Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Livestream Đoán Mệnh: Mở Đầu Bị Truy Sát?

Chương 75: Chương 75




Không ngờ lần này đồ vật lại nặng như vậy, muốn chọc ghẹo Hứa Diệu Dương nếm trải khổ sở, liền không dám tin nhìn vào trong túi, muốn xem liệu bên trong có phải có quả tạ hay không.“Sao mà nặng thế này? Ngươi mua quả tạ à?” Tô Nhiên chậc chậc hai tiếng, trên dưới dò xét Hứa Diệu Dương, “Đến nỗi hư hỏng bao nhiêu mà chút đồ vật như vậy cũng không cầm nổi, thôi được, ta tự mình làm vậy.”“Không phải, vừa rồi chỉ hơi chóng mặt một chút thôi.” Hứa Diệu Dương mặt đỏ bừng, “Cái gì kia, hay là chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống tâm sự đi.”

Khóe miệng Tô Nhiên ý cười càng đậm, ánh mắt mang theo chút lạnh nhạt: “Trò chuyện cái gì? Trò chuyện ca ca của ngươi sao lại ham phú chê nghèo, sao lại vứt bỏ cha mẹ nuôi đã cưu mang hắn hơn hai mươi năm, hay là tâm sự ngươi đã làm hại bao nhiêu cô gái, khiến các nàng phá thai bao nhiêu lần? Hay là tâm sự ngươi muốn làm sao lừa ta vào tay?”

Chương 65: Đi đi, không tiễn!

Sắc mặt Hứa Diệu Dương biến đổi lớn, thẹn quá hóa giận nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đó? Khó trách Hứa Nhất Minh không cần ngươi nữa, cái miệng độc địa như ngươi, nếu không phải vì... Hừ, bản thiếu gia có thể để mắt đến ngươi đó là phúc khí của ngươi, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, dỗ ta vui vẻ, những gì Hứa Nhất Minh cho ngươi, ta Hứa Diệu Dương cũng có thể cho ngươi.”“Miệng thúi như vậy, đi mà đớp cứt đi.” Tô Nhiên lười nhác dây dưa với hắn, một tay níu lấy cổ áo hắn, ném hắn vào thùng rác bên đường.“Đi đi, không tiễn!” Lực đạo dùng vừa phải, khiến hắn ngớ người nhưng không làm tổn thương đến đầu, Hứa Diệu Dương cắm đầu vào trong thùng rác, trừ việc chóng mặt buồn nôn, không có bất kỳ nội thương ngoại thương nào.

Vỗ vỗ tay, Tô Nhiên mang theo đồ vật rời đi.

Đằng sau, tiếng Hứa Diệu Dương hàm hồ đứt quãng truyền đến, “Tô... Nhiên, ngươi không uống rượu mời... lại muốn uống rượu phạt, sớm muộn... sớm muộn... ta sẽ để ngươi quỳ... quỳ gối trên giường... cầu ta...”“Đồ nằm sấp kém cỏi,” Tô Nhiên thậm chí còn lười quay đầu lại, “Có bản lĩnh gì cứ việc phóng ngựa tới.”

Về đến nhà, Tô Nhiên phóng thích hồn phách của sáu người.

Bọn họ đều là số tuổi thọ chưa hết, vô tội chết oan.

Lưu lại dương gian đối với họ vô ích, cũng tránh việc họ trở thành lệ quỷ, Tô Nhiên quyết định giúp họ hoàn thành tâm nguyện, siêu độ cho họ.

Nhưng trước đó, ăn cơm trước đã.

Trong sáu người vừa vặn có một phụ nhân có tài nấu nướng không tồi, Tô Nhiên để họ hiện rõ hình thái, phụ nhân xuống bếp nấu cơm, mấy người còn lại giúp đỡ quét dọn vệ sinh, thu dọn nhà cửa, cũng coi như giúp họ siêu độ đền đáp.

Ngay lúc mấy con quỷ bận bịu túi bụi, Hứa Diệu Dương toàn thân hôi thối, giận đùng đùng tìm đến, đập cửa phòng ầm ĩ.

Tô Nhiên hừ lạnh, “Vẫn chưa hết hi vọng à? Mấy người các ngươi giúp ta một việc, chào hỏi vị khách nhân này cho tốt, đừng làm hắn sợ chết là được, lát nữa ta sẽ mời các ngươi ăn cơm.”“Được thôi.” Mấy con quỷ vui vẻ đáp ứng, “Không vấn đề gì, cứ giao cho chúng ta.”

Tô Nhiên cười, cho họ mấy cái hóa thực hình, nhìn thấy và sờ được mới có ý tứ.

Ngoài cửa, Hứa Diệu Dương “phanh phanh” đấm vào cửa, lời mắng người còn chưa thốt ra, cửa “cọt kẹt” một tiếng mở ra.“Mời vào.” Một tiểu ca giao thức ăn toàn thân đẫm máu nhoẻn miệng cười với hắn, một chân vặn vẹo với tư thế quỷ dị.

Nộ khí của Hứa Diệu Dương trong nháy mắt thu về, chỉ còn lại sự hoảng sợ và e ngại.

Hắn vừa định hét lên, tiểu ca giao thức ăn nhanh tay che miệng hắn, một tay lôi hắn vào trong cửa.“Phanh”, cửa đóng lại.

Mấy con quỷ thịt nát be bét, cụt tay cụt chân cùng nhau tiến lên, vây Hứa Diệu Dương ở giữa.

Trong đó có một cô bé mặc đồng phục, vì vóc dáng thấp nên bị chen ra ngoài không nhìn thấy gì, nàng bay thẳng đến đỉnh đầu Hứa Diệu Dương, mặt úp xuống nhìn hắn, nhếch miệng cười.

Nụ cười này, máu trong miệng “cộp cộp” rơi vào mặt Hứa Diệu Dương.

Vẫn còn nóng hổi.

Hứa Diệu Dương mặt trắng bệch, máy móc đưa tay lau mặt, trong nháy mắt xù lông lên.“A!!!” Hắn mắt trợn trắng, ngã ngửa ra sau, lại bị tiểu ca giao thức ăn nhanh tay ôm lấy.“Đây là ngất xỉu à, không sao, ta làm hô hấp nhân tạo cho ngươi.” Nói đoạn, miệng đầy máu từ từ tiến lại gần.“Quỷ a!!!” Hứa Diệu Dương kêu thảm một tiếng, đẩy tiểu ca giao thức ăn ra, lảo đảo muốn chạy khỏi nhà Tô Nhiên.

Phụ nhân nấu cơm đến chậm một lát, nàng vừa đi về phía này, vừa lấy cái đầu ôm ở cánh tay phải xuống, dùng tay trái chỉnh lại mái tóc rối.

Hứa Diệu Dương hoảng loạn chạy bừa đúng lúc va vào ngực nàng, cái đầu của phụ nhân “ùng ục ục” tuột khỏi tay, cũng không biết Hứa Diệu Dương là phản xạ có điều kiện hay thế nào, hắn theo bản năng đưa tay đỡ lấy.“Ai nha, đầu của ta, ngươi trả lại đầu cho ta.” Hứa Diệu Dương nhìn nữ quỷ không có đầu trước mặt, trên cổ là một lỗ thủng lớn bằng miệng chén, đẫm máu.

Đầu óc hắn đơ cứng như máy móc, chậm chạp lại ngây ngốc cúi đầu nhìn món đồ trên tay.“A!!!!!!” Lần này, hoàn toàn bị dọa ngất đi.

Tô Nhiên nắm tóc hắn, kéo tới bên cửa sổ, mở cửa sổ ra.

Dưới lầu có mấy cái thùng rác lớn, Tô Nhiên túm lấy cổ áo hắn trực tiếp ném người xuống dưới.

Đương nhiên, lực đạo khống chế rất tốt, trước khi ném, Tô Nhiên cũng tốt bụng làm hắn tỉnh lại.

May mắn không ai nhìn thấy, bằng không Tô Nhiên rất khó giải thích rõ ràng.“Ọe... Ọe...” Bị người từ trên lầu ném xuống sợ hãi, suýt chút nữa làm Hứa Diệu Dương sợ vỡ mật, hắn chịu đựng buồn nôn, từ trong thùng rác bò ra, thậm chí không có dũng khí nhìn lên lầu, tè ra quần hoảng hốt bỏ chạy.

Tô Nhiên hài lòng gật đầu, “Rất tốt, ăn cơm.”

Trên thức ăn, Tô Nhiên thêm vào phù chú.

Sáu người ăn bữa cơm đầu tiên kể từ khi thành Quỷ Sinh.

Sau khi ăn xong, Tô Nhiên theo thứ tự hỏi thăm bọn họ có tâm nguyện gì chưa dứt, và hứa sẽ giúp họ hoàn thành.

Người đầu tiên là một nhân viên giao thức ăn trẻ tuổi, nguyện vọng của hắn khá đơn giản, chính là nhớ mấy đơn hàng chưa giao đến, Tô Nhiên dựa theo thông tin đơn hàng hắn cung cấp lần lượt gọi điện thoại, bày tỏ lời xin lỗi của nhân viên giao thức ăn.

Đằng sau là một cặp vợ chồng già chuẩn bị đi bệnh viện đưa cơm cho con gái bị bệnh, Tô Nhiên dẫn họ đi gặp con gái lần cuối.

Một học sinh cấp hai tan học về nhà, đã cố gắng nửa năm, thứ tự thi cử cuối cùng đã lọt vào tốp mười của lớp, nhưng vẫn chưa kịp nói cho cha mẹ...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.