Từ Phúc không có bảo trì hình người, thời điểm vọt tới một nửa đã hóa thành sương máu, ngay sau đó những huyết dịch kia lại hóa thành bạch tuộc, vô số xúc tu quấn Triệu Duệ Trí chặt chẽ.
Trên người Triệu Duệ Trí lóe lên kim quang, trong nháy mắt chấn nát mấy cái xúc tu trên người, đáng tiếc xúc tu của bạch tuộc quá nhiều, vừa đứt lại lập tức sinh ra, như vô cùng vô tận.
Trong lòng Triệu Duệ Trí có chút run rẩy, thời kỳ toàn thịnh hắn tự nhiên không sợ, bây giờ lại có chút không đủ sức, thoái ý càng nồng.
Hắn nâng tay, bạo phát ra trận trận kim quang, xúc tu quanh người bị chặt đứt, sau đó thân hình nhanh chóng bay ngược ra sau.
Đúng lúc này, hai xúc tu cực kỳ to cuốn lấy cánh tay hắn.
Hắn ra sức giãy giụa, nhưng hai xúc tu kia căn bản không giống trước đó, kéo một cái liền đứt.
Chỉ nháy mắt, vô số xúc tu màu đỏ cuốn lấy hắn.
Sau đó bạch tuộc bắn ra xúc tu to lớn thứ ba, trực tiếp đánh tới đầu hắn, nếu như bị đánh trúng, dù tu vi cao như Hoàng Đế, chỉ sợ cũng sẽ mệnh tang tại chỗ.
Triệu Duệ Trí hét lớn, hai tay cứ thế kéo chặt xúc tu.
Trên đầu của hắn nổi gân xanh, hiển nhiên đã sử dụng khí lực bú sữa mẹ.
Xúc tu to lớn không tiến lên được, song phương rơi vào trạng thái giằng co.
Đám người Tổ An nhìn trợn mắt hốc mồm, Bích Linh Lung nhịn không được quay đầu lại, một bộ muốn ói, ngay cả Mị Ly cũng nhíu mày, hiển nhiên nữ hài tử trời sinh rất sợ những thứ này.
Tổ An thì tốt hơn nhiều, dù sao kiếp trước xem qua rất nhiều phim kinh dị như vậy.
Có điều hắn không hiểu, Từ Phúc là phương sĩ, vì sao lại hóa thành bạch tuộc?
Hắn chợt nhớ trước đó Mị Ly nói Từ Phúc thời gian dài ra biển tìm kiếm thuốc trường sinh bất lão cho Tần Thủy Hoàng, nửa đường đánh giết quái ngư, còn bắt được Nữ Hoàng của Nhân Ngư tộc? Cả đời hơn phân nửa thời gian ở trên đại hải, có một ít kỹ năng giống Hải tộc cũng chẳng có gì lạ.
Có điều hiện tại hắn không rảnh quan tâm những thứ này, mà một tay ôm lấy Bích Linh Lung, một tay ôm Mị Ly rời nơi này trước.
Bây giờ hai thần tiên đánh nhau, hắn không thừa cơ đào tẩu, chờ bọn họ phân ra thắng bại lại đến thu thập mình sao?
Cảm giác được hắn ôm eo mình, Mị Ly nhướng mày, có điều nàng có đầy đủ lý trí, không có nói cái gì, ngược lại tụ Hồn thể càng ngưng thực để hắn càng dễ ôm.
Tổ An thi triển Đại Phong nhanh chóng chạy đi, Chương Ngư Quái nhìn thấy tình hình bên này, bất quá bây giờ nó vội vàng đối phó Triệu Duệ Trí, phân không ra tinh lực ngăn cản.
Trong lòng Tổ An vui vẻ, hắn đã chạy đến cửa, mấy hơi thở nữa là có thể cách nơi này xa xa, đến thời điểm cái gì Từ Phúc, cái gì Triệu Duệ Trí, ai tìm được hắn.
Đúng lúc này, Mị Ly truyền đến tiếng kêu rên, Tổ An nhìn lại, phát hiện bóng người nàng lúc sáng lúc tối, biểu lộ thống khổ không chịu nổi.
- Làm sao vậy?
Tổ An sợ hãi.
Mị Ly nhíu mày: - Ta bị đại trận nơi này hút lại, chỉ sợ không đi được, ngươi mang theo nha đầu này rời đi trước.
Tuy tu vi nàng mạnh, nhưng bởi vì là linh hồn thể, cho nên sẽ bị một số đồ vật đặc thù khắc chế.
Hiển nhiên Ngũ Hành âm Dương đại trận này chính là loại hình như vậy.
Tổ An trầm giọng nói: - Lưu lại nơi này ngươi không phải chết chắc sao?
Bây giờ nàng bị đại trận áp chế, động cũng rất khó làm được, lưu lại khẳng định chỉ có một đường chết.
Mị Ly lạnh nhạt nói: - Dù sao sống năm tháng dài dằng dặc cũng không có gì đáng giá lưu luyến, nơi này nhiều cố nhân như vậy, còn có cung điện quen thuộc, cho dù chết cũng không có gì lớn.
Nghe nàng nói, Tổ An tức giận: - Nói vớ nói vẩn! Ngươi không phải còn có ta sao!
Mị Ly giật mình, ánh mắt phức tạp, có điều nàng vẫn nói: - Ngươi lưu lại nơi này cũng không có ý nghĩa, chẳng qua là cùng chết mà thôi, đi nhanh đi, bên ngoài còn có rất nhiều người chờ ngươi, đừng để các nàng thương tâm.
Ở cùng hắn lâu như vậy, tự nhiên biết hắn phong lưu.
Tổ An không để ý đến nàng, mà lấy ra một đống thuốc trị thương và vũ khí pháp bảo đưa cho Bích Linh Lung: - Ngươi rời khỏi nơi này trước, tìm một chỗ giấu đi, chờ ta tới tìm ngươi.
Hắn lại bổ sung: - Nếu không đợi được ta, bí cảnh này cuối cùng sẽ có một ngày mở ra lần nữa, đến thời điểm ngươi tìm cơ hội chạy đi, đến hậu sơn ngươi tự nhiên sẽ an toàn.
Bích Linh Lung đẩy đồ vật trở về, lắc đầu: - Ta không đi.
Tổ An buồn bực: - Chớ hồ đồ, mau rời đi.
- Trước đó ngươi vì cứu ta phấn đấu quên mình, ta làm sao có thể ở lúc này vứt bỏ ngươi, nếu không cùng chết là được.
Tuy thanh âm của Bích Linh Lung rất nhỏ, nhưng cực kỳ kiên định.
Tổ An trầm giọng nói: - Nhưng ta lưu lại là vì nữ nhân khác.
Bích Linh Lung nháy mắt mấy cái: - Nàng là sư phụ ngươi, nếu quay người rời đi, cái kia chính là khi sư diệt tổ, tiểu nhân hèn hạ, hơn nữa ta thích... thích nam nhân đỉnh thiên lập địa.
Tổ An đầu tiên là trầm mặc, có điều rất nhanh cười ha ha, thanh âm thoải mái: - Thôi được, sinh không thể cùng chăn, chết có thể cùng huyệt cũng không tệ.
Đến từ Triệu Hạo, điểm nộ khí +666 +666 +666...
Ta làm trượng phu chính quy sắp treo rồi, các ngươi còn ở bên cạnh nói chuyện yêu đương, tốt một đôi gian phu dâm phụ!
Hắn vừa phân thần, liền không ngăn cản nổi xúc tu to lớn, chậm rãi tới gần đầu hắn.
Cả người hắn run lên, vội vàng chống cự, đáng tiếc trên xúc tu của đối phương đều là chất nhầy, vào tay trơn nhẵn không gì sánh được, hắn phát hiện mình bắt không được.
Đám người Tổ An cũng thấy cảnh này, Bích Linh Lung hỏi: - Chúng ta giúp ai?
Tuy Hoàng Đế không phải vật gì tốt, nhưng tốt xấu gì cũng là người, Chương Ngư Quái kia là cái quỷ gì?
