Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1538: Chơi nện




Nói xong hóa thành một làn khói nhẹ biến mất ở trong bội kiếm.

Bích Linh Lung trừng to mắt, nhìn Thái A Kiếm trong tay Tổ An từ trên xuống dưới: - Ngày bình thường sư phụ ngươi trốn ở chỗ này.

- Ừm.

Tổ An đưa tay nhẹ nhẹ vỗ về thân kiếm.

- Nàng và ta vừa là thầy vừa là bạn, xem như người ta tín nhiệm nhất ở trên đời này.

Xem ra Mị Ly ở trạng thái linh hồn thể, thời gian dài ở bên ngoài hao tổn vẫn rất lớn, mình nhất định phải tái tạo thân thể cho nàng, lần trước nàng nói có dự cảm sẽ được dược liệu nào đó, chẳng lẽ sẽ ứng nghiệm ở trong bí cảnh này?

- Xú tiểu tử, đừng sờ loạn!

Trong Thái A Kiếm bỗng nhiên truyền đến thanh âm bất mãn của Mị Ly.

Tổ An chột dạ thu tay về: - Ta sờ thân kiếm, lại không phải sờ ngươi.

- Không cho phép sờ, tiểu tử ngươi tâm địa gian xảo, ai biết ngươi đang suy nghĩ gì.

Mị Ly hừ một tiếng.

Tổ An: - ...

Bích Linh Lung nhịn không được bật cười: - Hai sư đồ các ngươi quan hệ thật đúng là kỳ diệu.

Tổ An không nhịn được cười rộ lên: - Đúng là không giống sư đồ lắm.

Bích Linh Lung hiếu kỳ hỏi: - Các ngươi là làm sao quen biết, nàng làm sao lại ở trong kiếm của ngươi?

Thực ra nàng càng muốn hỏi là giữa hai người phát sinh những chuyện kia đối phương có biết không, bất quá không có ý tứ mở miệng, đành phải nói bóng nói gió.

Tổ An cười ha ha: - Cái này nói ra rất dài...

Hai người một đường nói chuyện phiếm, thời gian trôi qua nhanh chóng, cũng không biết đi bao lâu, lại tới bên cạnh một vách đá.

Nơi này không sai biệt lắm là phần cuối của phù đảo thứ nhất, ngửa đầu nhìn, phù đảo thứ hai cách đó hơn 100 trượng.

Hắn thử một chút, cự ly ngắn bay vọt không có vấn đề, nhưng khoảng cách càng dài, phi hành tự nhiên sẽ bị cấm chế.

Hắn ở bên bờ vực nhìn quanh, ở giữa hai hòn đảo căn bản không có phù đảo mini.

- Làm sao đi qua đây?

Tổ An cực kỳ đau đầu.

Đúng lúc này, thanh âm của Bích Linh Lung truyền đến: - A Tổ, mau đến xem nơi này.

Tổ An nghe tin đi qua, chỉ thấy Bích Linh Lung đang khom lưng lôi kéo cỏ dại ở trên mặt đất, hắn trực tiếp thi triển Hỏa Phượng chi viêm đốt những cỏ dại kia sạch sẽ, phía dưới lộ ra một thạch trận to lớn.

- Đây là...

Tổ An giật mình, những phiến đá này chất liệu cực kỳ đặc thù, vừa rồi bị lửa đốt lại không có để lại dấu vết.

Toàn thân đen lóng lánh, phía trên tựa hồ lưu chuyển một tầng lộng lẫy, vừa nhìn đã biết là vật phi phàm.

Trên một vài bàn đá có lỗ thủng hình tròn, không biết trước kia bỏ đồ vật gì.

Trên rất nhiều thạch bàn có đường nét tỉ mỉ, dường như từ nơi sâu xa có quy luật gì, thế nhưng trong thời gian ngắn lại không nói ra được.

Mặt khác trên một số bàn đá lại có chút đồ án, bất quá những đồ án này tựa hồ khá xáo trộn.

- Ghép hình sao?

Trong mắt Tổ An hiện lên tinh quang.

- A, cái này tựa hồ là tinh đồ.

Mị Ly không biết lúc nào đã từ trong Thái A Kiếm đi ra, Bích Linh Lung giật mình, nhưng Tổ An sớm đã quen nàng xuất quỷ nhập thần.

- Tinh đồ?

Tổ An vội vàng hỏi.

- Ngươi còn nhớ trước đó chúng ta ở trong quái miếu tìm được bia đá kia không?

Mị Ly nói.

- ... Tả Thanh Long Mạnh Chương Giáp Dần, hữu Bạch Hổ Giam Binh Giáp Thân, thượng Chu Tước Lăng Quang Giáp Ngọ, hạ Huyền Vũ Chấp Minh Giáp Tử, Nguyệt thành quý nhân nhập trung ương...

Trong đầu Tổ An hiện ra mấy câu kia, lại nhìn về phía bàn đá, hai mắt nhất thời tỏa sáng.

- Thì ra là thế!

Hắn đang muốn đưa tay đi gảy bàn đá trên mặt, bỗng nhiên Mị Ly biến sắc: - Cẩn thận, có người tới.

Sau khi nói xong, cả người nàng đã hóa thành trong suốt.

Tổ An vội vàng quay đầu nhìn, nếu là người bình thường, Mị Ly tuyệt đối sẽ không kiêng kỵ như vậy.

Quả nhiên, tiếng cười ha ha truyền đến: - Thật là đạp phá thiết hài tìm không thấy, được đến lại không mất chút công phu!

Tiếng cười chấn đến lá cây ở phụ cận rì rào rung động, sắc mặt của Bích Linh Lung tái nhợt, nắm lấy tay Tổ An, nàng run giọng nói: - A Tổ, nếu chuyện không thể làm, chúng ta nhảy xuống dưới, coi như chết thống khoái.

Thân ở hoàng thất, nàng quá rõ ràng thủ đoạn âm độc của Hoàng Đế, lấy sự tình phát sinh giữa hai người, rơi vào trong tay Hoàng Đế tuyệt đối sẽ sống không bằng chết.

Tổ An nhẹ nhàng vỗ tay nàng: - Yên tâm, còn chưa đến một bước kia.

Bích Linh Lung khẽ giật mình, nghĩ không ra vì sao bây giờ hắn còn có thể trấn định như vậy, nhưng hắn bình tĩnh lại có một loại ma lực không hiểu làm cho lòng người an định.

Một bóng người màu vàng loáng thoáng xuất hiện ở cuối chân trời, sau đó lưu lại từng tàn ảnh, cơ hồ chỉ chớp mắt, hắn đã đi tới trước mặt hai người.

Tổ An âm thầm cảm thán, tốc độ của đối phương lại nhanh như vậy?

- Muốn làm đồng mệnh uyên ương? Hiện tại không phải do các ngươi.

Triệu Duệ Trí lạnh lùng nhìn Bích Linh Lung nắm tay Tổ An, hiển nhiên vừa rồi hai người đối thoại không có giấu diếm được hắn.

Bây giờ khoảng cách gần như vậy, hắn có đầy đủ tự tin, sinh tử của người khác hoàn toàn ở một ý niệm.

- Hoàng Thượng muốn giết ta?

Tổ An thở dài một hơi.

- Giết ngươi?

Triệu Duệ Trí cười lạnh.

- Chết như vậy không khỏi quá tiện nghi ngươi, ta muốn thiến ngươi mang về cung, mỗi ngày tẩy nhà xí đổ nước tiểu; sau đó cách mỗi một năm, lại chặt một chi của ngươi, để ngươi cảm nhận được nỗi hoảng sợ khi chờ đợi tử vong; thời điểm ngươi không còn tứ chi ngũ quan, lại ngâm ngươi ở trong hầm phân, dùng linh dược ngày ngày kéo lại tính mệnh, mỗi ngày ở trong hầm cầu tiếp nhận thái giám, cung nữ trong cung tưới tiêu...

Nghe hắn nói, đốt ngón tay của Bích Linh Lung trắng bệch, nhiều lần không nhịn được muốn ói, nàng hối hận vì sao mình không chết sớm một chút, hiện tại muốn chết cũng không chết được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.