Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 1589: Ta hoài nghi ngươi là cố ý




Tổ An cười cười, cũng không dây dưa nhiều: - Vậy hiện tại ta đi gọi Triệu Duệ Trí?

- Ừm.

Bích Linh Lung thấy hắn vừa nói vừa xé y phục rách tung toé, sau đó còn tìm máu tươi vệt ở trên người, lộ ra cực kỳ thê thảm.

Thực ra trên thân thể hắn vốn khắp nơi là thương tổn, bất quá trải qua lâu như vậy, thương thế trên người sớm đã khép lại, cho nên mới cần ngụy trang một chút.

Nàng thông minh tự nhiên biết mục đích đối phương làm như vậy, trong lòng âm thầm cảm thán, ngày bình thường nhìn hắn tùy tiện, không nghĩ tới tâm tư kín đáo như thế.

Rất nhanh Tổ An mang Triệu Duệ Trí vào, Bích Linh Lung nhìn thấy hắn, thần sắc luôn có chút mất tự nhiên, cho nên trong khoảng thời gian này phát sinh sự tình đều do Tổ An "thuật lại", nàng chỉ ngẫu nhiên bổ sung một chút.

Đợi quán thâu không sai biệt lắm, đoàn người quyết định tìm kiếm đường ra.

Tổ An vốn còn muốn tìm bảo, dù sao nơi này là tổ đình của các đời Tần Vương, bên trong khẳng định có rất nhiều bảo vật.

Ai biết hắn còn chưa hành động, thiên địa lại rung động, khắp nơi bắt đầu sụp đổ.

Hiển nhiên sau khi Từ Phúc và Doanh Chính chết, nơi này thiếu đồ vật hạch tâm, rốt cục không duy trì được, bắt đầu sụp đổ.

Rơi vào đường cùng, Tổ An đành phải một tay ôm Bích Linh Lung, một tay xách Triệu Duệ Trí, nhanh chóng nhảy qua phù đảo mini, tránh né tai hoạ.

May mắn có kinh nghiệm lần trước, lần này làm cũng không khó.

Hơn nữa lần này thiên địa đảo ngược duy trì thời gian không dài, cơ hồ mấy canh giờ sau, bí cảnh Tây Khuyển Khâu biến mất không thấy gì nữa, thay vào là bí cảnh quen thuộc trước đó.

Nhìn xung quanh non xanh nước biếc, Bích Linh Lung nhịn không được bùi ngùi mãi thôi: - Thật quá thần kỳ, ta còn tưởng bên này sẽ biến thành tận thế.

Tổ An cũng không hiểu được nguyên lý, theo lý thuyết hiện tại bí cảnh này không nói hủy diệt, nhưng ít ra cũng cảnh hoàng tàn khắp nơi mới đúng, nhưng lại như chưa từng xảy ra chuyện gì.

- Ta muốn về nhà, ta muốn về hoàng cung!

Triệu Duệ Trí ở một bên la ó, lần này đi ra không vui vẻ gì, vẫn là trong hoàng cung có ăn ngon lại có thể tùy thời tùy chỗ ngủ sướng hơn.

Tổ An và Bích Linh Lung cũng không muốn trì hoãn, mang theo hắn một đường trở về.

Cũng không lâu lắm, bỗng nhiên xa xa nhìn thấy một đám nhân mã chạy tới.

Người bên kia hiển nhiên cũng nhìn thấy bọn họ, nhất thời ồn ào không gì sánh được.

Ánh sáng màu đỏ lóe lên, một người đã xuất hiện ở trước mặt: - Thái Tử, Thái Tử Phi!

Người này tự nhiên là Đại thống lĩnh Tú Y Sứ Giả Chu Tà Xích Tâm, bí cảnh này vừa khôi phục, hắn liền mang theo người tiến đến xem xét.

Bởi vì chuyện rất quan trọng, hắn không để cho người Tề Vương phủ đến, thậm chí ngay cả người học viện cũng cản ở bên ngoài.

Bởi vì mọi người suy đoán Thái Tử dữ nhiều lành ít, cho nên không ai dám nhảy ra ngăn cản.

Sau khi nhìn thấy Thái Tử và Thái Tử Phi, Chu Tà Xích Tâm mới mừng rỡ như vậy.

Lúc này Tổ An mới mở miệng, thanh âm khàn khàn nói: - Đại thống lĩnh, may mắn không làm nhục mệnh, rốt cục đưa Thái Tử và Thái Tử Phi bình an trở về.

Nói xong, hắn liền "chống đỡ hết nổi" trực tiếp té xỉu, lập tức dẫn tới người xung quanh kinh hô, vội vàng đi thăm dò.

Bích Linh Lung âm thầm cảm thán, gia hỏa này thật là diễn viên trời sinh, hừ, trước kia không biết mình bị hắn lừa gạt bao nhiêu lần.

Đậu đen rau muống quy đậu đen rau muống, nhưng nàng vẫn rõ ràng nên làm cái gì, nói: - Tổ đại nhân vì bảo vệ Thái Tử và ta, một đường anh dũng giết địch, bản thân bị trọng thương, các ngươi tranh thủ thời gian cứu hắn.

Trước mắt bao người trước định tính hành vi cho hắn, đằng sau rất nhiều chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Chu Tà Xích Tâm vội vàng lệnh bộ hạ làm theo, sau đó bỗng nhiên ý thức được cái gì, khiếp sợ nhìn Bích Linh Lung: - Thái Tử Phi, tóc ngươi làm sao...

- Việc này nói rất dài dòng, ta muốn gặp Hoàng Thượng.

Bích Linh Lung nói, nàng trước tiên chủ động đưa ra muốn gặp Hoàng Thượng và bị Hoàng Thượng triệu kiến thẩm vấn, cho người cảm giác hoàn toàn khác biệt, như vậy sẽ làm cho tất cả mọi người vô ý thức cho rằng người nàng tin cậy nhất vẫn là Hoàng Thượng, cùng Hoàng Thượng kiên định một trận tuyến.

Chu Tà Xích Tâm gật đầu: - Hoàng Thượng đã ở trong cung chờ, nói chúng ta có bất luận phát hiện gì, thì lập tức mang vào cung.

Bích Linh Lung hít sâu một hơi, có thể thành công vượt qua một kiếp này hay không, sẽ ở lần hành động này.

Tổ An cũng ngưng trọng không gì sánh được, tuy hai người đã thôi diễn qua rất nhiều tình huống, nhưng thao tác thực tế, ai biết có thể phát sinh ngoài ý muốn gì không.

Chu Tà Xích Tâm nhìn nơi xa, thấp giọng dò hỏi: - Thái Tử Phi, còn có người khác may mắn còn sống sót hay không?

Bích Linh Lung lắc đầu: - Cùng với chúng ta thì không có, bất quá trước đó còn có rất nhiều người thất lạc, ta không rõ ràng.

- Vậy xem ra là không còn.

Chu Tà Xích Tâm gật đầu.

- Trước đó chúng ta tiến đến chỉ tìm được Liễu gia Cao Anh, Bùi gia Bùi Hữu, còn có hai thị vệ trưởng Đông Cung, không biết vì sao, bọn họ đều treo ở trên cây, bản thân bị trọng thương, ta đã đưa bọn hắn về Thái Y Viện trị liệu.

Bích Linh Lung giật mình: - Vậy làm phiền Đại thống lĩnh.

Nàng âm thầm suy nghĩ, không biết mấy người kia gặp cái gì, bất quá nghĩ đến lúc đó mọi người đã tách ra, bọn họ cũng không biết sự tình phía sau mới yên lòng.

Tổ An thì âm thầm cảm thán, hai thị vệ trưởng Đông Cung kia hẳn là Tiêu Ti Côn và Phác Đoạn Điêu, tuy hai gia hỏa này tu vi không cao, nhưng vận khí thật tốt, trước đó kinh nghiệm hung hiểm như thế vậy mà không chết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.