Chương 63: Hành trình đến làng rèn đao
“Ngươi tỉnh rồi à?” Kochou Shinobu là người đầu tiên phát hiện Lâm Cửu khôi phục bình thường.“Ừm. Chỉ là cảm giác có hơi đói!” Lâm Cửu sờ bụng, nói.“Ngươi ngồi ở đó cả ngày trời đấy! Đương nhiên là đói rồi!” Kochou Shinobu cười nói.“Một ngày một đêm? Lâu vậy sao?” Lâm Cửu cảm thấy như mới đây thôi, một cái đèn kéo quân mà cần lâu đến vậy sao! Nghĩ lại kỹ càng, đèn kéo quân của hắn quá tỉ mỉ, có lẽ thời gian cần lâu hơn chút thật. Cũng may không phải trong lúc chiến đấu, nếu không đợi hắn tỉnh lại, có khi đầu đã lìa khỏi cổ rồi!“Nếu không phải hơi thở của ngươi ngày càng mạnh, chúng ta đều nghĩ ngươi xảy ra chuyện!” Rengoku Kyojuro cười nói.“Đứng lại! Ngươi đứng lại đó cho ta!”
Từ xa vọng lại từng tràng tiếng la hét, kiểu âm thanh này Lâm Cửu đã nghe qua rồi. Chính là loại âm thanh của ẩn đội viên lúc bắt Tanjirou trước hội nghị chín trụ. Lẽ nào lại có ai chạy loạn ở đây nữa à!
Ngay sau đó họ nhìn thấy một thân ảnh bước đi nhanh nhẹn, bỏ xa ẩn đội viên ở phía sau. Cuối cùng dừng lại trước mặt ba người Lâm Cửu.“Xích ca ca, anh không sao chứ!” Hóa ra là Hitomi Maori. Cô đi cùng Tanjirou bọn họ ở lại bên Điệp Phủ. Vì vết thương cô chịu đều là vết thương nhẹ, nên hồi phục nhanh. Ở bên Điệp Phủ cô luôn luyện tập chăm chỉ, giờ xem ra tiến bộ rất nhiều.
Lâm Cửu cười xoa đầu Maori, nói: “Anh thì có chuyện gì chứ!”“Nhưng Kochou tỷ tỷ nói anh sắp biến thành người thực vật rồi!” Mắt to Maori mang vẻ nghi hoặc nhìn Kochou Shinobu.“Ha ha, chị chỉ đùa thôi mà, Maori muội muội!” Kochou Shinobu dùng tay che miệng, cười khẽ nói.
Đùa thôi sao? Lâm Cửu có lý do hoài nghi nàng đang trả thù việc không mang nàng đi tìm Douma báo thù! Haizz, nữ nhân! Thật là nhỏ nhen!“A a, trụ đại nhân! Xin lỗi, xin lỗi! Chúng tôi không thấy trụ ở đây!” Các ẩn đội viên đến muộn nhìn thấy hai trụ ở đây, vô cùng hoảng hốt, vội vàng cúi đầu.“Không sao đâu. Các ngươi có thể về trước.” Kochou Shinobu nhẹ nhàng nói.
Sau khi các ẩn đội viên rời đi, Rengoku Kyojuro hơi suy nghĩ, nói: “Xích, ngươi gần như đã tiêu diệt hết Thập Nhị Quỷ Nguyệt đời này, cũng nên trở thành trụ rồi. Cô bé mắt to này là con riêng của ngươi sao?”“Hả? Xích ca ca, em xem anh như ca ca, vậy mà anh lại muốn làm cha em!” Maori lập tức ngạc nhiên nói.“Ai dạy ngươi những thứ linh tinh vậy!” Lâm Cửu lập tức gõ vào đầu Maori. Ở Điệp Phủ một thời gian, chắc hẳn là đã làm quen với Kanao, cho nên biết con riêng là có ý nghĩa gì.“Hắc hắc!” Maori vui vẻ xoa đầu. Cô lo lắng chạy đến, thấy không có chuyện gì, tâm tình thả lỏng liền nhịn không được mà nghịch ngợm một chút.“Trụ thì cứ để sau đi! Chờ tiêu diệt được Kibutsuji Muzan, trụ hay không cũng không quan trọng!” Lâm Cửu đáp lại Rengoku Kyojuro. Nơi hậu cần trao đổi của Quỷ Sát Đội cũng không vì thân phận mà có thêm vật phẩm để đổi, nên không cần phải tranh giành làm gì.
Hơn nữa thế giới này biệt hiệu là Trụ diệt quỷ, sau một thời gian nữa hắn còn phải đi đánh boss, thành trụ rồi thì có chút vướng bận."Cạc cạc... Chủ công triệu tập!"
Quạ Kasugai của Lâm Cửu bay đến, nói với Lâm Cửu và cả Kochou Shinobu với Rengoku Kyojuro ở đây.“Xem ra có chuyện lớn! Không phải là chuẩn bị đối phó với Kibutsuji Muzan đấy chứ!” Rengoku Kyojuro nói lớn tiếng.“Rất có khả năng nha!” Kochou Shinobu tỏ vẻ tán đồng.“Maori, ngươi về Điệp Phủ trước đi.” Lâm Cửu bảo Maori trở về. Maori thấy Lâm Cửu không có chuyện gì thật, liền ngoan ngoãn nghe lời trở về.
Sau khi đến nơi, thì thấy không phải là hội nghị chín trụ như mọi lần. Ubuyashiki Kagaya chỉ là triệu tập những Trụ đang ở tổng bộ hoặc đang ở nhà về. Ngoài Kochou Shinobu, Rengoku Kyojuro thì Tomioka Giyuu đã đến trước.“Có người truyền tin cho chúng ta. Báo rằng Kibutsuji Muzan biết được vị trí của làng rèn đao, rất có thể sẽ có hành động! Các ngươi nghĩ sao?” Ubuyashiki Kagaya nói về nguyên nhân triệu tập mọi người.“Chủ công, thật sự là người sao?” Tomioka Giyuu bình tĩnh mở miệng hỏi.“Chẳng lẽ là sắp mở trận quyết chiến sao! Đó là chức trách của chúng ta!” Rengoku Kyojuro kiên định nói.“Mặc kệ thật hay giả, nên cho người rút khỏi làng rèn đao trước!” Lâm Cửu nghĩ bằng ngón chân cũng biết đây là chuyện xấu mà đám khế ước giả của phe quỷ gây ra.
Nhiệm vụ cuối cùng của phe Quỷ Sát Đội là tiêu diệt Thượng Huyền Quỷ, còn nhiệm vụ của đối diện là tiêu diệt Trụ. Đến giờ vẫn chưa có Trụ nào tử vong, mà đám khế ước giả của phe kia hơn nửa đều đã chết trực tiếp hoặc gián tiếp trong tay Lâm Cửu, nên không còn đủ sức mạnh để cùng hợp sức tiêu diệt một Trụ.
Vậy thì chỉ còn cách mượn lực của phe quỷ. Chỉ là Lâm Cửu nghĩ đến ông trùm Kibutsuji Muzan của họ, lại cảm thấy thương xót, khi phải mang trên vai một ông chủ như vậy.
Không cần nghĩ cũng biết ai đã thông báo cho Quỷ Sát Đội, chính là mấy tên khế ước giả một tay thúc đẩy tình hình. Mục đích của bọn chúng quá dễ hiểu, không cho Quỷ Sát Đội biết việc này thì sao có thể điều Trụ đến đó!
Chờ đến khi Kibutsuji Muzan phái người càn quét xong làng rèn đao, tin này mới đến tai Quỷ Sát Đội rồi mới phái Trụ đến đó, thì đã muộn mất rồi! Hai bên không chạm mặt nhau, thì sao bọn chúng có thể mượn cơ hội để hoàn thành nhiệm vụ!
Tuy rằng không biết chúng dùng thủ đoạn gì để dồn sự chú ý của Kibutsuji Muzan vào làng rèn đao, nhưng Lâm Cửu trước hết vẫn muốn rút lui mọi người. Hắn còn muốn nhờ đám thợ rèn đao này dung hợp Liễu Ảnh vào Thần Hi, nên giờ tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì!“Thật đáng hổ thẹn! Đã không nghĩ đến an nguy của những người trong làng rèn đao trước!” Rengoku Kyojuro cúi đầu nói.“Cho nên mới nói Xích rất hợp làm Trụ đó nha ~” Kochou Shinobu mỉm cười nói.“Vậy thì nhờ các ngươi đến làng rèn đao dời dân, đồng thời ngăn chặn đám quỷ đánh lén nhé! Các k·i·ế·m sĩ!” Ubuyashiki Kagaya nói với bốn người có mặt.
Lâm Cửu bước ra, bĩu môi, vậy mà không có kích hoạt nhiệm vụ nhánh, tệ thật!“Việc này không nên chậm trễ! Chúng ta lập tức xuất phát thôi!” Rengoku Kyojuro nhìn về phía trước nói.“Vậy đi thôi!” Tomioka Giyuu nhúc nhích người.
Lâm Cửu và Kochou Shinobu đi theo sau hai người. Ngoại trừ lần trước giúp Lâm Cửu vây giết một con quỷ, vẫn chưa có nhiều cơ hội cùng các trụ khác làm nhiệm vụ chung.“Xích, ngươi thấy Kibutsuji Muzan có xuất hiện không?” Kochou Shinobu cười tủm tỉm hỏi.“Ta nghĩ lão đại tiết kiệm sẽ không đến!” Lâm Cửu bình thản nói. Kibutsuji Muzan vốn dĩ đã tương đối vững vàng, sau khi chứng kiến Lâm Cửu tập sát dưới ánh mặt trời lại càng thêm cảnh giác. Sợ Quỷ Sát Đội không đối chiến trực diện mà bày kế vây hắn cho đến bình minh, vậy là xong.“Hả?”“Ta nghĩ chắc là Thượng Huyền Nhất!” Lâm Cửu đưa ra kết luận.
Thứ nhất là Thượng Huyền Quỷ mà hắn giết cũng gần hết rồi, nên không dễ gì mà chế tạo ra. Cũng không phải nói đến xúc phạm đến Kibutsuji Muzan, mà là người bình thường căn bản không thể hấp thụ quá nhiều máu quỷ. Đệ tử của Tiền Minh Trụ, Kaigaku cũng chỉ có thể hấp thụ đến mức Thượng Huyền Lục. Cũng đủ để thấy để một mầm móng có thể thành Thượng Huyền Quỷ khó đến mức nào!
Chưa kể mấy tên khế ước giả kia dùng thứ gì để dụ Kibutsuji Muzan, chỉ riêng vị trí này thôi cũng đủ để Kibutsuji Muzan coi trọng rồi. Tiêu diệt làng rèn đao thì cũng tương tự chặt đi hai tay của Quỷ Sát Đội, tự nhiên sẽ được coi trọng hơn. Mà bản thân cẩn trọng, không tự mình xuất hiện thì khả năng cao chính là Thượng Huyền Nhất Kokushibou!
So với Kibutsuji Muzan, Lâm Cửu cảm thấy Kokushibou càng khó đối phó hơn. Kibutsuji Muzan dựa vào những huyết quỷ thuật và thân thể gần như bất tử bất diệt, dễ dàng nắm bắt trong chiến đấu.
Còn Kokushibou thì khác, vốn dĩ là k·i·ế·m sĩ, sau khi biến thành quỷ thì lại càng không ngừng mài dũa k·i·ế·m thuật. Nếu không phải thế giới này có giới hạn, k·i·ế·m thuật của hắn chắc chắn đã có thể đạt đến mức dốc lòng cấp!
Nếu không nhờ Kibutsuji Muzan có thể khống chế Kokushibou qua huyết mạch thì chưa chắc hai người đã biết ai hơn ai kém khi đánh nhau. Đây cũng chính là lý do mà Kibutsuji Muzan muốn tiêu diệt Tamayo.
Tamayo tự giải thoát mình khỏi khống chế, thì phải chăng cũng đại diện cho việc có thể giúp người khác thoát khỏi khống chế. Điều đó sẽ gây bất lợi cho Kibutsuji Muzan trong việc thống trị tuyệt đối đối với đám quỷ thuộc hạ.
Sự khác biệt giữa Kokushibou và Kibutsuji Muzan giống như Uchiha Madara và Otsutsuki Kaguya trong thế giới Hokage.
Nếu đổi sang một thế giới phái sinh có cấp bậc cao hơn chút thì chắc Lâm Cửu sẽ không giao chiến với Kokushibou mà không gom đủ chín trụ. Thuộc tính cơ sở của mỗi thế giới có giới hạn, dễ hiểu thôi, còn kỹ xảo...
Thực ra cũng không khó để hiểu. Kỹ xảo cấp dốc lòng có thể dùng mỗi kỹ xảo mà đạt đến cảnh giới siêu phàm. Nhưng sức chiến đấu của Kokushibou đa phần là nhờ nguyệt chi hô hấp và thân xác quỷ, rõ ràng không đơn thuần chỉ dựa vào k·i·ế·m kỹ.
Không khó để phát hiện k·i·ế·m kỹ của Kokushibou mạnh hơn cả chín trụ, nhưng cũng không mạnh đến mức vượt một cấp độ, có thể phán đoán rằng hắn vẫn ở cấp tinh thông. Còn nhân vật trong thế giới phái sinh sẽ phải chịu sự hạn chế đó, nếu không thì mấy trăm năm mài giũa sao vẫn chưa đạt được mức dốc lòng!
Ngay cả thế giới gốc, thế giới mà mức độ tự do cao hơn cả thế giới phái sinh cũng có những hạn chế trên thế giới.
Cũng bình thường thôi, nếu giới hạn của thế giới không thấp vậy thì sao đây lại chỉ là thế giới phái sinh bậc một. Lâm Cửu cũng sẽ không đến thế giới này chấp hành nhiệm vụ."Thủy ca, ta có chuyện muốn bàn chút, ta nhận Maori làm con riêng thấy thế nào?"
Lâm Cửu tiến đến bên cạnh Tomioka Giyuu nói. "Quá phiền toái!" Tomioka Giyuu bình tĩnh mở miệng. Đến nỗi Lâm Cửu có vài cách xưng hô kỳ quái, bọn họ đều đã quen, ai bảo đấm không lại chứ! Lâm Cửu mỉm cười nói: "Năm đốn củ cải hầm cá hồi!" "Mười đốn!" "Thành giao!" Tomioka Giyuu cũng chỉ là rụt rè một chút, cái cô bé Maori kia hắn cũng đã gặp, thiên phú xác thực rất tốt. Hơn nữa nghe nói là nghe lý luận xích khẩu thuật mà học được thủy chi hô hấp, thực thích hợp trở thành con riêng của hắn. (hết chương này)
