- Thần đưa tiễn nương nương.
Chu Tà Xích Tâm cùng đi theo ra ngoài.
Hoàng Hậu nhướn mày, bất quá không nói gì.
Đoàn người một đường đi ra tiểu viện, Hoàng Hậu dừng lại: - Muốn nói cái gì thì nói đi?
Chu Tà Xích Tâm cười nói: - Nương nương quả nhiên mắt sáng như đuốc...
Hoàng Hậu trực tiếp ngắt lời nói: - Có rắm mau thả.
Đối phương là chó của Hoàng Đế, nàng thấy tâm liền phiền, huống chi vừa rồi sắp được ăn mặn thì bị quấy rầy, tự nhiên không có khả năng có sắc mặt tốt với hắn.
Chu Tà Xích Tâm thoáng cái nghẹn lời, bất quá đối phương là Hoàng Hậu, hắn không cách nào phát tác, đành phải nói: - Làm phiền nương nương không nên trong tiết lộ sự tình phát sinh trong bí cảnh ra ngoài, bây giờ Hoàng Thượng còn chưa nghĩ xử lý chuyện này như thế nào, hết thảy cần giữ bí mật.
Hoàng Hậu đầu tiên là sững sờ, lập tức kịp phản ứng, đối phương hơn phân nửa cho rằng mình chạy tới thăm Tổ An là vì thám thính tình báo, sau đó tiết lộ cho Liễu gia biết.
- Ngươi dạy bản cung làm việc?
Thấy hắn hiểu lầm, nàng cũng lười giải thích, như vậy ngược lại tốt nhất.
Chu Tà Xích Tâm vội vàng cúi đầu xin lỗi: - Thần không dám, chỉ là gần đây Hoàng Thượng vì chuyện này có chút đau đầu...
- Không cần cầm Hoàng Thượng ra dọa ta, bản cung tự có chừng mực.
Nàng nhàn nhạt lưu lại một câu, sau đó phẩy tay áo bỏ đi.
Nhìn nàng rời đi, Chu Tà Xích Tâm cười khổ, những năm này tính khí của Hoàng Hậu càng ngày càng quái, xét đến cùng vẫn là bởi vì Hoàng Thượng nha.
Hắn trở về hàn huyên với Tổ An vài câu liền rời đi, trước khi Hoàng Thượng chưa quyết định, hắn vẫn phải giữ một khoảng cách.
Tiếp xuống lại có thị vệ chạy tới chúc mừng Tổ An, hiển nhiên Thái Tử Phi, Hoàng Hậu ban thưởng để mọi người minh bạch hắn sẽ thành hồng nhân.
Tổ An ứng phó một chút, nằm ở trên giường suy tư, sau đó bất tri bất giác ngủ say.
Tình huống trong bí cảnh nguy hiểm, hắn cơ hồ không có cơ hội chợp mắt nhiều.
Một giấc này không biết ngủ bao lâu, bỗng nhiên trong lòng báo động, trực tiếp ra tay khống chế hắc y nhân ở bên cạnh, ấn đối phương ở dưới người.
- Làm sao thế?
Bên ngoài truyền tới một thanh âm quen thuộc, là thanh âm của Lữ công công.
Trong lòng Tổ An hơi động, nhìn người mình khống chế, không phải Hoàng Hậu thì là ai.
- Không có gì, ngươi ở bên ngoài trông coi đi.
Tổ An buông tay ra, Hoàng Hậu cũng mở miệng.
- Ngô.
Lữ công công mơ hồ không rõ đáp một tiếng, hiển nhiên có chút hậm hực.
Tổ An kéo mặt nạ của hắc y nhân, nhìn khuôn mặt xinh đẹp thành thục, không khỏi kinh ngạc: - Sao ngươi lại ăn mặc thành như vậy?
- Ai bảo có người luôn miệng nói đến Khôn Ninh Cung tìm ta, kết quả một mực không đến, sau đó ta không thể làm gì khác hơn là tự mình tới xem một chút.
Hoàng Hậu nằm ở trên giường, hai tay rất tự nhiên nâng lên thả trên đầu, càng cho thấy dáng người ngạo nhân.
Tổ An chú ý tới y phục dạ hành của nàng, sau đó nhìn ngoài cửa sổ, không nghĩ tới mình ngủ một giấc đến đêm khuya.
Hắn thoáng ngây người liền kịp phản ứng: - Hơn nửa đêm nương nương chạy loạn như vậy, không lo lắng lên sai giường sao.
Hoàng Hậu mị nhãn như tơ: - Trên giường có ngươi, sẽ không sai được.
Tổ An thầm kêu lợi hại, nghĩ thầm nếu không phải trước đó Mị Ly nhắc nhở, biết nàng là muốn hấp thu tinh khí của mình khôi phục tu vi, chỉ sợ còn thật bị nàng lừa gạt, nghĩ nữ nhân này tình căn thâm chủng với mình.
- Vậy thì đa tạ nương nương hậu ái.
Tổ An buông tay ra, từ trên giường đứng dậy, đi đến rót một ly uống trà.
Thấy hắn không có vội vàng nhào lên, trong mắt Hoàng Hậu lóe lên vẻ kinh ngạc, thuận thế nằm nghiêng chống cằm nhìn hắn: - Trong cung đều nói ngươi bị trọng thương tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, nhưng ta nhìn ngươi tuyệt đối không giống thụ thương, ngươi không sợ bản cung đi tố giác ngươi?
Tổ An uống một hơi cạn sạch: - Nếu ngươi đi tố giác, ta sẽ nói với hắn “lão bà ngươi thật giỏi”.
Hoàng Hậu: - ...
Dù nàng tự xưng tâm lý cường đại, thiếu chút nữa cũng bị câu này phá phòng.
Tổ An nghĩ thầm, nếu ngươi biết trước đó không lâu ta thật ở trước mặt Hoàng Đế nói câu này, còn không trực tiếp sợ ngất.
- Nương nương, trong khoảng thời gian ta không có mặt này, trong kinh thành phát sinh những chuyện gì.
Tổ An hỏi, hắn vừa ra bí cảnh liền bị Chu Tà Xích Tâm đưa vào cung giam lỏng, bây giờ căn bản không tiếp xúc được tin tức ngoài cung.
Rất nhiều chuyện nếu như tình báo không đủ, rất dễ dàng phán đoán sai lầm.
Trước mắt mà nói, muốn biết sự tình phát sinh trong ngoài cung, ai qua được Hoàng Hậu?
- Là bản cung không đủ đẹp sao, ngươi lại còn có tâm tình quan tâm những chuyện này.
Hoàng Hậu hừ một tiếng, bất quá vẫn đáp.
- Sau khi các ngươi vào bí cảnh, kéo theo thế lực khắp nơi quan tâm, bên Tề Vương phủ tựa hồ tính trước kỹ càng, bên Hoàng Thượng cũng ổn thỏa buông cần, tuy không biết át chủ bài của hai người bọn họ, nhưng ta càng tin tưởng Hoàng Thượng, Triệu Cảnh chơi không lại hắn.
Tổ An tràn đầy đồng cảm gật đầu, Triệu Hạo thật là lão âm bỉ, từ đầu tới cuối đều coi tất cả mọi người như khỉ, nếu không phải cơ duyên xảo hợp gặp phải bí cảnh Tây Khuyển Khâu, thì bây giờ hài cốt của mình đã lạnh.
Hoàng Hậu hừ lạnh nói: - Về sau bí cảnh xảy ra vấn đề, Tế Tửu chính miệng kết luận thiên địa nguyên tố bên trong vỡ nát, người Tề Vương phủ mặt ngoài bi thương, trên thực tế lại xém chút cười ra tiếng.
Hiển nhiên thân là người phe phái Thái Tử, nàng không có hảo cảm gì với Tề Vương nhất mạch.
- Đoạn thời gian kia Hoàng Thượng biểu hiện rất kỳ quái, ta chưa bao giờ thấy hắn thất kinh như vậy, mặc dù hắn ra sức che dấu, nhưng giấu giếm được người khác, làm sao giấu giếm được ta.
