Mị Ly kinh ngạc: - Lục Đồ Thư không phải một quyển sách?
Lô Sinh lắc đầu: - Tự nhiên không phải một quyển sách, quyển sách năm đó ta lấy cho Hoàng Thượng xem chỉ là chướng nhãn pháp, đây mới là hình thái chân chính của Lục Đồ Thư. May mắn như thế, năm đó trận đại họa kia, mới không có rơi vào tay người kia.
- Người kia?
Mị Ly như có điều suy nghĩ.
Tổ An vội vàng nội thị, quả nhiên phát hiện trong thức hải có một quyển kim thư, phía trên tản ra khí tức cổ xưa thê lương, đó là khí tức của đạo.
Hắn lại không có chút mừng rỡ, mà nhìn về phía Mị Ly: - Sư phụ, thật không có sự tình gì chứ?
Mị Ly đáp: - Yên tâm đi, đây là tạo hóa của ngươi, vận khí của tiểu tử ngươi luôn rất tốt.
Nghe nàng nói như vậy, trong lòng Tổ An rốt cục buông lỏng một hơi, có điều trên miệng vẫn lắp bắp nói: - Sư phụ, ta không còn sạch sẽ.
Luôn cảm giác bị đồ vật của người khác tiến vào thân thể mình, thật khiến người ta khó chịu.
Mị Ly: - ...
- Cút...
Lúc này Lô Sinh kinh ngạc nhìn nàng: - Nguyên lai người hữu duyên là đồ đệ của nương nương.
- Hừ, một bại hoại mà thôi, hắn dây dưa cầu khẩn, bản cung ngại phiền mới miễn cưỡng đồng ý.
Mị Ly giương cằm thật cao, bộ dạng cực kỳ đắc ý.
Tổ An: - ...
Đến cùng là ai cầu ai, bất quá ở trước mặt thần tử của nàng, nên cho nàng chút mặt mũi.
- Xem ra Lục Đồ Thư quả nhiên không gạt ta, có nương nương tương trợ, chắc hẳn có thể hoàn thành tâm nguyện.
Lô Sinh nói xong, bóng người cũng dần dần trong suốt ảm đạm, lấy tốc độ mắt trần có thể thấy theo gió tán đi.
Nhìn thấy một màn này, Mị Ly im lặng, thần sắc thương cảm, nhìn cố nhân ngày xưa từng cái tán đi, nàng càng cảm giác được lực lượng thời gian cường đại.
Tiếp xuống đoàn người tiếp tục đi tới, Mị Ly một mực trầm mặc, Bích Linh Lung thì lo lắng hỏi thăm Tổ An: - Lục Đồ Thư gì kia tiến vào trong cơ thể ngươi, ngươi sẽ không sao chứ?
Tổ An lắc đầu: - Trước mắt nhìn không ra dị thường, chỉ bất quá đồ chơi kia không biết dùng như thế nào.
Hắn thử nhiều lần, mặc kệ là dùng nguyên khí hay Hồng Mông chi khí, đều không thể thôi động kim thư trong thức hải.
Bích Linh Lung lo lắng: - Vừa rồi người kia có thể báo trước tương lai cũng khó thoát đại kiếp, luôn cảm thấy chúng ta sắp đối mặt nguy hiểm sẽ rất đáng sợ.
Tổ An cười ha ha: - Càng đáng sợ càng tốt, phải biết còn có Hoàng Đế đang chờ giết chúng ta đây, nếu nguy hiểm quá yếu, chúng ta làm sao có một đường sinh cơ.
Mị Ly nhịn không được gật đầu: - Tuy gia hỏa ngươi tham tài háo sắc, nhưng tâm tính lại rộng rãi sáng sủa, tiểu nha đầu, tuy ngươi thông minh, nhưng phương diện này lại kém xa hắn.
Bích Linh Lung lại không để ý, khẽ cười nói: - Ta vốn kém xa hắn.
Nếu đổi một tháng trước, nàng tâm cao khí ngạo tuyệt đối sẽ không thừa nhận, nhưng bây giờ nàng lại tán thưởng xuất phát từ nội tâm.
- A, nữ nhân.
Mị Ly xem thường.
- Tiếp xuống hẳn là gian phòng Thủy nguyên tố, mấy gian phòng trước cơ bản đều là người ngươi quen, gian phòng này an táng là ai, ngươi có đầu mối không?
Tổ An hỏi.
- Không có, ta đại khái hồi tưởng những người năm đó, hình như không có ai tu luyện Thủy nguyên tố.
Mị Ly lắc đầu.
- Có phải Từ Phúc không?
Tổ An tò mò hỏi.
Mị Ly nói: - Cũng không phải không có khả năng, rất nhiều thời gian Từ Phúc đều ở trên biển nha.
Lúc này bỗng nhiên phía trước xuất hiện năm lối rẽ, Mị Ly dừng lại, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.
- Đi con đường nào?
Tổ An hiếu kỳ hỏi.
Mị Ly nói: - Dựa theo Ngũ Hành trận pháp suy luận, năm con đường này đều có thể.
Bích Linh Lung nhặt cục đá ném vào trong một thông đạo, rất nhanh bên trong bắn ra vô số mũi tên: - Xem ray năm con đường chỉ có một cái là thật, cái khác đều là bẫy rập.
Mị Ly nói: - Không sai, đáng tiếc có cơ quan chưa chắc là giả, không có cơ quan rất có thể là tuyệt địa.
Thời điểm hai nữ trầm tư, bỗng nhiên trong lòng Tổ An hơi động, chỉ vào con đường thứ hai bên trái nói: - Đường này!
- Sao ngươi biết?
Bích Linh Lung nghi ngờ nói, con đường này vừa vặn là con đường nàng thử, kết quả bên trong có không ít cơ quan.
Ngay cả Mị Ly cũng kinh ngạc nhìn hắn, chờ hắn giải thích.
- Tựa hồ là Lục Đồ Thư nói cho ta.
Tổ An xoa xoa huyệt thái dương.
- Vừa rồi không biết vì sao, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện hình ảnh con đường thứ hai.
- Vậy thì nó.
Mị Ly đi vào, dường như nàng cực kỳ tín nhiệm Lục Đồ Thư.
Tổ An vốn muốn nhắc nhở nàng cẩn thận, nhưng nghĩ tới lấy tu vi của nàng cộng thêm mình, thật có cái gì cũng có thể ứng phó.
Trên đường quả nhiên đụng phải một số cơ quan, nhưng đều bị hai người giải quyết, trải qua chút nguy hiểm, đằng sau lại bằng phẳng, rất nhanh đoàn người đi tới bên cạnh một cánh cửa lớn, chỉ thấy trên cửa có từng hàng chữ chỉnh tề, nhìn khí thế rộng rãi.
- A?
- Làm sao?
Nghe được thanh âm của Mị Ly, Tổ An tưởng xảy ra chuyện gì, vẻ mặt phòng bị nhìn bốn phía.
Mị Ly lại nhìn cửa lớn ngẩn người không nói lời nào, Bích Linh Lung nói: - Đại môn này bày chín lần chín tổng cộng 81 viên trân châu, Cửu là chí dương chi thuật, biểu tượng cho Đế Vương chí cao vô thượng, quy cách cửu cửu này chỉ có các đời Đế Vương mới dám dùng, người khác dùng linh tinh chính là đại tội khám nhà diệt tộc.
Nàng thân ở hoàng gia, phương diện lễ chế này vốn cực kỳ mẫn cảm.
Tổ An kinh ngạc, nhìn về phía Mị Ly: - Sư phụ, thật như vậy sao? Chẳng lẽ bên trong chôn là Doanh Chính?
Mị Ly mở miệng nói: - Vào thời đại của chúng ta không có quy định nghiêm ngặt như thế, bất quá xác thực cũng có thuyết pháp tương tự, còn trong này hiển nhiên không phải Doanh Chính, hắn thích làm lớn thích công to, làm sao có thể để mình ở trong mộ thất nhỏ như vậy.
