Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1551: Quan tài




Bích Linh Lung cũng sợ hãi nhìn nàng, nữ tử này quả nhiên là người thượng cổ, chẳng lẽ là từ nơi này ra ngoài?

Nàng có quá nhiều nghi hoặc, đáng tiếc lúc này không tiện mở miệng hỏi thăm, chỉ có thể yên lặng đi theo bên cạnh Tổ An, chỉ cần ở bên cạnh hắn, thì có loại cảm giác an toàn không hiểu.

Mị Ly nhàn nhạt đáp: - Trước đó đã nói, bố cục ở nơi này cơ hồ giống Tần Vương Cung như đúc, năm đó Tần Hoàng vì phòng bị thích khách và người phạm thượng làm loạn, cố ý ở dưới long ỷ xây dựng cơ quan và mật đạo.

- Nơi này càng giống như địa cung, ngươi không sợ nơi này xây dựng cơ quan khác sao? Dù sao người đã chết, đâu cần sợ hành thích gì?

Tổ An nhịn không được cười nói.

- Ngươi vẫn quá trẻ tuổi, không có trải qua cảm giác tới gần tử vong.

Mị Ly thăm thẳm nói.

- Thực mặc kệ là Đế Vương cũng tốt, thường dân cũng được, đều coi trọng sự tình chết như sự tình sinh, lúc còn sống sinh hoạt như thế nào, sau khi chết cũng muốn sinh hoạt như thế đó, bởi vì bọn hắn đều tin tưởng sau khi chết có một thế giới khác, bọn họ có thể lấy hình thức khác sống.

- Chỉ bất quá dân chúng bình thường rất khó làm được, nhưng Đế Vương không giống, bọn họ thật có thể phục chế hết thảy lúc còn sống, tỉ như quân đội, hoàng cung, loại tình huống này, bọn họ làm sao có thể tỉnh lược đi cơ quan? Phải biết, đối với người quý trọng sinh mệnh mà nói, dù sau khi chết cũng sẽ lo lắng bị người hành thích.

Tổ An nhịn không được đậu đen rau muống: - Không phải Tần Hoàng rất lợi hại sao, hắn không tự tin với tu vi của mình sao, lại còn lo lắng người đến ám sát hắn?

Mị Ly quay đầu liếc hắn một cái: - Tuy xác suất rất nhỏ, nhưng hắn vẫn phải lưu đường lui. Đối với loại người như bọn hắn mà nói, sẽ không bỏ qua bất luận khả năng nhỏ nhoi gì. Lấy Triệu Hạo kia làm ví dụ, lý trí của hắn rõ ràng biết nơi này không khả năng có bí mật trường sinh bất lão, nhưng lại lo lắng từ bỏ, có khả năng cực thấp bỏ lỡ, bị ngươi hoặc người khác lấy được, cho nên mới một mực bị ngươi nắm mũi dẫn đi.

Tổ An nhịn không được cảm thán: - Nghe quân nói một buổi, vượt xa mấy năm đọc sách nha.

Bích Linh Lung có chút buồn cười, Mị Ly trợn mắt, những ngày qua đã quen phong cách nói chuyện thiên mã hành không của hắn.

Đúng lúc này, bỗng nhiên từng tiếng oanh minh truyền đến, làm ba người xém chút đứng không vững.

- Xảy ra chuyện gì, động đất sao?

Tổ An vừa nắm Bích Linh Lung, vừa nắm cả Mị Ly.

Mị Ly trực tiếp hất tay hắn ra, cả người tung bay lên không trung, mi nhíu chặt: - Ta tựa hồ cảm nhận được địa hình xung quanh đang phát sinh biến hóa.

Nàng vừa dứt lời, gạch đá đất cát trên đỉnh đầu bắt đầu rì rào vẩy xuống, ngay sau đó vách tường xung quanh nhanh chóng hạ xuống, dâng lên, hoặc đi ngang, cả phòng không ngừng di động tới, cả cung điện như khối Rubic đang nhanh chóng biến ảo, mà gian phòng của bọn họ như một khối vuông nhỏ trong Rubic.

- Trước kia hoàng cung của các ngươi cũng như thế?

Lúc này cả phòng đã dựng thẳng lên, Tổ An bắt lấy đế cắm nến trên vách tường mới không có rơi xuống, hắn vội vàng nhìn về phía Mị Ly.

- Ta cũng không biết xảy ra chuyện gì, hoàng cung trước kia tự nhiên không có những thứ này.

Lúc này thân hình của Mị Ly có chút bất ổn, lo lắng bị bốn phía biến ảo ngăn cách hai người, nàng vẫn bay tới bên cạnh Tổ An.

Rung chuyển kéo dài ước chừng một phút, xung quanh mới dần dần an định lại.

Mấy người từ trên vách tường... không đúng, hiện tại hẳn là trần nhà nhảy xuống, sau đó theo một cánh cửa mới xuất hiện đi ra ngoài.

Mị Ly cau mày: - Những bố cục phía sau hoàn toàn thay đổi, hiện tại ta cũng không biết đường.

Tổ An cười ha ha: - Có cái gì lo lắng, cứ đi thẳng về phía trước thôi, dù sao vận khí của ta từ trước đến nay rất tốt.

Có điều rất nhanh nụ cười của hắn ngưng kết, bởi vì ba người đi không bao lâu đã đến một gian phòng to lớn, bên trong trống trải, nhưng không trung treo một bộ quan tài khí thế rộng rãi, xung quanh quan tài cột xích sắt to lớn, phân biệt từ mỗi phương hướng kéo dài đến trên vách tường.

Trong lòng Tổ An hơi hồi hộp một chút: - Sẽ không cơ duyên xảo hợp đi tới mộ huyệt của Tần Hoàng chứ?

Mị Ly lắc đầu nói: - Rất không có khả năng, tuy mộ này đã tính toán to lớn, nhưng cách tiêu chuẩn của Hoàng Đế vẫn kém rất nhiều.

Có điều nàng vẫn tràn ngập nghi hoặc: - A, nơi này là tổ địa của Tần triều, trừ các đời Tần Vương ra, còn ai có tư cách an táng ở chỗ này?

Lúc này âm thanh của Bích Linh Lung vang lên: - Các ngươi nhìn, trên vách tường có bức họa.

Tổ An và Mị Ly quay đầu, chỉ thấy trên tường quả nhiên vẽ mấy bức họa.

Có mấy lần kinh nghiệm trước đó, hắn biết chủ nhân lăng mộ sẽ dùng bích hoạ để ghi chép những chuyện trọng yếu trong đời.

Chỉ thấy hai bức tranh trước là một tướng quân dẫn binh tiêu diệt rất nhiều thành thị, hiển nhiên là chiến công chói lọi, bức họa thứ ba là hắn suất lĩnh một chi đại quân trùng trùng điệp điệp xây thành tường thật dài, bức họa sau cùng là hắn bị mấy sứ thần vây quanh, không thể không uống thuốc tự tử.

Bích Linh Lung nhịn không được cảm thán nói: - Tướng quân này cả đời ầm ầm sóng dậy, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy, quả nhiên là chim chết cung tàn, thỏ chết chó tiêu.

- Chẳng lẽ người này là Mông Điềm?

Nhìn bích hoạ, Tổ An nhịn không được nói.

Mị Ly kinh ngạc: - Làm sao ngươi biết?

Tổ An chỉ chỉ bức họa thứ ba trên vách tường: - Đó không phải xây Vạn Lý Trường Thành sao, Mông Điềm suất lĩnh 300 ngàn đại quân xây Vạn Lý Trường Thành, trên sách sử đều có.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.