Có lẽ, ông trời không chiều lòng người.
Dường như có một sức mạnh nào đó trong cõi u minh thao túng việc này.
Tôi và Giang Phi đang đứng tại lầu 6, trong khi thang máy ở lầu 5 cứ đứng yên, không chịu đi lên."Tơ hồng nhân duyên à?
Chẳng lẽ đây là ép buộc tạo ra cơ hội khi tỷ lệ đến với nhau ở mức 0 % ư?
Tôi bật lên xem, bèn thấy một tin nhắn thoại từ số lạ nào đó gởi đến..
Chỉ có tôi mới có thể cứu cô ấy!"Tiểu Triệu, đội trưởng Thiết của anh vào núi rồi ư?
Nơi đây có núi non bao bọc xung quanh, ít dấu chân người, là nơi thích hợp để vong linh an nghỉ."
"Em tìm đại đội trưởng đội trinh sát hình sự Thiết Ngưng Hương, nhanh!" Trực giác của nữ nhân rất đáng sợ, tôi mà lỡ lời là chết ngay.
Chị dâu của tui vừa trẻ vừa đẹp." Người bảo vệ bị chấn động tinh thần, vội vàng thốt lên."Em?"
"Hôm nay đâu phải tiết Thanh minh, sao nhiều người muốn đến nghĩa trang Tùng Lâm vậy nhỉ?" Tôi vừa nghe Triệu Bân nói xong, liền lấy điện thoại di động ra, mở loa ngoài, bật to đoạn tin nhắn thoại của Tiểu Phượng: "Đội trưởng Thiết của các anh gặp nguy hiểm!
Tôi thả cổ áo gã bảo vệ đang tái xanh cả mặt ra, bước xuống được gọi một chiếc taxi.."Dừng ở đây được không?" Tôi không thể kiên nhẫn nữa, bèn túm áo người bảo vê.
Anh dẫn tôi đi tìm cô ấy nhanh lên."Anh đừng sợ, cứ lái đi!"Chẳng lẽ không đúng hở?
Có lẽ thằng đó cần hoàn thành một dạng nghi thức nào đó.."Bọn họ đã vào núi cách đây 02 tiếng rồi."
Nói xong, cô ấy tắt máy.
Ngay khi đó, điện thoại di động có âm báo tin nhắn đến." Tài xế đề máy, miệng lầm bầm một câu như thế."
"Nói cho tôi biết nhanh lên!"
Xe taxi bám đuôi xe cảnh sát, băng băng trên đường cái ven núi, cuối cùng dừng lại phía trước nghĩa trang Tùng Lâm."
Tôi đành bất đắc dĩ đứng đó, chờ thang máy quay lại một lần nữa.
Chúng tôi vừa được một bác nông dân ở ngoại ô chỉ điểm vào sáng nay.
Âm thanh bên trong tin nhắn ấy có nội dung là: "Người thứ sáu mà Lộc Hưng muốn giết chính là Thiết Ngưng Hương!
Dù thế, tôi vẫn trả lời cho phải phép, dầu gì thì cô ta cũng lịch sự đúng mực rồi, "Em về với chị dâu của em đi, đừng đi cùng anh nữa."
"À à."
"Cao Kiện!"
Giang Phi cũng chẳng hiểu mô tê gì cả, trong lòng lén lút suy nghĩ: "Sao mà trùng hợp dữ vậy chèn?
Đây là một cái bẫy!
Đậu xe lại đó, chờ tôi.
Cô sợ tôi có ý đồ xấu với chị dâu cô à?
(Chú thích:
heo phong thủy, có hai năm tuổi thuộc mệnh Tùng Bách Mộc đặc trưng này là những người tuổi Canh Dần và Tân Mão.
Cảnh sát đang phá án, ngộ nhỡ dẫn anh đi vào.
Hình như phái trước có xe cảnh sát!" Nghĩa trang vốn là một nơi có âm khí, trong khi tùng bách không phải là loại cây trừ tà."
Tôi nhét điện thoại vào túi, nhìn gã bảo vệ mặt ngẩn ngơ ngoài cửa: "Đội trưởng Thiết của anh đi đâu làm nhiệm vụ thế?"
Tôi vừa đến trước cửa phân cục, đã bị anh bảo vệ mới vừa nhận chức chặn lại: "Biết đây là đâu sao?
Tôi cấp tốc khởi động đại não, suy nghĩ cách ứng đối.
Lộc Hưng là kẻ có thân phận đặc biệt, chắc chắn am hiểu tà pháp, quỷ thuật.
Tôi đang có nhiệm vụ bên ngoài, muốn nói chuyện thì chờ tôi về nhé!
Tôi bèn quay lại, nhưng chưa kịp đến thang máy thì cửa thang đóng lại lần nữa, rồi đi thẳng lên tầng 07."Này.
Vậy mà cô em cũng nghĩ ra?" Cơ khổ đứng chờ một hồi, tôi hết chịu nỗi, bèn quay người đi cầu thang bộ ở lối thoát hiểm.
Ở vị trí thứ 06 chính giữa, còn thiếu một người, người đó chính là cô!"Cái quái gì thế?" Có nhiều yêu tà trong rừng sâu, núi thẳm.
Cậu đừng tưởng rằng, cậu ra vẻ quen thuộc như thế là anh cho cậu vào ngay!"Bác tài, chở em đến nghĩa trang Tùng Lâm."
Tôi nhíu mày, đi tới đi lui, bỗng thấy một bóng lưng quen thuộc.
Chúng tôi là cảnh sát!
Kẻ địch đã chiếm cứ thiên thời, địa lợi rồi, cứ thế mà ngồi yên chờ Thiết Ngưng Hương nạp mạng." Tôi ngẫm nghĩ, sao cô ta thay đổi đại từ nhân xưng nhanh đến vậy."
Để Giang Phi đứng ngơ ngác giữa hành lang, tôi đi một mạch vào lối thoát hiểm, theo cầu thang bộ để rời khỏi tòa nhà này.
Giang Phi đứng bên cạnh, im lặng nhìn mặt tôi một hồi, rồi nói: "Anh có quan hệ gì với chị dâu của tui vậy?
Chờ tôi đến!" Nên một phát vào cánh cửa sắt ấy, tôi lại cùng Giang Phi đứng tại đó..
Nếu như chúng tôi đối phó không nổi, vậy sẽ không để cậu dính dáng vào chuyện này, như thế sẽ gây nguy hiểm cho cậu..
Bọn chúng có mưu đồ rất lớn, không bao giờ để phạm sai lầm ngu ngốc như thế."Tui cũng không có nhấn gì hết nha, nó tự đi lên á!
Nghe đồn là bị người khác chọc tức trong hôn lễ, tức đến nỗi bị nội thương nghiêm trọng luôn."
"Lái gần xe cảnh sát à?
Nhờ anh lái nhanh xíu nha."Nghĩa trang công cộng Tùng."Nhất định không để Thiết Ngưng Hương chết..
Tôi rảo bước quay đi, nhưng chưa được xa mấy mét liền nghe Giang Phi gọi to từ sau lưng: "Thang máy tới rồi kìa, anh đi đâu vậy?." Tôi bận rộn cả ngày, hơi sức đâu mà đứng đây đớp thính của Giang Phi.
Người tài xế đang chở tôi cũng im phăng phắc, không dám nói tiếng nào.
Alô."
"Tiêu rồi!"
"Vậy sao được.
Tại sao chị ấy vừa thấy bóng lưng của anh là nhận ra ngay?"
"Đúng, tôi tên Cao Kiện."
Giọng điệu của tôi to hẳn: "Có phải cô đi bắt Lộc Hưng không?
Đó là người cảnh sát mà tôi từng gặp ở nhà trọ An Tâm." Sau đó, tôi bất chợ quay người lại, chụp vào hai vai của Giang Phi: "Hôm đó, người phá hôn lễ của anh trai em, chính là thằng này nè!
Vừa nhắc đến Thiết Ngưng Hương, là gã tỏ cái bộ mặt già dê ra ngay, "Bây giờ là giờ hành chính, cậu dẹp cái ý định đó đi.
Tôi nhấn nút Play, kề sát điện thoại vào lỗ tai."
"Một người kỳ dị mặc đồ đen à?"Sợi tơ hồng nhân duyên này."
Sau một tiếng, tôi đi đến nghĩa trang Tùng Lâm, tọa lạc tại khu ngoai5 ô hướng Bắc, Giang Thành." Tôi gấp gáp như kiến bò chảo nóng."
"Đúng vậy, sáng sớm vừa mở hàng luôn.
Thiết Ngưng Hương!"Cô có nghe tôi nói không?.
Đàn chị!
Từng hàng thông trùng điệp xen giữa những ngọn tùng bách cao to dựa vào vách núi.
Hay do vận mệnh xui khiến anh ấy không thể rời bỏ mình nhĩ?
Nhóm các cô không đối phó nổi tên đó đâu."
"Dừng xe lại ngay!
Chúng ta từng gặp tại nhà trọ An Tâm đó.
Đó là một người kỳ dị mặc đồ đen.
Đây chính là một sát cục được bố trí tỉ mỉ, mà mục tiêu để giết chính là đội trưởng Thiết của mấy anh!
Lâm!
Hay là anh cũng có tham gia hôn lễ của anh trai em?
Tôi chụp ngay câu cuối cùng của anh ấy: "Ngoại trừ em ra, còn ai đến nghĩa trang Tùng Lâm nữa hả anh?.
Thiết Ngưng Hương đi đâu làm nhiệm vụ?
Có việc gấp!" Giang Phi nói, đi theo sau lưng tôi một cách rất tự nhiên.
Bọn tôi là nhóm chi viện thứ hai đến đây, phạm vi lục soát quá lớn.
Nó có lẽ là học trò của Song Diện Phật, hoặc là phát ngôn viên của kẻ đó."
"Sao cậu biết?" Theo như lời tài xế miêu tả, tôi đoán chắc đó chính là Cổ tiên sinh: "Tại sao anh ấy biết tin này nhỉ?
Nếu thang máy không lên, thì tôi đi thang bộ.
Đừng có chơi liều nhe em! quả thật đã trói một vụ phiền phức vào người mình rồi!
Tương truyền, những người thường hay bị ma đè, đa phần là những người có mạng Tùng Bách Mộc.. đàn em trong trường của đội trưởng Thiết à?"
Bảo vệ cửa vào loạng choạng bước đến: "Nhiều người đến tìm nữ thần của bọn anh lắm đấy, cu em à!.
Xem ra cậu có quan hệ đặc biệt với nữ thần nhà tôi nha."
Anh kia thấy tôi quen mặt, do dự một chút rồi bước đến: "Cậu là."
"Anh khỏi dài dòng, cứ lái đi."
Giọng nói của tôi rất lớin, nhưng Thiết Ngưng Hương nghe xong vẫn không trả lời, mà im lặng một hồi.
Lộc Hưng muốn giết cô!" Thiết Ngưng Hương nói đầy ẩn ý, "Cậu cứ an tâm chờ ở nhà, tôi sẽ mang Tiểu Phượng lành lặn về cho cậu."
Tên bảo vệ này bị khìn à?.."
Tôi mua vài cái bánh bao trên đường về, định bụng tới nhà chia cho Bạch Khởi cùng ăn.
Tuổi Canh Dần gồm những người sinh năm 1890, 1950, 2010, 2070
Tuổi Tân Mão gồm những người sinh năm 1891, 1951, 2011, 2071)
"Hy vọng cô ấy vẫn chưa tiến vào vùng núi.. cậu có số phone riêng của đội trưởng Thiết à?
Nó cố ý lưu lại hành tung, dụ chị mắc câu!
Đáy mắt tôi đỏ hồng lên, huyết quang ẩn hiện, trông dáng dấp vô cùng dữ tợn."
"Cao Kiện à?
Người thứ nhất trong 05 người đó chính là em gái vị thành niên của gã, Tiểu Phượng sẽ là người cuối cùng, đứng thứ 07." Khó mà giải thích cặn kẽ trong điện thoại, tôi đành nói rõ đoạn ghi âm mà Tiểu Phượng lén lút gửi qua: "Lộc Hưng giết 05 người tại nhà trọ An Tâm."
"Không phải là tôi đang lo nó chạy trốn!"
Quay đầu nhìn lại, thang máy đúng dịp mở ra.
Lại thêm anh hai của tui xui xẻo, hình như đến giờ còn chưa xuất viện nữa." Tài xế hạ tốc độ xe, chuẩn bị thắng lại." Tôi thanh toán tiền xe, rồi bước về phía mấy chiếc xe cảnh sát..
Bộ cậu muốn vào là vào sao?.."
"Chán thiệt chứ!."
"Tôi tên Triệu Bân, cậu gọi tôi là tiểu Triệu được rồi.
Tên Lộc Hưng này là một kẻ rất khó đối phó.
Nếu để Thiết Ngưng Hương chết rồi, vậy Tiểu Phượng cũng khó mà giữ được tính mạng.
Hai người cảnh sát đang bố trí dãy cách ly, thấy có người bước đến, bèn đưa tay ngăn cản: "Có tội phạm nguy hiểm đang lẫn trốn ở phía trước, nghiêm cấm đi vào.
Đây là lần đâu tiên gã trông thấy nhiều cảnh sát đến thế." Tôi lấy điện thoại di động ra, bấm số Thiết Ngưng Hương: "A lô, đàn chị, cô đang ở đâu?
Thằng đó cố tình bại lộ vị trí cho cô biết đấy!" Không có thời gian chuyện trò, tôi đi thẳng vào nội dung chính."Yên tâm đi, chúng tôi xuất động hơn 10 người cảnh sát, còn có cảnh khuyển."
"Thế thì sao?
Người anh em!" Anh chàng này có nước da trắng trẻo, là vị cảnh sát hình sự từng bị tôi phát hiện thầm thích Thiết Ngưng Hương.
Vừa nghe xong, tôi liền ném bỏ giỏ bánh bao trong tay, vọt như điên về hướng phân cục công an thành phố.
Gã đó có lẽ đang ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi Thiết Ngưng Hương sơ sẩy, sẽ thiết kế hành động khiến cô ấy chết vì tai nạn.
Chính là cái thằng mang tên Cao Kiện này!
Tên Lộc Hưng dù có bản lĩnh ghê gớm đến đâu cũng không thể nào trốn thoát.
Coi chừng có án mạng ở đó!"
"Tức đến nỗi bị nội thương nghiêm trọng hả?"Này.."Chứ còn gì nữa!
Trái lại, người có mạng Tùng Bách Mộc* dễ gặp quỷ và tà ma hơn những người khác.."
"Vì Thiết Ngưng Hương, có cần thiết để tôi phải lừa anh không?" Tôi nói to, ánh mắt nhìn Triệu Bân một cách đe dọa: "Chẳng lẽ anh đồng ý nhìn cô ấy chết trước mặt anh à?"
Triệu Bân nắm chặt dãy phân cách, cân nhắc một hồi: "Được rồi, tôi dẫn anh vào trong núi tìm cô ấy."
