất bại.

Chỉ là mọi chuyện đương nhiên sẽ không đơn giản như thế.

Nếu chỉ phá thế cuộc coi như vượt qua cửa ải này thì ở đây có ý nghĩa gì?

Chẳng lẽ chỉ vì để đối phương nói chuyện phiếm vài câu với mình?

Lão giả kia cũng nhìn ra tâm tư Thần Thiên."Giống như ngươi nghĩ, chuyện này đương nhiên không đơn giản như vậy là xong.

Dù sao ta cũng là người trông coi ở chỗ này mà."

Thần Thiên làm thủ hiệu mời."Ngươi nhìn ra ta cũng không phải là tu sĩ, nhưng nhờ chủ nhân giúp đỡ, ta có thể lưu lại một tia tàn hồn ở chỗ này để kéo dài hơi tàn."

Nói rồi người kia móc ra một quyển sách."Ta lúc rảnh rỗi thì thích đọc sách.

Cho nên đương nhiên ta là người thích đọc sách, không biết dưới chân có thích đọc sách không?"

Nhìn lão giả kia lấy sách ra, Thần Thiên có một cảm giác.

Rằng, chẳng lẽ không phải là để cho mình học thuộc lòng ở chỗ này đó chứ?

Ngay lúc Thần Thiên có ý nghĩ này, lão giả kia thật sự đưa cuốn sách trên tay cho Thần Thiên."Làm tu sĩ, ngươi hẳn có trí nhớ rất tốt, cho nên ta cho ngươi một nén nhang thời gian để học thuộc nội dung trong cuốn sách này."

Đến rồi!

Thật sự là muốn mình học thuộc lòng."Nếu ta chọn cự tuyệt thì sao?"

Lão giả thu cuốn sách trên tay về."Dưới chân cũng biết, ta không có thực lực, nhưng không có nghĩa là ở đây không có người khác có thực lực.

Cô gái kia thực lực hình như cũng không mạnh."

Đây là một lời uy hiếp trắng trợn.

Thần Thiên thần sắc lạnh lùng."Ngươi đang uy hiếp ta?"

Lão giả kia vẫn với vẻ tươi cười vô hại đó."Dưới chân hiểu lầm rồi, ta không phải muốn uy hiếp ngươi, nhưng ngươi cũng nên biết rằng chuyện gì cũng có quy củ.

Theo quy củ, ngươi nên làm theo lời ta, nếu ngươi chống lại quy củ, đương nhiên ta phải dùng chút thủ đoạn thôi."

Nói xong, lão giả kia lại đưa quyển sách trên tay cho Thần Thiên."Dưới chân, ngày sau còn dài, có lẽ sau này cuốn sách này sẽ có ích đó?"

Nghe vậy, Thần Thiên hơi chấn động trong lòng một chút.

Thế là hắn đưa tay nhận lấy cuốn sách."Dưới chân nhớ kỹ, ngài chỉ có một nén nhang thời gian thôi."

Sau đó thân hình lão giả kia biến mất.

Cái đình nhỏ, nước chảy, một quyển sách.

Thần Thiên đã rất lâu không có trải qua loại thời gian yên tĩnh này.

Nếu như việc đọc sách không bị giới hạn thời gian, Thần Thiên có lẽ thật sự có thể yên lặng đọc một hồi.

Đây là một quyển sách không hề phức tạp.

Thậm chí ở nhiều nơi đều là thư tịch vỡ lòng.

Nhưng khi Thần Thiên bắt đầu đọc quyển sách này, lại phát hiện mình không cách nào nhớ nội dung trong đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.