Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lữ Bố Hệ Thống Nhân Sinh

Chương 398: Vô lực




Chương 398: Bất lực

"Thủ vững Bạch Mã?

Lấy cái gì thủ vững!?"

Hoa Hùng biết được đại quân của Trương Hợp đang di chuyển, cười lạnh một tiếng nói: "Mau đi báo quân sư, ta sẽ dẫn quân đến bao vây Bạch Mã, đem mấy ngàn khẩu thần hỏa pháo của chúa công cho ta kéo đến, còn nữa, ta muốn hai vạn viên đạn đá!"

Thắng trận đầu tiên, điều quan trọng nhất là để Hoa Hùng thấy được uy lực của những khí giới mà Lữ Bố trang bị trên chiến trường.

Một vạn người đánh tan năm mươi ngàn quân địch gần như không bị tổn thất.

Nghe nói Trương Hợp kia là một trong Hà Bắc tứ trụ, bình thường Cao Lãm hay khoe với hắn là huynh đệ y mạnh thế nào, cường cái rắm.

Giờ khắc này, Hoa Hùng có chút ngông cuồng, lập tức dẫn mười ngàn đại quân đến dưới thành Bạch Mã bày trận.

Nơi này không có đường ray, tự nhiên không có xe thái cực.

Thần hỏa pháo chỉ có thể dựa vào người và ngựa kéo.

Một ngày đi được hai ba chục dặm đã là giỏi.

Muốn đến được Bạch Mã ít cũng phải mất mười ngày.

Còn Hoa Hùng đến Bạch Mã chỉ mất nửa ngày.

Khi đến dưới thành Bạch Mã thì thấy quân địch co cụm binh lực, chuẩn bị dựa vào địa thế thành Bạch Mã để ngăn cản Hoa Hùng.

Hoa Hùng đi đến ngoài thành, quan sát thành Bạch Mã qua con sông.

Huyện Bạch Mã này không những có sông Bạch Mã bao quanh mà còn có núi Bạch Mã dựa vào.

Địa thế dựa núi ven sông này đúng là nơi dễ thủ khó công.

Hoa Hùng muốn vòng qua sông từ đường bộ tấn công thì phải đi thêm hơn chục dặm, chưa kể Trương Hợp bên kia đã đào rất nhiều hố bẫy, dựng tháp tên để ngăn cản quân ta đến gần.

Tấn công trực tiếp qua sông, dựng cầu nổi không dễ.

Hơn nữa, thần hỏa pháo chưa đến, lôi thần tiễn bắn không xa như vậy, nếu không có hỏa thần pháo yểm trợ, quân ta qua sông chỉ có mất mạng mà thôi.

Trương Hợp tính toán chính xác điều này, điên cuồng đào hố bẫy ở mặt tiền để ngăn cản quân của Hoa Hùng đến gần.

Hoa Hùng thử xông lên thành mấy lần đều bị chặn lại.

Uy lực của lôi thần tiễn đối diện hố bẫy giảm đi đáng kể.

Hoa Hùng chỉ có thể sai người mang theo bộc lôi và Chấn thiên lôi ném vào hố bẫy.

Tiếng nổ như sấm vang lên xung quanh nhưng chiến công không mấy khả quan.

Trương Hợp thấy chiêu này có tác dụng liền cho hơn vạn người biến thành quân đào đất, đào một đoạn bên ngoài thành Bạch Mã thành một bãi hố.

Quân Quan Trung cũng bắt đầu xuất hiện thương vong.

Bắn phá cả ngày, quân Ký Châu chết bao nhiêu không rõ, nhưng quân Quan Trung trong lúc tiến quân đã bị các tướng sĩ Ký Châu từ hố bẫy lao ra bắn giết gần cả nghìn người!

Đối kháng trực diện với 50 ngàn quân Ký Châu thì gần như không tổn thất, giờ lại bị từng cái hố bẫy làm khó."Hỏa thần pháo còn bao lâu nữa thì kéo tới!?"

Hoa Hùng có chút bực dọc hỏi."Còn khoảng bảy ngày nữa!" phó tướng cúi người nói."Chậm như vậy sao?"

Hoa Hùng gãi đầu một cái.

Nếu không có xe thái cực trước đó thì tốc độ này là hợp lý, nhưng sau khi thấy xe thái cực vận chuyển hàng hóa từ Trường An đến Lạc Dương nhanh chóng, nhìn tốc độ vận tải này khiến người ta chỉ muốn chửi thề!

Hiện tại thì một lượng lớn vật tư bị dồn ở bến đò Mạnh Tân để chuyển đến Hà Nội.

Đến Hà Nội, không còn đường ray và xe thái cực, tốc độ vận chuyển này khiến người ta phát điên."Tướng quân, quân sư đến rồi." một tên tướng lĩnh đi vào, chắp tay bẩm với Hoa Hùng.

Hoa Hùng sững sờ, vội sai người nghênh Từ Thứ vào."Nguyên Trực, ngươi không ở phía sau đốc vận lương thảo sao, sao lại đến đây?"

Hoa Hùng không hiểu nhìn Từ Thứ nói."Sau khi nhận được tin báo, ta vội vàng đến ngay!"

Từ Thứ cười nói: "Phía sau đã có Trương tướng quân phụ trách điều vận vật tư, tướng quân không cần lo lắng.""Chuyện này là sao?"

Hoa Hùng khó hiểu nhìn Từ Thứ nói."Tướng quân đại thắng một trận, tinh thần đang cao, thừa thắng truy kích cũng là lẽ thường, nhưng càng nhanh lại càng dễ xảy ra chuyện.

Trận thắng này liên quan đến trọng đại, không thể lỗ mãng.

Vũ khí mới của quân ta tuy nói uy lực lớn, nhưng nếu quá mức lỗ mãng cũng chưa chắc không bị địch tính kế."

Từ Thứ cười nói.

Hắn đến đây để trấn định Hoa Hùng, không để hắn quá ngông.

Dù sao, ở trận chiến trước, một vạn quân gần như không tổn thất đã đánh bại năm vạn đại quân, nếu là ai thì cũng dễ sinh ra ý nghĩ coi thường địch.

Lúc này, người ta rất dễ mù quáng và tự tin.

Hoa Hùng nghe những lời giáo huấn này có chút bực mình, nhưng hắn được một điều là nghe lời khuyên.

Tuy rằng không thích Từ Thứ khuyên bảo nhưng vẫn gật đầu, nhìn Từ Thứ nói: "Nguyên Trực đến đúng lúc, tên Trương Hợp kia ở ngoài thành Bạch Mã đào rất nhiều hố bẫy, quân ta muốn công thành rất khó.

Ngươi có biện pháp nào phá địch không?

Trước khi hỏa thần pháo đến thì phải thanh trừ hết những hố bẫy này!"

Từ Thứ theo Hoa Hùng, đi ra ngoài thành Bạch Mã, cẩn thận quan sát các hố bẫy mà quân Ký Châu đào.

Suy nghĩ một chút rồi nói: "Tướng quân có thể thử cho người bơm nước vào hố xem có san bằng được không!"

Hoa Hùng nghe vậy mắt sáng lên, lập tức sai người mặc áo giáp bằng mây rồi bắt đầu đào xới.

Sau khi chiếm được một đoạn hào, liền cho dẫn nước vào đó.

Trên tường thành, Điền Phong quan sát cảnh này thấy thế liền cười nói: "Tên Hoa Hùng này cũng có chút thông minh."

Hoa Hùng thấy hào có vẻ như đã được san bằng bằng nước liền vội sai người đi thăm dò.

Nhưng đi chưa xa liền bị quân Ký Châu trong hào phía sau chặn lại.

Sau một hồi chém giết thì không thể không lùi về.

Từ Thứ đứng trên cao quan sát rõ ràng.

Hào phía trước thì có vẻ đã được lấp bằng bằng nước, nhưng hào phía sau thì chưa.

Những hố bẫy này không thông với nhau.

Hoặc nói là thông nhưng có thể lấp bất cứ lúc nào, đối phương rõ ràng đã tính trước chuyện này."Tướng quân cứ chờ thêm mấy ngày, đợi hỏa thần pháo tới rồi tấn công cũng không muộn, thời gian này không vội."

Từ Thứ nhìn Hoa Hùng nói."Ta thấy nên làm đường ray ở đây, chứ giờ phức tạp quá?"

Hoa Hùng cũng bất lực.

Vấn đề hiện tại là có thể phá thành nhưng đồ đạc lại không vận chuyển tới đây được.

Nếu ở đây cũng có đường ray thì tốt rồi."Tướng quân nói cũng đúng.

Nhưng hai đoạn đường ray đó thôi cũng mất ba năm mới hoàn thành, giờ muốn xây lại sợ cũng không kịp trận chiến này."

Từ Thứ cười nói.

Hoa Hùng dù khó chịu cũng chỉ có thể chờ đợi.

Bảy ngày thời gian so với dĩ vãng mà nói thì không dài nhưng với Hoa Hùng cảm thấy như sống một ngày bằng một năm.

Mấy ngày nay Từ Thứ cũng không nhàn rỗi.

Hắn đang thiết kế cầu nổi ở gần sông để thuận tiện đến lúc vượt sông công thành.

Không đi từ phía đông nơi có đầy hào mà trực tiếp đi phía Tây môn phá cửa xông vào.

Điền Phong thấy đối phương có những hành động kỳ lạ như vậy thì có chút khó hiểu.

Địa thế ở đây rõ ràng không thích hợp để công thành.

Đừng nói khí giới công thành không tới được, có tới cũng chỉ thành bia ngắm thôi, làm gì có cơ hội công thành?

Trương Hợp cũng không hiểu, nhìn Điền Phong nói: "Tiên sinh, chẳng lẽ chúng ta còn sơ hở chỗ nào sao?""Nếu là sơ hở thì cũng còn tốt, ta sợ nhất là trong tay đối phương còn vũ khí nào đó ghê gớm hơn nữa."

Điền Phong thở dài một tiếng.

Chỉ có lôi tiễn và lôi thùng của đối phương suýt nữa đã đánh tan toàn quân Ký Châu, nếu còn khí giới công thành lợi hại khác thì Bạch Mã này khó giữ được!

Mới có mấy ngày thôi mà?

Trương Hợp nghe vậy trong lòng càng lúc càng lo lắng.

Nếu là tài nghệ không bằng người thì thôi, nhưng bây giờ là trang bị của mình thua kém hơn người khác, cảm giác này mới là ức chế nhất.

Đặc biệt là nhìn Hoa Hùng dương dương tự đắc, nghĩ đến sau này sử sách ghi chép Hoa Hùng lấy một vạn đánh bại năm vạn, đánh tan mười vạn quân, mà người bị đạp lên lại là chính mình, trong lòng Trương Hợp cảm thấy khó chịu vô cùng.

Thua bởi một tên mãng phu!

Tháng ngày trôi qua trong sự giày vò của cả Hoa Hùng và Trương Hợp.

Còn mưu sĩ Điền Phong và Từ Thứ thì ngược lại không vội.

Một người muốn xem đối phương dùng thủ đoạn gì để công, còn một người thì chắc thắng rồi, chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được.

Ngày thứ bảy, hỏa thần pháo và đạn đá cuồn cuộn không ngừng được đưa tới.

Sau bảy ngày lo lắng thì Hoa Hùng cuối cùng cũng thở phào một tiếng.

Đánh trận bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên có cảm nhận trực quan về sự kém cỏi của hậu cần.

Bảy ngày này mình không làm gì, chỉ toàn xem Từ Thứ bày trò."Tướng quân không cần nôn nóng!"

Từ Thứ ngăn Hoa Hùng đang định hạ lệnh công thành nói: "Từ chỗ này đến tường thành là năm trăm bước, với uy lực của hỏa thần pháo là đủ.

Ta đã chuẩn bị cầu nổi ở gần bờ sông, khi nào cổng thành bị phá thì quân ta sẽ qua sông công thành, lúc đó hãy chú ý quân kỳ để tránh làm bị thương tướng sĩ!""Chuyện này ta biết."

Hoa Hùng thiếu kiên nhẫn gật đầu nói: "Vậy ngươi phụ trách bắn pháo, ta ở tiền quân chuẩn bị, chỉ đợi khi nào cổng thành bị phá sẽ thả cầu nổi để tam quân qua sông đánh vào thành, được chứ?"

Từ Thứ gật đầu nói: "Cũng được!"

Tuy cũng muốn xem uy lực của hỏa thần pháo, nhưng ở phía sau cũng có thể thấy được.

Hoa Hùng lập tức hạ lệnh tập kết chư tướng, một cửa hỏa thần pháo dưới sự chỉ huy của thợ pháo đã điều chỉnh xong khoảng cách với cổng thành, cách năm trăm bước bắt đầu bắn thử pháo.

Còn Hoa Hùng thì cấp tốc tập kết binh mã ở bờ sông chỉnh quân chờ lệnh.

Bạch Mã đứng trên đầu tường, nhìn cảnh tượng này Trương Hợp cau mày nói: "Bên kia là ý gì?"

Hắn không biết rõ đối phương tại sao muốn ở ngoài trăm bước lại bày trận?

Khoảng cách này có thể làm gì?

Tựa hồ có thứ gì đó, nhưng cách quá xa, khó có thể thấy rõ.

Điền Phong lắc đầu, đang muốn nói gì, lại nghe xa xa liên tiếp âm thanh như sấm rền vang lên.

Ầm ầm ầm ầm ~ Hai người trong lòng căng thẳng, không cần hỏi, khẳng định là vũ khí mới của đối phương, không đợi bọn họ suy nghĩ nhiều, sau một khắc, từng viên từng viên đạn đá to bằng nắm tay đánh vào mép tường thành, có viên trực tiếp lướt qua tường thành rơi vào trong thành."Rầm rầm rầm rầm ~" Trong nháy mắt, lầu thành vỡ vụn, tường chắn mái sụp xuống, cảnh tượng như tận thế, có tướng sĩ bị đạn đá bắn trúng, người trực tiếp nổ tung.

Những đạn đá này từ bên kia vang lên đến oanh kích trên tường thành, thời gian ngắn hầu như có thể bỏ qua không tính, nhưng chỉ là một vòng như thế, giờ khắc này lại nhìn, toàn bộ trên thành trì đã là tàn tạ một mảnh."Ầm ầm ầm ầm ~" Chỉ chốc lát sau, lại là liên tiếp tiếng vang, Trương Hợp kéo Điền Phong lăn về phía trên đất."Rầm rầm rầm rầm ~" Toàn bộ tường thành dường như đều rung chuyển, phía sau hai người lầu thành bỗng nhiên rầm một tiếng sụp đổ xuống, khiến Trương Hợp cùng Điền Phong tê cả da đầu, Quan Trung mười năm này rốt cuộc phát sinh cái gì?

Loại vũ khí hủy thiên diệt địa này là làm sao làm ra được."Dưới thành!"

Đã không kịp nghĩ gì nữa, Trương Hợp đẩy Điền Phong một cái, để hắn mau xuống thành, trận chiến này không có cách nào đánh.

Điền Phong cười khổ một tiếng nói: "Tướng quân cũng xuống thành đi, cùng với giao chiến thì có lẽ còn có chút phần thắng!"

Trương Hợp do dự một chút, ngay khi sự do dự này vừa chớm, quân địch vòng thứ ba công kích lại đến, lại là một trận trời đất rung chuyển, Trương Hợp dưới thân đột nhiên hụt xuống, hóa ra là dưới chân tường thành sụp xuống, cũng may mắn Trương Hợp thân thủ mạnh mẽ, trong khoảnh khắc phát hiện không ổn đã lăn khỏi chỗ, một phát bắt lấy Điền Phong đang kinh hãi, leo lên chỗ tường thành chưa sụp xuống."Dưới thành!"

Trương Hợp hét lớn một tiếng, thừa dịp quân địch chuẩn bị thời gian, mang theo Điền Phong liền hướng phía dưới thành phóng đi, ít nhất Bạch Mã thành không thể đỡ được loại tiến công này...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.