Linh thạch có rất nhiều chủng loại, trữ lượng cũng vô cùng phong phú, so với những thiên tài địa bảo khác thì linh thạch được xem là tài nguyên tu luyện cơ bản nhất.
Các đại tông môn trước đây thường giao thương mua bán với nhau, thanh toán chủ yếu bằng linh thạch, nếu trong tay không đủ linh thạch để xoay vòng thì sẽ tiến hành trao đổi vật phẩm trực tiếp.
Suy cho cùng, các tu sĩ tiên nhân siêu thoát phàm tục cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi những chuyện thế tục này."Việc lén khai thác linh thạch gần đây đã có những tiến triển tốt, đã đào được không ít linh thạch nhỏ lẻ, đến cuối tháng chắc chắn sẽ có thể chính thức sản xuất."
Liên Tử Tân báo cáo.
Hắn hiểu rõ linh thạch có tác dụng quan trọng đối với Vĩnh Thái Thành, một là tăng cường quân lực, hai là neo giá trị cho ngân phiếu giấy trắng.
Chỉ cần chờ khi người đời đều tin thứ đồ này có giá trị như linh thạch, thì Vĩnh Thái Thành sẽ nắm giữ được lượng tài phú khổng lồ.
Ví dụ, một tờ ngân phiếu giấy trắng chỉ có thể đổi được một khối linh thạch, nhưng dù Vĩnh Thái Thành trong tay chỉ có mười khối thì hoàn toàn có thể in ra và phát hành mười hai tờ ngân phiếu giấy trắng.
Hai tờ ngân phiếu dôi ra này chính là lợi nhuận từ không mà có, chỉ cần không bị thiên hạ đồng thời đòi lại, Vĩnh Thái Thành có thể đổi một tờ giấy trắng lấy được cả rương vàng bạc.
Cướp đoạt tiền của người khác tuy nhanh, nhưng làm sao nhanh bằng việc in tiền?
Đương nhiên, cách làm này có chút thiển cận, không thể quá lạm dụng, mà khi thực hiện cũng có rất nhiều lo ngại.
Nguyên nhân chính khiến Thần Thiên in và phát hành tiền giấy là vì muốn cung cấp vốn, kích thích cho tài phú trong xã hội lưu thông mạnh mẽ hơn, đồng thời để các ngành nghề tiến hành mở rộng.
Vĩnh Thái Thành nắm giữ các ngành béo bở như muối sắt đã kiếm được bộn tiền, nhưng tài nguyên khoáng sản luôn có ngày cạn kiệt, việc sớm mở rộng ngành nghề, tiến hành chuyển đổi và nâng cấp sản xuất là điều cần thiết.
Thương hội Lưu Sa đã sụp đổ, hiện tại chỉ còn lại một mình Bắc Thảo Khê Thương Đội, đây chính là cơ hội tốt để mở rộng.
Hai bên bờ sông Xương Hà đã được Thủy Sư Vĩnh Thái bảo vệ, nhưng hạ lưu vẫn bị Cô Tô Thành khống chế, nếu như chiếm được Bình Mộc Quan, thương đội có thể men theo dòng sông đi đến những vùng rộng lớn hơn ở hai bờ An Giang để kiếm tiền.
Vận chuyển đường thủy tốn ít chi phí hơn nhiều so với đường bộ, một chiếc thuyền lớn có thể chứa năm vạn thạch, số lượng đó có mệt chết cả trăm con trâu cũng không chở hết.
Cô Tô Thành không mạnh về quân sự nhưng thương nghiệp lại cực kỳ phát triển, muốn thu phục nơi này để phục vụ cho lợi ích của mình thì chỉ dùng vũ lực chinh phục thôi là không đủ."Thần Tôn.""Nói đi.""Những tờ tiền giấy này sẽ được định giá như thế nào?"
Liên Tử Tân nghi hoặc."Mỏ linh thạch còn chưa thấy đâu, trước mắt cứ dựa vào vàng bạc mà tính đi, mười lượng làm gốc, sau đó từ từ tăng lên, quá trình này ngươi phải nghiên cứu kỹ lưỡng, cẩn thận, có chỗ sơ hở nhỏ thôi cũng bất lợi cho việc lưu thông, tìm Bắc Thảo Khê Thương Đội bàn bạc một chút.""Hiểu rồi, thuộc hạ sẽ cho phát hành tiền giấy trong nội bộ công sở, trùng hợp là ngày mai phải trả lương nên có thể dùng tiền giấy trả lương trước, sau đó mở rộng ra nửa số tổ chức, cuối cùng là phổ cập cho toàn dân.""Rất tốt."
Thần Thiên gật đầu, "Việc phổ cập tiền giấy chỉ dựa vào uy tín, ngươi phải hết sức chú ý đến tiền giả.""Không những cần ban hành luật pháp nghiêm khắc, mà còn phải có ý thức nâng cao công nghệ làm tiền giấy, ngươi hoàn toàn có thể giao thiết kế phù văn chống làm giả cho mười hai Âm Vận trưởng lão.""Được rồi."
Liên Tử Tân lĩnh mệnh, "Sau đó ta sẽ làm một bản văn thư, phác thảo chi tiết.""Được rồi, được rồi, chuyện này không vội, ngươi cứ về ngủ một giấc ngon đã, mai rồi tính."
Thần Thiên phất tay nói."Ha ha, đây là việc có thể lưu danh thiên cổ, thuộc hạ sao có thể không vội được?"
Liên Tử Tân cười tươi đáp.
Hắn cảm thấy không sai.
Thực ra thiên hạ Thương Tịch đã có tiền trang nhưng việc phát hành tiền giấy một cách tản mát thì chẳng khác gì biên lai gửi tiết kiệm, có thể sử dụng ở một số địa phương khác nhau.
Nhưng khả năng lưu thông của nó không thể nào so được với tiền giấy do Thần Thiên thiết kế, phạm vi sử dụng cũng bị giới hạn ở vài nhà thế gia vọng tộc, có chút còn hơn không.
Nếu như tiền giấy của Vĩnh Thái thật sự được phổ biến khắp thiên hạ thì đây tuyệt đối là một hành động vĩ đại ghi vào sử sách, Liên Tử Tân cũng sẽ nổi danh trên bảng vàng.
Với hắn mà nói, đây là một sự cám dỗ không hề nhỏ.
Sau khi hai người trò chuyện vài câu thì nhanh chóng kết thúc buổi gặp gỡ, bóng đêm đã xuống, ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, rọi đầy đất một màu sáng xanh nhạt.
Thần Thiên xem xong chồng chất công văn, vừa định đi ngủ thì chợt nghe thấy bên ngoài cửa truyền đến những tiếng bước chân lộn xộn, thỉnh thoảng còn có những tiếng ồn ào nhỏ nhặt."Tông chủ, đừng nằm ở chỗ này mà!""Ta không có say——" "À đúng, đúng, đúng.""Ngươi cũng uống một ngụm đi.""Thôi, thôi đi, để người ta chê cười thì không hay đâu.""Đó là do ngươi say..."
Nghe thấy tiếng nôn mửa kinh thiên động địa, Thần Thiên nhíu mày, mở cửa ra thì thấy Đồng Nhược Nhiên và Nam Lã đang ở đó.
Đồng Nhược Nhiên say khướt, tóc mai rối bời, bộ váy lụa thêu hoa văn cành tía bị nàng mặc thành một đống vải rách, hoàn toàn không có vẻ lộng lẫy nào, khuỷu tay thêu hoa bị giẫm bẹp dúm dưới lòng bàn chân, tả tơi như mớ rong.
Nam Lã khổ sở phải vừa đỡ nàng vừa nhặt nhặt quần áo, thỉnh thoảng lại phải né để tránh nàng nôn vào người, vẻ mặt bé nhỏ như sắp khóc."Thần Tôn!""Mau tới đây!""Nàng đã uống bao nhiêu rồi?"
Thần Thiên đầy bất đắc dĩ đè hai tay Đồng Nhược Nhiên xuống, mở cổ áo ra để nàng dễ thở, "Ai chuốc rượu nàng vậy?""Không có mà, tông chủ hôm nay có vẻ đặc biệt hào hứng, mấy vị sư di cũng không kính được bao nhiêu, tông chủ tự mình uống gần hết cả ấm."
Nam Lã gạt tay Đồng Nhược Nhiên ra, đoạt lấy bình rượu.
Đồng Nhược Nhiên rõ ràng uống quá nhiều, thần trí mơ hồ, hai tay dù không cử động được nhưng lại nhấc đầu kề sát vào mũi Thần Thiên: "Ôi!""Tiểu ca ca rất thanh tú nha!""..."
Thần Thiên ngạc nhiên, đây có phải là vị tông chủ tiên khí phiêu dật khi trước không?
Chẳng khác gì một kẻ lưu manh!
Nam Lã phì cười, nhưng lại cảm thấy không hay nên vội vàng giải thích rõ ràng: "Tông chủ uống say, vốn đã về Tiên Âm Các Trường Thu Điện rồi, nhưng nhìn thấy y phục của Thần Tôn, lại đột nhiên cãi cọ đòi đến tìm Thần Tôn, trên đường đi không ngừng nhắc tới ngài.""Ta chăm sóc nàng, ngươi về nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Thần Thiên chào tạm biệt Nam Lã, vòng tay ôm Đồng Nhược Nhiên lên, đi về phía phòng ngủ.
Dưới ánh trăng.
Hoa lan Quảng Ngọc nở rộ ở bên ngoài hành lang.
Theo tiếng chuông gió Diêm Giác lay động trong gió, bóng đêm mơ hồ dần trở nên dài thêm, qua Chu Các, rèm trướng khẽ đung đưa, Thần Thiên nghe thấy tiếng nỉ non khe khẽ từ trong ngực mình."Tiên sinh đừng đi có được không?""Ừ.""Bắc Vực Thương Tịch bao la như thế, chẳng lẽ hàng ngàn mỹ nhân vẫn không giữ chân được ngươi sao?"
Thần Thiên im lặng, chỉ luôn miệng ừ hử đáp lời nàng, đi vào phòng ngủ, giúp nàng rửa mặt, thật lâu không nói gì."Hôm nay ta vui quá!""Trước kia không ai thừa nhận ta cả, đều cảm thấy Tiên Âm Các rơi vào tay ta cũng khó tránh khỏi suy tàn, nhưng bây giờ thì sao, trong ba mươi sáu tông môn của Bắc Vực cũng có một chỗ cho Tiên Âm Các rồi.""Thậm chí nha.""Mấy vị sư di sư thái đã xuất giá, cuối cùng vẫn muốn quay về Tiên Âm Các lánh nạn, sự biến hóa này thật sự khiến bọn họ kinh ngạc không thôi!"
Nói rồi, nước mắt Đồng Nhược Nhiên rơi xuống, vừa khóc vừa cười.
Cách đây bảy trăm năm, nàng còn là một cô bé thôn quê, không hiểu chuyện đời, nhưng trải qua bao khó khăn gian khổ, cuối cùng cũng vinh dự lên ngôi Tông chủ.
Trong suốt quãng thời gian đó, các thế lực lớn cứ đến rồi đi, đi rồi lại đến, nàng đã lãnh đạo Tiên Âm Các toàn là những nữ quyến không biết võ thuật mà đi đến ngày hôm nay, những khó khăn gian khổ đó chỉ mình nàng hiểu rõ.
Nhưng giờ phút này.
Tiên Âm Các tựa lưng vào Vĩnh Thái Thành, rộng rãi đáp ứng lời mời những nữ quyến đã rời đi trở về thăm, có thể nói là đang đối đầu với Ân Thị của Bắc Vực.
Trước đây, chuyện này nàng nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, đừng nói chi là được các sư di sư thái mời rượu.
Thần Thiên không khỏi mỉm cười, xem tình hình này thì đâu cần nửa bầu rượu, chỉ cần nửa chén thôi cũng đủ làm cho nàng say khướt rồi."Tiên sinh.""Ừ.""Ngươi đẹp trai quá.""..."
