Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1534: Ai cũng không sống




- Ngươi dùng loại ánh mắt này nhìn ta làm gì?

Nữ nhân trời sinh mẫn cảm, lập tức để Bích Linh Lung thấy không được tự nhiên.

- Không có gì.

Tổ An cười cười.

- Về sau ngươi muốn ta cứ nói thẳng, không cần áp lực sâu như vậy.

Bích Linh Lung: - ...

Lúc này Hàn Chung gầm thét xông lại, bàn tay vung lên, mang theo uy thế không thua gì Tông Sư.

Tổ An biến sắc, đưa tay ngăn chặn, phanh một tiếng, hắn lui lại hơn trượng, Hàn Chung cũng ngã bay ra sau.

Cảm nhận được trên cánh tay run lên, Tổ An âm thầm kinh hãi, lấy thực lực của đối phương, thật đánh nhau còn không xử lý tốt, vạn nhất dẫn Hoàng Đế tới thì phiền phức.

Hắn mở miệng nói: - Hàn Chung! Chúng ta có thể trò chuyện một chút.

Quái vật hình người đứng lên, đang muốn nhào tới lần nữa, nghe được cái tên này nhất thời sửng sốt.

- Hàn... Chung...

Thanh âm của hắn rất không lưu loát, phảng phất như quá lâu chưa từng nói chuyện, dẫn đến quên nên nói như thế nào.

Hai tay của hắn ôm đầu, trên mặt lộ ra thần sắc thống khổ: - Hàn... Chung là ai, ta là ai? A a a...

Hắn điên cuồng vung đầu, còn không ngừng lấy tay nện, rất nhanh trên đầu đã máu me đầm đìa.

Bỗng nhiên hắn ngẩng đầu: - Trường sinh... Không, đều chết, đều phải chết...

Vừa dứt lời, hắn liền tức giận nhào tới.

Tổ An phiền muộn, làm nửa ngày vẫn phải đánh sao.

Bởi vì đối phương nói rõ là Mộc thuộc tính, nên hắn trực tiếp thi triển Hỏa Diễm Đao, quả nhiên để đối phương bị quản chế khắp nơi.

Hai người giao thủ một trận, Mị Ly ồ lên: - Không đúng, tựa hồ hắn chỉ còn lại bản năng chiến đấu, không có sử dụng các loại chiến kỹ, bằng không lấy tu vi của hắn năm đó, ngươi tuyệt đối không phải đối thủ.

Tổ An cũng cảm nhận được, đối phương chỉ như dã thú chiến đấu, thậm chí ngay cả Hung thú cũng không sánh bằng, Hung thú còn có các loại kỹ năng thiên phú nha.

Đúng lúc này, bỗng nhiên Mị Ly bay ra, tay ngọc đâm trúng đại huyệt của đối phương.

Hàn Chung không cam lòng gào rú, sau đó ngã ở trên mặt đất.

Tổ An giật mình nhìn Mị Ly: - Ngươi lại ra tay giúp ta.

- Ta không phải giúp ngươi, mà là có chuyện muốn hỏi hắn.

Mị Ly nói xong, trực tiếp hiện thân ra, đứng ở trước mặt Hàn Chung.

- Hàn Chung, ngươi còn nhận ra ta không?

Bích Linh Lung đang kỳ quái vì sao quái vật kia đột nhiên ngã xuống, lại nhìn thấy trước mắt trống rỗng xuất hiện một nữ tử váy đỏ mỹ lệ, đôi mắt nhất thời trợn thật lớn.

Vốn lấy thực lực của Hàn Chung, Mị Ly muốn khống chế hắn không có dễ dàng như vậy, chẳng qua hiện nay nàng là linh hồn thể, Hàn Chung không biết nàng tồn tại, lại thêm lực chú ý của hắn ở trên người Tổ An, lúc này mới bị điểm trúng.

Nhìn thấy Mị Ly bỗng nhiên xuất hiện, Bích Linh Lung chấn kinh, nàng phản ứng đầu tiên tưởng này là nữ quỷ, thế nhưng trên đời có nữ quỷ xinh đẹp như thế sao?

Hơn nữa đối phương trong lúc lơ đãng toát ra cao ngạo và quý khí, để cho nàng say mê không thôi.

Loại khí chất này là mục tiêu nàng từ nhỏ nỗ lực, vốn cho rằng mình đã đạt tới, nhưng lần này trong bí cảnh tao ngộ các loại sự tình chật vật, tâm thái chập trùng để cho nàng minh bạch mình còn kém xa lắm.

Nàng vô ý thức dựa vào bên người Tổ An: - A Tổ cẩn thận, ta nghe nói quỷ áo đỏ là lợi hại nhất hung ác nhất trong các loại quỷ.

Mị Ly nghe vậy xoay đầu lại: - Xú nha đầu, có tin ta biến ngươi thành quỷ trước hay không?

- A?

Bích Linh Lung giật mình, không nghĩ tới đối phương còn có thể nói chuyện, dựa theo hệ thống tu hành mình biết, loại quỷ này đều là tồn tại thông thiên.

Nơi này có oán linh, có quái vật lông dài, bây giờ ngay cả lệ quỷ cũng xuất hiện, nàng chỉ cảm thấy tóc gáy toàn thân dựng đứng.

Tổ An cười an ủi: - Yên tâm đi, nàng là người một nhà.

- Người mình?

Bích Linh Lung trừng to mắt.

- Ngươi ngay cả quỷ cũng ngủ?

Ở trong nhận thức trước kia của nàng, Tổ An là hoa tâm đại củ cải, bên người hồng nhan tri kỷ đông đảo, bây giờ nghe đối phương nói nữ quỷ váy đỏ xinh đẹp kia là người nhà, nàng phản ứng đầu tiên là bọn họ đã lăn giường.

- Khụ khụ.

Tổ An vội vàng che miệng nàng lại, nhìn Mị Ly cả người bốc lên "khói đen".

- Không được nói lung tung, nàng là bằng hữu của ta...

Cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Mị Ly, hắn vội vàng đổi giọng: - Ách, cũng coi như sư phụ ta.

Mị Ly hừ lạnh: - Sư phụ thì sư phụ, cái gì gọi là coi như?

- Sư phụ?

Bích Linh Lung cũng lấy lại tinh thần, nghĩ tới biểu hiện của mình vừa rồi, lập tức xấu hổ không gì sánh được.

Có chút chột dạ thi lễ: - Sư phụ tốt, vừa rồi có chỗ đắc tội, mong sư phụ đừng nên trách.

Mị Ly trực tiếp liếc mắt: - Còn chưa vào cửa đâu, đừng có kêu loạn.

Bích Linh Lung ngây người, trong lúc nhất thời xấu hổ không thôi, nàng cũng không có nghĩ rõ ràng tại sao mình ma xui quỷ khiến đi gọi sư phụ, ai nha, thật xấu hổ.

Tổ An cười cười, kéo tay nàng an ủi.

Bích Linh Lung lập tức thu tay về, cũng không biết là giở tính trẻ con hay quẫn bách.

Lúc này Mị Ly đã quay đầu lại nhìn Hàn Chung, thấy ánh mắt hắn đục ngầu, không khỏi nhướng mày: - Nói chuyện!

Hàn Chung ngẩng đầu nhìn nàng, mới đầu còn không có phản ứng gì, có điều rất nhanh tựa hồ nhớ ra cái gì, biểu lộ trở nên kinh khủng: - Quỷ, quỷ a!

Nếu không phải bị khống chế huyệt đạo, chỉ sợ hắn đã liều mạng bỏ chạy.

Mị Ly: - ...

Hôm nay thật là xuất sư bất lợi, lại bị người xem như quỷ.

Tuy bây giờ hình thức tồn tại của nàng xác thực rất giống quỷ hồn, nhưng dù thật như vậy, các ngươi cũng không thể nói khắp nơi nha.

Nàng ngồi xổm xuống, mặt xích lại gần hắn: - Ngươi đã nhận ra ta là ai đúng không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.