Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Linh Võ Đế Tôn

Chương 3704: Vứt bỏ La Trường phong




Chương 3704: Vứt bỏ La Trường Phong Cùng bên ngoài, lối đi này bên trong trên vách tường cũng đều là bó đuốc chiếu sáng.

Thần Thiên quan sát một cái, hai bên bó đuốc không phải vật liệu bình thường, mà là thiết mộc làm thành, loại này không có mười phần kiên cố, nhưng trải qua xử lý đặc thù về sau cũng có thể nhóm lửa làm chiếu sáng, mà lại thiết mộc thiêu đốt cực chậm, có thể sử dụng rất lâu."Tiểu tiên sinh, ngài làm sao biết rõ sau khi chúng ta đi vào, cửa đá kia liền sẽ đóng lại đâu?"

Thần Thiên đi đến trước mặt cửa kia, phát hiện cửa đá chưa rơi xuống, lập tức cho Đồng Nhược Nhiên cùng Vân Phượng Loan một ánh mắt, hai người hiểu ý.

Trong lúc Trường La Phong mấy người thảo luận, nàng đã làm xong chuẩn bị."Đoán."

Thần Thiên cũng không muốn giải thích quá nhiều về chuyện này.

Đồng Nhược Nhiên nghe Thần Thiên trả lời không khác gì không giải thích, cũng hiểu ý hắn, không hỏi tới nữa."Tông chủ, tiếp theo chúng ta đi đâu?"

Vân Phượng Loan hỏi.

Đồng Nhược Nhiên thì nhìn về phía Thần Thiên."Chỉ có thể đi suốt dọc theo con đường này."

Bên ngoài.

Trường La Phong mấy người nhìn cánh cửa đá đã đóng, vận dụng linh khí muốn đánh nát nó.

Nhưng linh khí của bọn hắn rơi vào phía trên cửa đá lại không cách nào lưu lại bất kỳ vết tích nào."Má... không nghĩ tới lại bị bọn chúng nói trúng!"

Trường La Phong nhìn cửa đá đã đóng kín."Tiếp theo chúng ta nên làm gì?"

Một quản sự hỏi."Hay là chúng ta quay về đi?"

Một quản sự khác vẫn muốn quay về lại đề nghị.

Trường La Phong nhìn gã quản sự đó, "Ngươi muốn đi thì đi!

Nhưng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, nếu như chúng ta ở đây thực sự phát hiện bảo bối, ngươi một phần cũng không có đâu!"

Gã quản sự kia suy nghĩ một cái, hai tay ôm quyền."Nếu đã như vậy, vậy ta xin phép đi trước."

Nói xong, hắn dọc theo con đường lúc đến đi thẳng về."Ngươi thực sự muốn đi?

Ngươi nên nhớ kỹ, nếu như chúng ta thực sự phát hiện bảo bối ở đây thì sẽ không cho ngươi một phần đâu!"

Gã quản sự cũng không quay đầu lại."Có mệnh cầm thì cũng phải có mệnh dùng mới được!"

Nói xong, thân ảnh của người nọ đã biến mất trên bậc thang.

Bốn người còn lại ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

Trường La Phong phẫn nộ liếc nhìn cánh cửa đá đang khép chặt.

Sau đó chọn đi vào cửa đá mà Thần Thiên và những người kia đã đi, sát ngay phiến cửa đó.

Ba người phía sau, thấy vậy do dự một chút, rồi cũng nhanh chân đi theo.

Khi bọn hắn đi qua đạo cửa đá đó, một tiếng ầm vang, cửa đá phía sau trực tiếp rơi xuống.

Trường La Phong quay đầu liếc nhìn, hít sâu một hơi rồi tiếp tục đi vào trong....

Trung Vực, một chiếc linh khí thuyền lớn không ngừng bay về phía Bắc Vực.

Từ khi chiếc linh khí thuyền này bắt đầu hướng về phía Bắc Vực, Ân Lục Lộ đã không bước chân ra khỏi phòng mình.

Theo kế hoạch, bọn họ nên không ngừng chạy về phía Bắc Vực, dù gắng sức đuổi theo cũng cần hơn hai mươi ngày.

Thời gian đầu, Ân Lục Kỳ còn rất nghiêm chỉnh dựa theo quy tắc, không ngừng hướng Bắc Vực đi.

Thế nhưng đến ngày thứ ba, Ân Lục Kỳ đã thực sự không thể nhịn được."Phía trước ba trăm dặm có một thành lớn, Nhị quản sự hay là chúng ta nghỉ ngơi ở đó một chút đi?"

Ân Lục Kỳ đứng ở đầu thuyền, nhìn về phía trước.

Mấy ngày qua, những ca cơ vốn đi theo hắn lên thuyền, hắn đã không còn bất kỳ cảm giác mới mẻ nào với những người này."Thành đó tên là gì?"

Ân Lục Kỳ hỏi."Lạc Tô thành, là một thành thị có hai triệu dân, có một con sông Lạc Tô chảy qua, bởi vậy mà có tên này.

Nhưng nổi tiếng nhất ở Lạc Tô thành này vẫn là những chiếc thuyền hoa trên sông Lạc Tô!"

Ân Lục Kỳ nghe người bên cạnh giới thiệu, lập tức cảm thấy hứng thú."Được, đêm nay chúng ta sẽ nghỉ ở đây!"

Nói xong, Ân Lục Kỳ trực tiếp quay người về khoang thuyền, trên đường không quên nhắc nhở thủ hạ, "Bảo người tăng thêm tốc độ!

Nhanh chóng đến Lạc Tô thành!

Đúng, thông báo với thành chủ Lạc Tô thành, chúng ta đến rồi.

Bảo hắn chuẩn bị tiếp đón!""Tuân mệnh."

Thuộc hạ đáp xong, liền vội đi phân phó người tăng tốc độ vận hành của linh khí thuyền lớn.

Thuộc hạ kia do chính Ân Lục Kỳ mang lên thuyền, những năm này, người này cũng đã tìm kiếm không ít mỹ nữ cho Ân Lục Kỳ, rất được Ân Lục Kỳ coi trọng.

Ân Lục Kỳ đi đến phòng mình, đang chuẩn bị bước vào thì chợt nghĩ đến điều gì, lập tức hắn hướng về phía bên kia của linh khí thuyền.

Linh khí thuyền này đã xuất phát ba ngày.

Ba ngày nay, Lục quản sự từ đầu đến cuối vẫn ở trong phòng mình, chưa từng xuất hiện.

Lần này dừng lại ở Lạc Tô thành, vốn nằm ngoài kế hoạch hành trình.

Nên cho dù Ân Lục Kỳ hoàn toàn không quan tâm đến Lục quản sự thì vẫn muốn nói trước với hắn một tiếng."Lão Lục, ngươi đang làm gì đó?"

Nếu dựa theo tuổi tác, Lục quản sự lớn hơn Ân Lục Kỳ, nhưng thực lực của Lục quản sự không bằng Ân Lục Kỳ.

Tu hành giới vốn là lấy thực lực làm đầu, nên Ân Lục Kỳ gọi Ân Lục Lộ là lão Lục cũng không thể trách cứ nhiều.

Nghe được bên ngoài có người gọi, Ân Lục Lộ đứng dậy mở cửa."Nhị quản sự."

Ân Lục Lộ nghiêng người để Ân Lục Kỳ vào nhà."Lão Lục, đoạn đường này ngươi cũng vất vả rồi, vừa nãy ta quyết định nghỉ một đêm ở Lạc Tô thành phía trước."

Nghe nói muốn dừng lại nghỉ ngơi, Ân Lục Lộ hơi cau mày."Không phải chúng ta nên nhanh chóng đi về Bắc Vực sao?

Sao lại muốn dừng lại?"

Ân Lục Kỳ đã sớm đoán được Ân Lục Lộ sẽ phản ứng như vậy.

Cười giải thích: "Lần này đi đường xa xôi, mà lại tình hình ở Bắc Vực đến cùng thế nào, còn chưa rõ, cho nên đương nhiên chúng ta phải bảo đảm nghỉ ngơi, rồi tính đến chuyện khác."

Ân Lục Lộ đương nhiên biết những lời này chỉ là Ân Lục Kỳ lấy cớ thôi.

Lạc Tô thành là nơi thế nào, Ân Lục Lộ ít nhiều gì cũng từng nghe thấy."Nhị quản sự đã quyết định rồi thì chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở Lạc Tô thành, nhưng chúng ta không thể ở đây quá lâu, sáng sớm ngày mai chúng ta phải xuất phát!"

Nghe Ân Lục Lộ cho phép, Ân Lục Kỳ lập tức cười nói: "Cái này ngươi cứ yên tâm, ta cũng gấp đến Bắc Vực tìm ra hung thủ làm tổn thương lão tổ."

Nói xong, Ân Lục Kỳ lại hàn huyên thêm chút chuyện rồi đi ra khỏi phòng.

Thuộc hạ ở bên ngoài phòng đã đợi rất lâu."Nhị quản sự, chúng ta đến rồi."

Linh khí thuyền lớn dừng trên không Lạc Tô thành, còn thành chủ Lạc Tô thành dẫn theo một đám tộc trưởng các đại gia tộc đã ở đó chờ sẵn từ lâu.

Ân Lục Kỳ hơi sửa sang lại quần áo một chút."Đi thôi, đi ngắm vẻ đẹp bên bờ sông Lạc Tô này xem sao."

Sau khi linh khí thuyền lớn hạ xuống đất, Ân Lục Lộ đi ra khỏi phòng nhưng không định xuống thuyền.

Nhìn theo bóng lưng Ân Lục Kỳ đi xa, Ân Lục Lộ thở dài một hơi.

Hắn biết dù mình nhắc nhở đối phương sáng mai phải đi nhưng với tính cách của gã, một khi đã mải chơi thì tuyệt đối sẽ không chủ động rời đi.

Ân Lục Lộ đứng một lát rồi quay người trở lại phòng mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.