"Tiền bối, ngài..."
Tiêu Diêu Tử cũng kinh ngạc, Thần Thiên thiên phú thật không tệ, trước đó hắn cũng có ý định đưa người này vào Thánh Viện, nhưng không ngờ Thiên Xu Tử lại chủ động mở lời.
Quyết định của nhân vật như Thiên Xu Tử có thể ảnh hưởng đến tương lai của cả Đế Quốc. Theo ông thấy, người này dù có thiên phú cường đại nhưng lai lịch không rõ. Với vị thế của Thiên Xu Tử, đáng lẽ nên chọn người vừa có thiên phú vừa có bối cảnh quyền lực mới đúng.
Thiên phú người này không tệ, nhưng chưa từng nghe danh, chẳng phải lãng phí danh ngạch đệ tử của Thiên Xu Tử sao?
Hơn nữa, với tính cách của Thiên Xu Tử, e rằng ông chỉ có thể thu một người. Vì thế Tiêu Diêu Tử cho rằng nên thận trọng một chút. Thậm chí, có thể sắp xếp cho Thánh Viện một nhân tài có bối cảnh không tồi.
Toàn trường nín thở, dường như đang chờ Thần Thiên trả lời.
Trong mắt mọi người, từ giờ phút này người trẻ tuổi này sẽ lên như diều gặp gió. Chắc chắn hắn sẽ đồng ý. Có lẽ, để được các đại nhân vật ưu ái, hắn cố tình thể hiện thiên phú của mình trong buổi chiêu sinh này, và giờ hắn đã thành công.
Mọi người thầm nghĩ Thần Thiên thấp hèn, nhưng thực chất đó chỉ là suy nghĩ tự dối lòng mình của họ mà thôi.
Thiên Xu Tử vẫn luôn mỉm cười nhìn Thần Thiên, ông tự tin rằng người trẻ tuổi này sẽ không từ chối. Danh hiệu Thiên Xu Tử của ông đại diện cho tất cả. Không ai có thể từ chối lời mời làm Quan Môn Đệ Tử của ông."Ha ha, Thiên Xu Lão Đầu, 300 năm không gặp, khi nào mà ngươi lại hứng thú với chuyện này vậy? Tuy nhiên, tiểu tử này có thiên phú hơn người, thật khiến lão đầu ta cũng động lòng. Tiểu gia hỏa, gia nhập môn hạ của ta, ta thu ngươi làm Quan Môn Đệ Tử, sẽ truyền thụ hết sở học cả đời cho ngươi, đồng thời tuyệt đối không thu người thứ hai làm đệ tử, thế nào?"
Ngay lúc bầu không khí đang ngưng đọng, một tiếng cười sang sảng bỗng phá tan sự yên tĩnh.
Nghe tiếng cười thô lỗ này, thần sắc đám người Hồng Vận của Tinh Ngân Học Viện đều biến đổi, nụ cười trên mặt Thiên Xu Tử cũng chợt tắt nhưng ngay sau đó khôi phục lại."Lão đầu, ngươi vẫn còn chưa chết sao?""Ha ha, ngươi Thiên Xu Lão Đầu còn chưa chết, thì sao ta chết được? Hơn nữa, nếu ta chết rồi thì chẳng phải sẽ không gặp được truyền nhân chính tông của ta sao?"
Tiếng cười càng lúc càng gần. Một lão giả tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, phanh bụng, tay cầm một bình rượu, râu ria lún phún, đầu tóc xanh lè hiện ra trước mặt mọi người. Hình tượng cực kỳ luộm thuộm."Lão đầu từ đâu tới đây, dám gọi thẳng danh hiệu của Phó Viện Trưởng đại nhân của Thánh Viện chúng ta!" Các Đạo Sư của Thánh Viện nhao nhao chửi mắng."Đúng đấy, lão đầu hư hỏng từ đâu tới?""Lão đầu hư hỏng? Ha ha, 300 năm không xuất hiện, đám tiểu bối các ngươi cũng dám đến trên đầu Lão Tử giương oai? Ta thấy ngay cả Thiên Xu Tử cũng không dám. Lúc Lão Tử hoành hành, Thánh Viện của các ngươi còn chưa là cái thá gì!" Người kia tu một ngụm rượu, toàn thân nồng nặc mùi rượu.
Thánh Viện bên kia không phục, đến cả Tiêu Diêu Tử sắc mặt cũng ngưng trọng: "Lão nhân này là ai?""Hỗn đản, dám sỉ nhục Thánh Viện, tự tìm đường chết!"
Một Đạo Sư tức giận xông lên, lão giả lôi thôi kia vẫn không nhúc nhích. Bỗng một ngụm rượu phun ra, làm mọi người giật mình kinh hãi.
Luồng rượu xé gió này ẩn chứa một sức mạnh xuyên thấu đáng sợ. Đạo Sư kia lập tức cứng đờ người, toàn thân xuất hiện lỗ thủng, kêu thảm một tiếng, khiến mọi người trợn mắt há mồm.
Chỉ từ một ngụm rượu phun ra mà uy lực đã thế này, rốt cuộc lão nhân này là ai?"Đạo Bất Cô, mấy trăm năm không gặp, ngươi vẫn không thay đổi, chỉ là mấy tiểu bối, không cần làm lớn chuyện." Thiên Xu Tử mỉm cười.
Lời nói của ông khiến mọi người kinh ngạc."Đạo Bất Cô?""Một trong những truyền kỳ của Đế Quốc, người có cùng danh tiếng với Thiên Xu Tử tiền bối, ngô đạo không cô!""Cái gì? Lại là hắn, Đế Quốc từng xảy ra tai họa, người này đã từng cùng các siêu cấp cường giả của những Đế Quốc khác đại chiến ba ngày ba đêm bất bại, đích thân bảo vệ Hoàng Thành, truyền kỳ của Đế Quốc Đạo Bất Cô!""Người trong truyền thuyết lại có bộ dạng thế này sao?""Tinh Ngân Học Viện hậu bối Hồng Vận ra mắt Đạo tiền bối!""Tinh Ngân Học Viện, xin ra mắt tiền bối." Người của Tinh Ngân Học Viện đồng loạt hành lễ, phải biết, Đạo Bất Cô là Thủ Tịch Đại Tông Sư của Tinh Ngân Học Viện, đồng thời cũng là một trong những người sáng lập."Không cần đa lễ. Tinh Ngân ta không giống Thánh Viện, không có nhiều tâm cơ xảo trá như vậy. Được rồi, các ngươi lui ra hết đi. Tiểu tử, thế nào? Muốn cân nhắc việc kế thừa y bát của ta không? Đi theo ta, có thể ăn miếng thịt lớn, uống ngụm rượu lớn, hơn nữa, ở Tinh Ngân Học Viện mỹ nữ nhiều như mây."
Vừa mở miệng, Đạo Bất Cô đã khiến các cô nương của Tinh Ngân Học Viện đỏ mặt. Lão gia hỏa này thật là già mà không nên nết, lại ngang nhiên lôi kéo mua chuộc Thần Thiên trước mặt mọi người.
Thấy Thần Thiên im lặng, Đạo Bất Cô có chút không hài lòng: "Thế nào? Ngươi không muốn à? Nếu ngươi không muốn, hôm nay ta liền đi ép Hoàng Đế lão nhi đem con bé Vân Thường gả bừa đi. Ngươi đừng nghi ngờ, Lão Tử có bản lĩnh này."
Những lời ngông cuồng không ai dám phản bác của Đạo Bất Cô khiến cả trường câm lặng, lão già bất tử này đúng là vừa đấm vừa xoa mà.
Nghe những lời này, Nạp Lan Vân Thường ngượng đến mức không dám ngẩng đầu. Dù cô không giận, nhưng là con gái, da mặt mỏng, đâu thể nào lớn tiếng bàn luận như thế trước mặt mọi người."Vậy nếu ta muốn thì sao?""Muốn thì dễ thôi, sau này ngươi thích cô nương nào trong Học Viện của ta thì cứ việc bắt về, không cần khách khí.""Tiền bối!" Hồng Vận nghe đến đỏ mặt, không nhịn được phải lên tiếng nhắc nhở.
Đạo Bất Cô quay lại trả lời một câu: "Vận nha đầu thế nào? Lẽ nào ngươi cũng có ý với tiểu tử này? Không được, không được, ngươi lớn tuổi quá rồi, nói ra thì không hay.""Tiền bối!" Hồng Vận đỏ mặt, xinh đẹp đến ngạt thở.
Đạo Bất Cô im lặng một hồi: "Ừm, để ta nghĩ xem, điều kiện tiên quyết là mấy cô nương kia phải thích ngươi. Ừm, Lão Tử đúng là quá có tài, tiểu tử, thế nào? Lão đầu ta đã làm đến nước này rồi mà ngươi vẫn không đồng ý, vậy là không biết thưởng thức, ta sẽ phế bỏ ngươi."
Thần Thiên cảm thấy cạn lời, lão gia hỏa này ngông nghênh bất tuân, ăn nói lại chẳng vòng vo, nhưng lạ thay lại không làm người ta ghét, đúng là một tính cách khác người, trong giới võ đạo quả thật có người như vậy, thật thú vị."Ngươi, Đạo Bất Cô, ngươi quá vô sỉ rồi, ngàn năm, cái nết xấu này của ngươi không thay đổi được chút nào à? Sao ngươi có thể đi uy hiếp người ta thế này. Vô Trần tiểu hữu, nếu ngươi vào môn hạ của ta, một lời nói của Thiên Xu Tử ta đáng giá cả vạn cân, những gì hắn có thể cho ngươi thì ta cũng có thể cho ngươi. Hơn nữa, ngươi sẽ là đệ tử duy nhất của ta, sẽ được ta truyền lại toàn bộ sở học." Thiên Xu Tử hoàn toàn khác với Đạo Bất Cô, ông không làm được cái chuyện nói năng tùy tiện như vậy.
Hơn nữa, Thiên Xu Tử có một cảm giác bất lực đối với Đạo Bất Cô, đây không phải là chuyện ngày một ngày hai mà đã có từ lâu, dường như ông không có cách nào thay đổi được tính cách của Đạo Bất Cô.
Đạo Bất Cô kiêu ngạo phóng khoáng không bị gò bó, còn Thiên Xu Tử lại cẩn thận, có phong thái Tông Sư, tính cách hai người khác nhau hoàn toàn, cách hành xử đương nhiên cũng khác biệt."Xì, sao ta thế nào? Ngươi còn nói ta, ngàn năm rồi, ngươi vẫn giữ cái bộ dạng giả nhân giả nghĩa, giả dối, vô sỉ chính là ngươi!" Đạo Bất Cô không phục nói."Ngươi, ngươi mới vô sỉ, ngươi mới giả dối. Ngươi từ nhỏ đã không biết kiềm chế, còn lén nhìn người khác tắm rửa, đừng tưởng là ta không biết.""Hừ, Thiên Xu Tử, ngươi nói vậy, ta không phục, lúc trước, nếu không phải là ngươi cố tình phá đám, thì Nạp Lan muội tử đã theo ta rồi chứ không phải theo Mạc Thương Thiên kia.""Xì, nếu không phải lão hỗn đản như ngươi trước đó phá hỏng quan hệ giữa ta và Lưu Ly thì làm sao đến lượt Mạc Thương Thiên lão hỗn đản kia!" Thiên Xu Tử cũng tức giận.
Hai vị truyền kỳ nhân vật của Đế Quốc lại cãi nhau ngay trước mặt mọi người, còn đem cả chuyện cũ lúc trưởng thành ra nói."Tiểu tử, Đạo Bất Cô ta tài năng ở trên cơ Thiên Xu Lão Đầu hết. Hắn chỉ biết bói toán đoán mệnh mấy trò vặt. Ngươi đi theo Lão Tử, ta sẽ giao Đại Vô Tướng Thần Công cho ngươi.""Cái gì, Đại Vô Tướng Thần Công!""Đáng ghét, Đạo Bất Cô, ngươi điên rồi sao? Tiểu hữu, nếu ngươi bái ta làm sư phụ, ta không chỉ truyền cho ngươi Tinh Vân Quyết, mà còn để ngươi làm Viện Trưởng Thánh Viện tương lai.""Cái Thánh Viện rách nát của ngươi có gì tốt. Tiểu tử, gia nhập môn hạ của ta, ta sẽ truyền cho ngươi Vấn Đạo Quyết, đảm bảo ngươi trong ba tháng đột phá Vương Cấp, cái Tinh Ngân Học Viện này, nếu ngươi thích lão phu cho ngươi hết." Đạo Bất Cô hào khí nói.
Đám người thấy hai vị truyền kỳ không chỉ tranh cãi vạch trần khuyết điểm của nhau, mà giờ đây còn vì lôi kéo Thần Thiên mà không hề có giới hạn. Đặc biệt là Đạo Bất Cô thỉnh thoảng nói ra mấy câu khiến mọi người đỏ mặt tía tai, cuối cùng lại đòi cho hết muội tử của Tinh Ngân để làm vợ.
WTF, đến Thần Thiên cũng phải đỏ mặt tía tai. Bất quá nhìn qua các muội tử của Tinh Ngân thì thấy đề nghị này hình như cũng không tệ."Đạo Bất Cô, chúng ta cứ làm ầm lên như vậy có ý nghĩa gì? Hay là để tiểu hữu kia quyết định đi." Thiên Xu Tử đề nghị.
Đạo Bất Cô gật đầu: "Ngươi mau chóng đưa ra quyết định đi, nếu không Lão Phu sẽ cho ngươi bay màu trong vòng vài phút..."
Hai người đồng thời nhìn Thần Thiên, tràn ngập mùi thuốc súng.
Hai lão hỗn đản này, lại giao nan đề này cho hắn sao?
