Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1539: Bí mật của văn bia




Tổ An cũng im lặng: - ...

Con chó này thật độc nha, trừng phạt biến thái này là người có thể nghĩ ra sao?

Việc đã đến nước này, hắn đã không cần khách khí, lạnh lùng nói: - Đáng tiếc bây giờ ngươi không chỉ không có cách nào ra tay với ta, còn nhất định phải cầu ta.

- Ta cầu ngươi?

Triệu Duệ Trí cười ha hả, dường như nghe được chuyện cười.

Lúc này đám người Hà Lệ cũng thở hồng hộc đuổi theo, nghe Tổ An ăn nói cuồng vọng như thế, từng người vẻ mặt đồng tình nhìn hắn, gia hỏa này không phải bởi vì quá sợ hãi mà điên đó chứ?

Triệu Duệ Trí thu hồi nụ cười, lạnh lùng nói: - Quả thực là chuyện cười, hiện tại ta thiến ngươi, xem ngươi có thể làm khó dễ được ta.

Tổ An đang muốn mở miệng, lại bị tay của đối phương nhấn một cái, phát hiện mình rất khó hô hấp, càng đừng đề cập tới mở miệng.

- Ta biết ngươi rất giỏi biện luận, khó tránh khỏi lại có mưu ma chước quỷ bảo mệnh gì, mới lười nghe ngươi nói nhảm.

Triệu Duệ Trí hừ lạnh.

Tổ An: - ...

Ta sát, chơi nện sao!

Tổ An không ngờ đối phương sẽ như vậy, vậy mà làm hắn không cách nào nói chuyện, để hắn một bụng chủ ý nhất thời hóa thành bọt nước.

Nhìn đối phương đang muốn giơ tay chém xuống, hắn giống như con kiến bò trên chảo nóng, đầu to có thể đoạn, nhưng đầu nhỏ không thể đứt.

Hắn vội vàng kêu gọi Mị Ly: - Hoàng Hậu sư phụ, cứu mạng.

Mị Ly hừ một tiếng: - Xem về sau ngươi còn dám tự cho là thông minh không.

Nàng đang muốn hiện thân trợ giúp Tổ An, dù lấy trạng thái của nàng bây giờ, mỗi lần xuất thủ đều sẽ hao tổn lực lượng linh hồn, huống chi tu vi của Hoàng Đế còn cao như vậy, có điều nàng không thể trơ mắt nhìn Tổ An chịu chết.

May mắn lúc này Bích Linh Lung mở miệng: - Ngươi không thể giết hắn!

Triệu Duệ Trí khó thở ngược lại cười: - Há, ngươi còn muốn xin tha cho hắn?

Hà Lệ âm thầm lắc đầu, ngày thường Thái Tử Phi rất lanh lợi, sao hôm nay ngốc như vậy, ai cũng có thể cầu tình thay Tổ An, duy chỉ có ngươi không được, cầu tình cho gian phu, đây không phải đổ dầu vào lửa sao?

Cảm giác được uy áp trong mắt đối phương, sắc mặt của Bích Linh Lung tái nhợt, có điều nàng vẫn thẳng tắp sống lưng nói: - Bởi vì chỉ có hắn biết làm sao tới cung điện bên kia, ngươi truy cầu trường sinh cả đời, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy.

Tuy nàng không biết đám người Hoàng Đế gặp cái gì, nhưng nàng ở trong cung nhiều năm như vậy, tự nhiên rõ ràng tâm tư của Hoàng Đế, nàng xưa nay thông minh, lập tức ý thức được chỉ có trường sinh mới có thể để Triệu Duệ Trí tạm thời từ bỏ cừu oán với Tổ An, không nghĩ tới chó ngáp phải ruồi.

Dù Triệu Duệ Trí giật mình, nhưng vẫn không nguyện ý thừa nhận: - Ha ha, ta muốn lên cung điện kia còn cần hắn?

Dù miệng nói như vậy, nhưng lại không có tiếp tục ra tay, mà ném Tổ An sang một bên.

Hắn ngẩng đầu nhìn cung điện xa xa, mũi chân điểm một cái, đã biến mất tại nguyên chỗ, bóng người thẳng thắn bay qua.

Tuy phù đảo cách nơi này mấy trăm trượng, nhưng lấy tu vi của hắn mà nói, cơ hồ chớp mắt là tới.

Có điều thân hình hắn vừa bay lên không bao lâu lại bắt đầu hạ xuống, hắn biến sắc, tiện tay trảo tới, một móng vuốt trong suốt đập lên phù đảo, sau một khắc hắn đã trở lại tại chỗ lần nữa.

- Vẫn không thể phi hành.

Sắc mặt của Triệu Duệ Trí có chút khó coi, may mắn sớm có chuẩn bị, bằng không vừa rồi nói không chừng thật không về được.

- Hoàng Thượng, nơi này có cơ quan, nói không chừng có biện pháp đi qua.

Chú ý tới sắc mặt của hắn không tốt, Hà Lệ lập tức tới vuốt mông ngựa, chỉ vào mảnh thạch trận nói.

Hai mắt Triệu Duệ Trí tỏa sáng, đi tới gần thạch trận, dù hắn tự xưng trí kế hơn người, nhưng giờ phút này nhìn thạch trận trước mắt, cũng không có chút đầu mối nào: - Đây hẳn là tinh đồ, nhưng vì sao lộn xộn như thế, chẳng lẽ phải lấy quy luật nhất định sắp xếp lại?

Trong đầu hắn hiện ra rất nhiều suy nghĩ, đáng tiếc mỗi cái đều bị hắn phủ định.

Bỗng nhiên hắn quay người nhìn Tổ An: - Ngươi có thể giải cơ quan này?

- Giải là có thể giải, bất quá ta giải ngươi sẽ giết ta, ta cần gì phải giải?

Tổ An xoa cổ, một bộ lợn chết không sợ nước sôi.

Đồng tử của Triệu Duệ Trí co rụt lại: - Ngươi áp chế ta?

- Không phải áp chế, chỉ ăn ngay nói thật mà thôi.

Tổ An suy nghĩ vừa rồi đối phương xuất thủ như thế nào, vì sao ta một chút sức phản kháng cũng không có.

Thanh âm của Mị Ly vang lên ở trong óc hắn: - Tu vi của hắn xác thực thâm bất khả trắc, sau Tông Sư, mỗi tăng một cảnh giới sẽ có biến hóa long trời lỡ đất, huống chi bây giờ hắn còn là Địa Tiên, rất nhiều thủ đoạn và phương thức công kích đều vượt qua các ngươi lý giải, ngươi không có sức phản kháng là rất bình thường.

Tổ An thở dài: - Loại cảm giác bất lực này thật khiến người ta khó chịu.

Mị Ly nói: - Ngươi đã gọi ta một tiếng sư phụ, ta tự nhiên sẽ làm hết trách nhiệm của sư phụ, đợi lát nữa ta sẽ đại khái dùng phương thức mà ngươi có thể hiểu được nói về cảnh giới này, ngươi có thể lĩnh ngộ bao nhiêu thì nhìn bản sự của ngươi. Bất quá lấy tư chất của ngươi, chí ít sẽ không chân tay luống cuống giống như vừa rồi.

Tổ An đậu đen rau muống nói: - Vì sao ngươi không dạy ta sớm.

- Đối mặt địch nhân như vậy, dù dạy ngươi cũng chỉ là chết sớm và chết muộn khác nhau mà thôi, trước đó đương nhiên sẽ không nghĩ đến phải dạy những thứ này.

Mị Ly hừ một tiếng.

- Ngươi đến cùng có học hay không?

- Học.

Tổ An vội vàng bồi tội.

- Đa tạ mỹ nhân sư phụ!

Mị Ly mày liễu dựng lên: - Ngươi gọi ta cái gì?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.