Núi rừng âm u, vắng dấu chân người.
Nhiệt độ nơi này thấp hơn trong nội thành, hít vào một cái chỉ toàn thấy khí lạnh lấp tràn cả phổi."Có gọi được cho Thiết Ngưng Hương không?"
"Dường như nhóm cô ấy gặp phiền toái gì đó tại con kênh Lang Đầu.
Chỉ là, đội trưởng Thiết bảo chúng ta không cần lo lắng, tự cô ấy xử lý được." Việc mất tín hiệu trong vùng núi rừng vô cùng nguy hiểm."Cậu cũng đừng lo lắng quá." Ngoại trừ Thiết Ngưng Hương ra, Ngô Mãnh chẳng hề nể nang ai trong cục cả sát cả, vì thế chẳng hề nghe lọt lổ tai lời tôi nói.
Theo lý thuyết, quãng đường 02 km không dài như thế chứ?
Không bình thường, vô cùng bất thường.
Dưới chân là những tầng lá thông mục nát, tầm nhìn chỉ khoảng vài mét ở hai phía trước sau và bên trái, bên phải.
Ban đầu, tôi cũng không để ý.
Hay rắn, gấu?
Bầy sói đói bụng mà không thể kiếm ra mồi, bèn đào móc mộ người mới chết lên, moi thi thể ra làm thức ăn.
Gã chính là người dẫn đội chi viện thứ hai.
Tôi nghĩ chúng ta nên đi chung đi, tốt nhất là gặp mặt nhóm của Thiết Ngưng Hương cái đã." Lão Ngụy cầm bản đồ trên tay, đi đầu hàng, trong khi Triệu Bân đi cuối bỗng dừng bước đột ngột.
Lấy điện thoại di động ra, để đề phòng bất trắc, tôi liền gọi điện cho anh Lưu mù: "Alô, anh Lưu."
Có hai người ở lại trông coi dưới chân núi." Sương lớn thế này mà phải lần mò đi trong rừng tậm, vật duy nhất để dựa vào chỉ là một tấm bản đồ cỏn con..
Ba người chúng tôi mất cả buổi mới leo lên được tởi đỉnh một ngọn núi khá cao.
Nếu như đây là những gì mà Lộc Hưng đã trù tính từ trước, vậy gã cũng vô cùng đáng sợ nha."
Tôi nhìn con đường núi vừa dài vừa hẹp kia: "Đi tiếp thôi, ngày hôm nay bắt buộc phải tìm ra cô ấy.
Không có dân bản xứ dẫn đường, thiết bị liên lạc mất tín hiệu."
"Thứ gì xui xẻo?
Trong rừng rậm u cốc này, con đường càng lúc càng khó đi.
Chỉ cần người bị chộp vai quay lại, nó sẽ lập tức cắn đứt cổ người đó.
Rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong hoàn cảnh này.
Lúc đội trưởng Thiết xuất phát, có dẫn theo người giữ một tại nghĩa trang này..
Nếu không có một vị thở săn với kinh nghiệm phong phú, hậu quả lạc đường chắc chắn xảy ra."
Người vừa lên tiếng là Ngô Mãnh, phó đại đội trưởng đội trinh sát hình sự."
Năm nay, lão Ngụy hơn 40 tuổi, chỉ còn vài năm nữa là về hưu: "Vì đi hướng Bắc vào núi khá nguy hiểm, nên nó mới đi đầu xung phong, để ba người chúng ta đi tiếp viện, kể như lo lắng cho chúng ta rồi.
Tôi nhìn chằm chằm vào lưng lão Ngụy, cứ sợ anh ấy sẽ biến mất khỏi tầm mắt mình.
Chờ lâu nữa, coi chừng chúng ta sẽ bị vây ở nơi này vĩnh viễn luôn quá.." Ngô Mãnh và ba người cấp dưới dẫn hai con cảnh khuyển rời đi.
Cả ba người đi thẳng vào giữa màn sương mù.
Trước đây, nghĩa trang Tùng Lâm từng là một bãi tha ma hoang dã."Làm sao bây giờ?" So với sức mạnh thiên nhiên to lớn, con người thật nhỏ bé làm sao." Một cảm giác không may xuất hiện trong lòng, tôi luôn cảm giác có thứ gì đó ẩn nấp trong làn sương này, nhìn chằm chằm vào chúng tôi từng giây từng phút."Chúng ta chia làm hai đội, Triệu Bân, lão Ngụy, và đàn em của đội trưởng Thiết."Cứ làm theo lời tôi nói!
Bầy dã thú đó rất thông minh, chúng giả trang y hệt người.
Chỉ là, với vẻn vẹn vài người cảnh sát tiếp viện thế này, chẳng có bất cứ tác dụng nào cả..
Thông thường, khi đuổi bắt đào phạm bên ngoài, cảnh sát thường hô hào cả quần chúng địa phương chỉ điểm, dò đường."
Vừa đình mồi thuốc, một người cảnh sát đi chung liền ngăn cản: "Trong rừng không được đốt lửa."
Tôi luôn nghi ngờ cả thế giới, đó chính là thói quen nghề nghiệp từ lúc làm streamer cho Âm Gian Tú Tràng.
Mặc dù nó là đường tắt vào núi, nhưng tôi sợ các anh gặp một vài thứ xui xẻo.
Nếu cậu có ý kiến, cứ việc ở lại!"
"Nói chung, chúng ta đi càng nhanh càng tốt, chuẩn bị tinh thân chiến đấu thôi."
"Âm khí và tiết trời ẩm áp cứ tăng dần, có lẽ chúng ta đang đi dần đến mặt bóng râm của vùng núi đấy.
Ba người chúng tôi băng rừng mà đi, vô cùng vất vả.
Ông ta rành đường xung quanh hơn chúng ta mà.
Muốn lùng bắt Lộc Hưng giữ núi rừng mênh mông thế này, từng người như thế chỉ là mò kim đáy biển mà thôi.
Lão Ngụy lấy ra một con dao nhỏ, khắc hình sao năm cánh lên vỏ thân cây, sau đó quay lại, cười nói: "Cái bản đồ này vô dụng rồi, nhưng cơ bản là chúng ta không hề đi sai hướng nha.
Hiện tại, chỉ có ba người chúng tôi có thể giúp đỡ Thiết Ngưng Hương mà thôi."
Tôi chọn một gốc đại thụ to tướng, leo lên nhìn xung quanh, nhưng vẫn chỉ thấy sương xám mù mịt."Vậy chúng ta hiện giờ."Chuyện gì vậy?
Do gã nói có lý, dĩ nhiên là tôi nghe theo."Đây là.
Tôi vẫy Triệu Bân và lão Ngụy lại: "Hai anh hỗ trợ giùm, em leo lên cây định hướng xem sao.
Chuyện khẩn cấp, anh gấp gấp dùm em.
Đây đâu có phải là tay người, mà là hai cái móng vuốt của loài động vật mà." Chẳng phải tôi muốn đối nghịch với Ngô Mãnh, nhưng vì tình hình trong núi quá phức tạp trong khi bốn người bọn họ lại không rành đường."
"Trường hợp gì?"
"Không đơn giản như vậy!" Tôi không dám quay đầu nhìn lại, còn bóng lưng Triệu Bân phía trước cũng càng lúc càng xa, sắp sửa biến mất khỏi lớp sương mù."Tôi vẫn luôn xem bản đồ mà, vã lại, chúng ta chỉ toàn đi thẳng."Chưa tới sau anh?
Sói à?"
"Vậy có được không?
Độ khó quá cao nha!
Đi khoảng nửa tiếng, sương mù mờ mịt nổi lên, nhìn phía trước khoảng mười mấy mét mà không thể thấy rõ."
"Em hiểu chứ, nhưng lúc này không phải là lúc để cậy mạnh nha.."
Tôi móc một điếu thuốc ra theo thói quen, ngậm lên môi: "Chưa bị mất liên lạc, như vậy, tình hình vẫn chưa đến mức bết bát nhất.
Tôi nghe thế, bèn lắc đầu: "Vậy anh có nghĩ đến một trường hợp khác không?" Lão Ngụy cầm bản đồ, đứng cuối đội hình, định hướng lần nữa: "Được rồi, lần này sẽ không đi trật nữa đâu." Lão Ngụy mở lời an ủi."
Tôi bước chậm lại, đưa tay mình nắm vào tay lão Ngụy trên vai: "Lão Ngụy, anh không sao chứ?"Theo sát, đừng đi lạc."
Lão Ngụy có tuổi tác khá cao, theo chúng tôi lên núi qua một thời gian dài như thế, phỏng chừng đã quá mệt mỏi.
Trong khi đó, nhóm ba người kia đi con đường phía Bắc, là đường bóng râm quanh năm, e sợ có chuyện chẳng lành xảy ra.
Chẳng lẽ đã bị sát hại?
Mặc dù Ngô Mãnh nói chuyện bặm trợn thế, nhưng tính tình tốt lắm." Ngô Mãnh dẫn mỗi hai con cảnh khuyển đi, nên dựa vào bản đồ mà lạc đường là chuyện dễ hiểu.
Hiện tại, chỉ có thể dựa vào bản thân.
Gặp Thiết Ngưng Hương càng sớm càng tốt."
Thiết Ngưng Hương là mục tiêu của Lộc Hưng, chắc chắn sẽ bị tấn công.
Chờ bọn họ đi xa, người cảnh sát gọi là lão Ngụy bèn đụng nhẹ tay tôi một cái: "Đừng để trong lòng."
"Nếu người giữ mộ đó là đồng bọn của nghi phạm thì sao?
Ngày đó, người ta dùng cách Thổ táng khi có người chết."Măt Bắc chính là vị trí bóng râm của vùng núi non này, đã không đóng nắng trong thời gian khá dài..
Vì thế, bọn thú dữ này cũng bị lây nhiễm âm khí, đáng sợ vô cùng."Chắc không đâu.
Có vài người đi đường rừng sẽ gặp cảnh sói ấn vai như thế này.
Ấy thế mà, sau khi xác định cơ cấu nơi này trở thành nghĩa trang Tùng Lâm, cư dân trong khoảng cách mấy dặm xung quanh đây đều bị giải tỏa hết.
Thân thể mệt dữ lắm rồi sao?"Mình bị sói hoang ấn vai sau lưng, vậy lão Ngụy đâu rồi?
Chờ sương mù tan đi, có lẽ sẽ liên lạc được với cô ấy.
Lão Ngụy đành dừng bước.
Cậu đến đây giúp hay đến đây gây thêm phiền toái?" Tôi không có bất cứ món vũ khí nào trên người, giờ mà mở miệng kêu cứu, chắc chắn con sói hoa này sẽ cắn đứt cần cổ tôi ngay."Khoan hẵng xem bản đồ, giờ chúng ta leo lên ngọn núi nào cao cao xem thử đi." Quay ngang đầu liếc nhẹ để trông thấy cái gì đang bám vào trên vai, tôi trợn tròn con mắt lên vì trông thấy hình ảnh qua khóe mắt.
Nhưng đi được vài bước, tôi nhận ra thứ đang đè trên vai mình càng lúc càng nặng: "Anh ta làm sao vậy nhỉ?
Bọn tôi đang truy bắt thủ phạm, không phải đi picnic.
Nhưng lần này thì khác, Lộc Hưng đã giết 05 người, kẻ này vô cùng nguy hiểm.
Đi thêm nửa tiếng, sương mù chẳng những không tan đi mà còn dày đặc hơn." Tôi thở dài, đi cùng Triệu Bân và lão Ngụy lên núi từ phía Nam." Cuộc truy lùng lần này có độ khó quá lớn." Chẳng thể phí thêm thời gian nữa rồi, tôi quay người, xuống núi: "Chúng ta đi gần nhau một chút, có nguy hiểm thì la làng lên."
"Mất tín hiệu à?
Ai ai cũng im lặng không nói, tâm tình nặng nề.
Đi đến độ chừng ở khoảng giữa sườn núi, tôi bỗng cảm giác có ai đó dùng hai tay khoác lên vai tôi: "Gì thế, lão Ngụy?"
Ngược lại với trình tự lên núi, Triệu Bân dẫn đầu đội hình xuống núi, tôi ở giữa, lão Ngụy sau cùng.
Cả nhóm bắt đầu đến kênh Lang Đầu cách đây 02 km."
Gương mặt cậu ta tái mét, tay loay hoay thiết bị truyền tin trong tay: "Tín hiệu gián đoạn, chúng ta mất liên lạc với nhóm đội trưởng Thiết rồi." Lúc còn nhỏ, tôi có nghe mấy cụ người miền núi kể chuyện."Đừng hoảng hốt, có lẽ do sương mù dày quá thôi.
Anh để sạp ở đó hoặc dọn sơ sơ đi, rùi ghé nhà em, dẫn Bạch Khởi đến ngay nghĩa trang Tùng Lâm dùm em với.
Tôi biết rõ, con sói hoáng sau lưng chuẩn bị tấn công."Là Sói Ấn Vai!
Nếu cậu sợ thì về trước đi!
Làn sương mù này không đến sớm, cũng không đến trễ, mà lại xuất hiện ngay khi cảnh sát vào núi.
Nếu như trước đó, tôi chắc chắn sẽ thỏa mãn khi thấy thằng này gặp chuyện xui xẻo nếu tách ra đi riêng." Chuyện đã đến nước này, tôi đành nói rõ ý muốn của mình.
Nhìn xuống dưới, cách đây nửa tiếng, quả thật chúng tôi đã đi lệch khỏi con đường ban đầu.
Ba người các anh đi đến kênh Lang Đầu chi viên, tôi dẫn nhóm còn lại đi sang mặt Bắc ngọn núi tìm kiếm."
Xúc cảm truyền từ đầu ngón tay đến não bộ không phải là lớp da trơn mịn của con người, mà là một lớp lông lá đâm nhói tay.
Lý do mà cấp trên đưa ra là, người sống không thể nào ở quá gần nơi người chết an nghỉ.
Tôi đi theo nhóm tiếp viện thứ hai gồm bảy người cảnh sát hình sự, tiến sâu vào trong dãy núi."Lão Ngụy, Triệu Bân, chúng ta bước nhanh thôi.
Tôi có gắng kìm hãm nhịp tim, đi về phía một gốc cây thông to lớn.
Tôi bước chậm dần, ngay khi vai trái lướt ngang vỏ cây, tôi liền nghiêng đầu.
Hai tay của tôi nhích nhẹ về bả vai bên phải.
Vì nửa người trái của tôi ép sát gốc cây thông, nếu con sói muốn cắn, chắc chắn nó sẽ phải đưa đầu sang bên phải mà cắn.
Một mùi hôi tanh nồng nặc xộc lên, sát ngay khóe mắt của mình, tôi trông thấy một chiếc hàm với răng nanh bén nhọn đang dần dần áp sát.
